Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Tài Bá Đạo

Tổng Tài Bá Đạo

Tác giả: Sơ Thần

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342006

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2006 lượt.

i.
"Hạ lão gia, cô ấy không có chuyện gì, chỉ là. . ." Bác sĩ hơi do dự
"Bác sĩ Trần, có gì cô cứ nói đi!"
Hắn vươn tay, nắm chặt tay cô.
"A Li, chúng ta còn có thể có con!" Tâm tình của hắn càng thêm nặng nề, đặc biệt hắn nghe được mẹ hắn gây nghiệp chướng, thẳng tới trái tim hắn.
Chẳng lẽ tất cả việc này, thật là ông trời an bài sao? Năm đó hắn nhẫn tâm bóp chết người phụ nữ hắn không yêu vì mang thai con của hắn, hiện tại ông trời bắt đầu trừng phạt sao?
"Em không cố ý. . . Em không cố ý. . ." Thanh âm Hàn Nhất Nhất kiềm nén, trầm xuống mà nức nở, cô thật sự không biết mình có thai, bằng không cô nhất định sẽ bảo vệ nó tốt.
"Anh biết, anh biết!" Hắn vươn tay, nhẹ nhàng lau nước mắt trên mặt cô, nhẹ nhàng mà hôn trán của cô, giờ khắc này, bọn họ như ngưng trọng, thân mật hơn bất kỳ lúc nào.
"Thực xin lỗi. . . là em không tốt, là em không có chăm sóc cục cưng. . ." Cô càng thêm khó chịu, nghĩ đến một sinh mạng như vậy đã không còn, cô áy náy tự trách mình.
"Chúng ta còn có thể có, còn có thể có!" Thanh âm hắn dịu dàng như vậy, cánh tay hắn tràn ngập sức mạnh, tràn ngập an toàn như vậy, đem cô ôm vào ngực mình, mặc cho nước mắt của cô thấm trên áo sơ mi của hắn.
Hắn an ủi, làm cho cô càng thêm đau lòng mà khóc, mà hai trái tim, thời khắc này gần gũi nhau hơn bất kỳ thời khắc nào, bọn họ liền dán chặt vào đối phương như vậy, cảm nhận sự tồn tại của đối phương, sự tồn tại này làm cho bọn họ cảm thấy được để ý, được quan tâm, được có một hạnh phúc nho nhỏ.
Ngải Châu Bích không đến chỗ Hàn Nhất Nhất, thừa dịp loạn không ai phát hiện lấy ngọc bội, bà ta lén lút trở lại bên hồ Hàn Nhất Nhất ngã xuống, ông trời quá ưu ái bà, cư nhiên làm cho bà tìm được ngọc bội nằm bình yên trong một khe nhỏ.
Tay bàn nắm ngọc bội, như tràn ngập sức mạnh vô hạn.
Bà ta rất kích động, kích động dường như không biết phải làm sao bây giờ, trong lòng bà không ngừng tính kế: " Mình có nên đem tất cả chuyện này nói cho Uông Giai Trừng không? Nên hay không? Nên hay không?"
Bà ta đi đi lại do dự, bởi vì bà ta muốn biết đáp án, bà ta cần phải có một người nói cho bà ta, rốt cuộc tất cả này là chuyện gì xảy ra? Đến tột cùng mấu chốt có cái gì?
"Uông Giai Trừng từng nói qua cho bà ta, miếng ngọc bội này là của Hàn Nhất Nhất, chỉ là tại sao Tần Mạch Li lại gọi miếng ngọc bội này là mẹ, hơn nữa lại chảy nước mắt, ở trước mặt trẻ con, nhất định là cảm xúc chân thật chân thành nhất, nếu là Tần Mạch Li cùng Hàn Nhất Nhất có một miếng ngọc bội giống nhau như đúc? Việc này cũng không phải không thể." Bà ta cảm thấy sắp bùng nổ bởi suy nghĩ của chính mình, nhiều nghi vấn bà ta cần được giải đáp
Bà ta kích động muốn đi tìm Uông Giai Trừng bàn luận chuyện này, nhưng lý trí lại nói cho bà ta, chuyện này tốt nhất chỉ cần một mình mình biết, sau đó đi uy hiếp Hạ phu nhân giành mục đích của mình, chỉ là bà ta lại mong sự trợ giúp của cô ta
"Từ từ xem. . . Chờ một chút. . . Nếu như mình không giải đáp được, không phát hiện được sẽ tìm Uông Giai Trừng bàn luận cũng không muộn, hiện tại bình tĩnh ổn định mình trước "Ngải Châu Bích trong lòng không ngừng thuyết phục chính mình,
Khi bà ta nghe được đám người hầu đang nói chuyện đứa bé của con dâu không còn, Ngải Châu Bích thật sự cảm thấy tất cả điều này tốt đẹp như thế nào, đây là điều làm cho bà ta phấn chấn nhất.
"Dương Tình ơi. . . Dương Tình, bà nhất định tạo nghiệt chướng, bà cả đời này nhất định không làm được bà nội. . . Ha ha. . . Thật sự là trời cũng giúp tôi, trời cũng giúp tôi. . ."
Ngải Châu Bích đang đắm chìm trong hưng phấn, quên đi tất cả.
Uông Giai Trừng từ nhà mẹ đẻ vội vàng trở về, trước tiên chính là đi tìm con mình, nhìn thấy Hạ Chính Dương, cô ta dường như lấy hết sức lực ôm nó
"Mẹ. . . Mẹ ôm con chặt quá, con không thể thở được!" Hạ Chính Dương thở hổn hển
"Chính Dương, mẹ nhìn thấy con, thật sự rất vui rất vui!" Uông Giai Trừng dọc trên đường đi đều lo lắng, thật sự rất sợ, nhìn thấy nó không có việc gì, tâm hồn đang bay mới hạ xuống.
"Nhưng Chính Dương không vui." Hạ Chính Dương có chút mất hứng nói.
"Bảo bối, làm sao vậy?" Uông Giai Trừng ôm mặt Hạ Chính Dương, hôn một cái lại một cái.
"Bởi vì bác ngã xuống hồ là vì cứu Chính Dương." Nó nhìn thấy mẹ, nói nhỏ.
Hạ Chính Dương nói, nó nhỏ tuổi nghĩ bác vì cứu nó mà ngã xuống hồ, căn bản không ý thức được nguyên nhân thực sự là gì.
Uông Giai Trừng sau khi nghe được, sau lưng một trận mồ hôi lạnh, không ngừng toát ra bên ngoài.
"Nói cho mẹ tại sao bác đi cứu con? Con lại như thế nào đến bên hồ? Còn có người nào?" Cô ta quan tam hỏi đến.
Hạ Chính Dương bị mẹ thoáng cái hỏi nhiều như vậy, nó có chút khó khăn không biết phải trả lời như thế nào.
Uông Giai Trừng ý thức được mình hành động dọa tới Hạ Chính Dương, vì thế hỏi từng câu một xem có chuyện gì, Hạ Chính Dương không nói ngoắc tay hứa với Ngải Châu Bích, còn chuyện khác nói tất cả cho Uông Giai Trừng
Theo Hạ Chính Dương nói, Uông Giai Trừng có thể đoán ra, Hàn Nhất Nhất bị ngã xuống hồ, nhìn


XtGem Forum catalog