Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Tài Bá Đạo

Tổng Tài Bá Đạo

Tác giả: Sơ Thần

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342007

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2007 lượt.

qua tuyệt đối không phải đơn giản như vậy, bằng không mẹ sẽ không vội vàng như thế, Chính Dương nếu bị chết, như vậy cô ta lập tức sẽ mất đi tất cả ở Hạ gia.
"Uông Giai Vi, cô không buông tha tôi, cũng đừng mơ tôi sẽ buông tha cô!" Cô nghiến răng, một tay ôm Hạ Chính Dương vào lòng mình, trong mắt lại lộ ra tia hung ác làm cho người ta sợ hãi.
Hàn Nhất Nhất tuy rằng trong lòng đau đớn, nhưng Hạ Thiên Triệu mấy ngày này gần gũi, lại làm cho trong lòng cô dung nhập từng đợt xúc động cùng ấm áp, hắn cùng cô, khuyên cô, thậm chí sẽ tìm một sô câu chuyện cười, lại làm cho cô cảm động rất nhiều muốn rơi lệ
"Hàn Nhất Nhất, không thể mềm yếu như vậy, không thể như vậy!" Thời điểm được nhu tình vây quanh, cô lại nhịn không được nhắc nhở chính mình.
"Chị dâu!" Uông Giai Trừng mang theo Chính Dương đã đi tới.
Hàn Nhất Nhất nhìn thấy bọn họ, mỉm cười.
"Chính Dương, nhanh nói cảm ơn với bác!"
"Bác, cảm ơn bác! Là bác cứu Chính Dương, mẹ nói về sau lớn lên nhất định phải tặng quà bác!" Hạ Chính Dương đầu hơi lắc lư, ánh mắt nghiêm túc mà trong veo, làm cho cô nhịn không được càng thêm đau lòng.
Cô nhịn không được nghĩ đến đứa bé của mình, tay kìm lòng không được liền sờ lên bụng của mình.
"Chị dâu, thực xin lỗi!" Uông Giai Trừng biết hiện tại Hàn Nhất Nhất nhất định rất buồn, rất đau lòng, vì cứu con của cô ta mà hy sinh đứa bé của chính mình, mặc dù lúc trước có phải không biết có thai hay không, bất kể đổi lại ai làm, trong lòng ai đều khó chịu.
"Giai Trừng, không có gì." Cô ép mình cười với cô ta, Hàn Nhất Nhất không có trách của bọn họ, dù sao đấy là một chuyện ngoài ý muốn, chỉ là nhìn đến trẻ con khó tránh khỏi sẽ nghĩ đến đứa bé đã mất của mình.
"Em có thể hiểu, nếu không phải chị vì cứu Chính Dương, cũng sẽ không. . ." Uông Giai Trừng vành mắt hơi đỏ lên, sâu trong lòng cô ta vẫn cảm kích Hàn Nhất Nhất, nếu không có Hàn Nhất Nhất, Chính Dương như vậy ngã xuống hồ có thể sẽ không là bị làm hại mà là ham chơi nghịch nước bỏ mạng.
"Chuyện này chỉ là ngoài ý muốn, không cần để ở trong lòng." Hàn Nhất Nhất nhìn thấy bộ dạng đau lòng của Uông Giai Trừng, trong lòng cô cũng không dễ chịu lắm.
"Chị dâu, cảm ơn chị! Thật sự, mạng Chính Dương là chị cứu về, em thật sự. . . thật sự. . ." Nước mắt của cô ta rốt cuộc không khống chế được chảy xuống.
Hàn Nhất Nhất nhìn thấy cảnh này, cô vươn tay cầm tay cô ta "Giai Trừng, đã không có chuyện gì, đây chỉ là việc ngoài ý muốn, thật sự không liên quan đến Chính Dương, cô đừng tự trách nữa."
Uông Giai Trừng nắm tay cô, giữ miệng, cố gắng không cho chính mình khóc thành tiếng, Hàn Nhất Nhất biết, nước mắt của cô ta có nhiều kiềm chế, cô nhẹ nhàng mà đem cô ta ôm trong lòng mình, tựa như bọn họ hồi nhỏ ôm nhau.
-------------------------------------------
Sáu ngàn chữ thân tặng: Nhìn đến rất nhiều tin nhắn gửi lại, Thần Thần thấy trong tiểu thuyết này quả thật phạm vào một vấn đề, nam nữ phụ xuất hiện quá nhiều ngược lại không tôn lên nam nữ chính, cái này cũng cùng ý nghĩ với Thần Thần khi mới bắt đầu, lúc trước Thần Thân muốn viết một người nhà giàu có xảy ra ân oán, nhưng là nắm chắc khả năng vẫn có chút nhược điểm, truyện sau này, Thần Thần sẽ không mắc sai lầm không đáng như vậy.






Từ sau khi Hàn Nhất Nhất sảy thai, cảm tình giữa Hàn Nhất Nhất và Hạ Thiên Triệu tựa hồ chuyển sang giai đoạn ăn ý hòa hợp, tình cảnh hai người hỗ trợ "công kích nhau" dần dần giảm hẳn.
Thời gian này, hắn sẽ về nhà với cô, ôm cô ngủ, cái gì cũng không làm.
Làm cho Hàn Nhất Nhất có chút bất ngờ chính là hắn lúc rảnh rỗi hay bận rộn, chỉ nói những câu ngắn gọn, nội dung luôn ngắn làm cho Hàn Nhất Nhất không nói được gì.
"Ăn cơm."
"Đi."
Dường như yên ổn một chút, Hàn Nhất Nhất lại cuộn người lại, mỉm cười, mà nửa bộ ngực sữa lộ ra bên ngoài, trắng như trứng gà chêu người nhịn không được nhẹ nhàng tiến lại gần.
Hạ Thiên Triệu tựa đầu chôn ở giữa bộ ngực sữa của cô, nhẹ nhàng mà cảm nhận hương vị mà hắn nhớ mấy hôm nay.
Hương thơm xung quanh hắn làm cho hắn thở không nối, thân dưới sớm đã căng trướng đau nhức, không thể khống chế được nữa mà hôn điên cuồng.
"Tiểu Bạch, đừng làm phiền mẹ, đừng lộn xộn!" Tay cô bản năng bắt Tiểu Bạch.
Trong lòng Hạ Thiên Triệu mừng thầm, cô ngây thơ làm cho tim hắn đập càng nhanh, càng thêm muốn tìm lấy càng nhiều
Hắn một tay xoa nơi mềm mại của cô, thuần thục mà rất nhanh cởi quần áo cô xuống, làn da cô nhẵn bóng mịn màng, làm cho hắn không nỡ rời đi.
"Đừng. . . Đừng lộn xộn. . . !" Thân thể cô như nhũn ra, mềm mại có chút không muốn mở mắt.
Cô tùy tiện quơ tay, đụng đến đầu Hạ Thiên Triệu, mái tóc dày làm cho cô dường như hơi tỉnh lại.
Cô hé mắt ra, lại nhắm mắt lại, đột nhiên hơi thở phả vào mặt, giống như cơn gió biển mạnh mẽ thổi đến. Hương vị quen thuộc này làm cho cô mê luyến lại một lần nữa tan chảy.
"Anh đã trở về!" Thân thể hắn đè lên cô, thì thầm bên tai cô
"Ừm. . ." Cô giống như ở trong mơ, lẩm bẩm trả