Tác giả: Sơ Thần
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341992
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1992 lượt.
đang hỏi cô sao?" Hạ Thiên Triệu thanh âm giận giữ run rẩy, hắn không thể chấp nhận được người phụ nữ chính mình nhớ mãi không quên lại vẫn luôn lừa gạt hắn.
"Đúng, tôi chính là Hàn Nhất Nhất, tôi gả vào Hạ gia, chính là vì tôi muốn biết Hạ phu nhân rốt cuộc là cái dạng gì, vì cái gì bà ta nhất định phải đẩy tôi vào chỗ chết, nhất định phải giết tôi mới cam tâm, đáp án này, anh vừa lòng chưa?" Tâm tình Hàn Nhất Nhất đang kìm nén cũng lập tức bùng phát.
Đây là một trái bom, đột nhiên bùng nổ giữa mọi người.
"Hàn Nhất Nhất, cô có biết cô đang nói gì hay không? Mẹ tôi đối với cô như thế nào, bà giết cô ư? Bà có động cơ gì mà muốn giết cô?" Hạ Thiên Triệu cảm thấy Hàn Nhất Nhất quả thực là một chuyện nực cười, mẹ của hắn vẫn luôn là người ôn hòa rộng lượng, hắn không tin mẹ mình lại ác độc như vậy.
"Không nên hỏi tôi động cơ, tôi không biết động cơ, nhưng tôi biết năm đó người truy sát tôi là A Nguyên sát thủ do mẹ anh phái tới, năm đó nếu không phải A Thất dùng mạng của anh ấy để cứu tôi, nếu không phải bác sĩ Tần vừa vặn chạy tới đó, thì Hạ Thiên Triệu anh vĩnh viễn cũng không thể gặp lại tôi, đáng lẽ bốn năm trước tôi đã chết, nhưng ông trời không cho tôi chết, mệnh tôi quá lớn, cho nên vẫn có thể sống." Hàn Nhất Nhất có chút kích động.
"Cho nên cô liền lợi dụng tất cả, lợi dụng ba tôi, gả đến Hạ gia, gả cho một người đàn ông mà cô vốn chán ghét, chỉ vì báo thù, có phải hay không?" Thanh âm Hạ Thiên Triệu càng lạnh, nhưng trong lòng lại từng trận đau nhói, hai người phụ nữ hắn yêu thương nhất, lại "tàn sát" lẫn nhau.
"Đúng, là tôi lợi dụng tất cả, nhưng anh có biết hay không, khi có người vì anh mà hy sinh, chẳng lẽ anh không áy náy sao? Khi có người muốn đẩy anh vào chỗ chết, anh không muốn biết nguyên nhân sao? Cho nên tôi gả cho anh, mục đích của tôi chỉ có một, chính là muốn biết năm đó người giết tôi có phải là mẹ anh không, sự thật chứng minh, chính là mẹ anh!" Tâm tình của Hàn Nhất Nhất cũng bị kích động.
Mọi người đều kinh ngạc, khiếp sợ đồng thời lại nghe đến mức mờ mịt.
Hạ Băng đột nhiên đứng dậy, "Hai người đừng ầm ĩ, hiện tại chúng tôi muốn biết nguyên nhân tại sao hai mẹ của chúng tôi lại sát hại lẫn nhau, mà không phải là vấn đề giấu giếm thân phận của chị dâu lớn, chuyện này có thể chờ vấn đề quan trọng được giải quyết rồi giải quyết sau."
Hạ Trảm Bằng tựa vào giường, đối diện với hết thảy mọi chuyện, ông như thế nào cũng không nghĩ đến Hàn Nhất Nhất gả cho Hạ Thiên Triệu lí do cư nhiên là nhằm vào nhu nhân của mình, mà phu nhân của mình cư nhiên lại là người bốn năm trước hãm hại cô, mà ông chưa bao giờ biết được chuyện này.
"Tôi biết, mọi người thấy vào lúc này tôi đột nhiên vạch trần thân phận của Hàn nhất Nhất là rất kỳ quái, tôi nghĩ mọi người vĩnh viễn không nghĩ tới, bởi vì tôi cũng chưa từng nghĩ vậy, khi tôi nghe được sự thật, tôi cũng choáng váng." Uông Giai Trừng ngẩng đầu, bình tĩnh nói với mọi người: "Bởi vì Hàn Nhất Nhất chính là con . . . gái . . . riêng của ba!"
Thình thịch thình thịch. . . chỉ có tiếng tim đập.
Mọi người có mặt, toàn bộ đều bị trấn động, Hàn Nhất Nhất là con gái riêng của Hạ Trảm Bằng, Hạ Thiên Triệu là con trai Hạ Trảm Bằng, anh em cùng cha khác mẹ trở thành vợ chồng, như vậy chẳng phải là … làm mọi người hoàn toàn kinh động rồi.
"Không. . . Điều này sao có thể? Điều này sao có thể? Tôi không tin. . . . Tôi không tin. . . ." Hàn Nhất Nhất lắc đầu, đột nhiên vọt tới trước mặt Uông Giai Trừng, lay người cô ta, "Cậu nói cho tôi biết, lời cậu vừa nói đều là giả? Đều là giả?"
"Nhất Nhất, cậu bình tĩnh lại, cậu bình tĩnh chút đi!" Uông Giai Trừng nắm lấy bả vai cô, hy vọng cô ổn định lại.
"Cô đang nói dối? Cô không có chứng cớ, tôi như thế nào có thể, như thế nào chính là. . . ."
"Tôi đã nghĩ rất lâu, tôi cũng suy nghĩ rất lâu mới chấp nhận được chuyện này, nhưng sau này tôi liên tưởng, hết thảy chuyện này là sự thật."
"Giai Trừng, con nói rõ ràng, cô ấy thật là con gái của ta? Có gì chứng minh cô ấy là con gái ta?" Hạ Trảm Bằng tay run run, ông nhìn mặt Hàn Nhất Nhất trong lòng lại một trận đau, ông thậm chí không có hoài nghi đối với lời nói của Uông Giai Trừng, bởi vì khi ông lần đầu tiên nhìn thấy Hàn Nhất Nhất, ông liền cảm thấy vô cùng thân thiết, loại thân thiết này không phải người bình thường có thể đem lại cho ông, mà ông chính là không thể tin được, nhất thời không thể chấp nhận được được sự thật này, bởi vì chấp nhận, có nghĩa là Hàn Nhất Nhất cùng Hạ Thiên Triệu **, hơn nữa lại do người làm cha là ông một tay tác thành.
"Nhất Nhất từ nhỏ có một khối ngọc bội, đó là do mẹ ruột của cô ấy để lại cho cô ấy, chính là vì khối ngọc này, Hạ phu nhân mới biết được Hàn Nhất Nhất chính là con gái của ba, cũng là vì cái bí mật này bị mẹ biết được, hai người như vậy mới phát sinh chuyện như vậy." Uông Giai Trừng ở một bên giải thích.
"Ngọc bội? Ngọc bội nào? Cho ta xem!" Thanh âm Hạ Trảm Bằng càng trở nên run rẩy hơn.
Hàn Nhất Nhất như là bị sét đánh, quá bất ngờ.
"Nhất Nhất, cô đem ngọc bội cho b