Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Tài Bá Đạo

Tổng Tài Bá Đạo

Tác giả: Sơ Thần

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341990

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1990 lượt.

p cho nước mắt sắp trào ra chảy ngược vào trong.
"Anh ấy ở đâu?"
A Toàn vừa nghe thấy câu này, lập tức đứng lên, dẫn Hàn Nhất Nhất đi tìm Hạ Thiên Triệu.
Đầu tiên là đến sòng bạc, tìm hai nơi, không gặp được Hạ Thiên Triệu, cho đến sòng bạc thứ ba, người nơi đó nói cho bọn họ, Hạ thiếu đã đi rồi, lại vội vàng đi tới quán bar, nhưng vẫn không tìm thấy Hạ Thiên Triệu.
Cuối cùng, bọn họ ôm tia hy vọng cuối cùng đi tới biệt thự của Hạ Thiên Triệu, lại nghe thấy thanh âm từ bên trong vọng ra, vội chạy vào, trong tầm mắt mờ mịt ngoại trừ mùi rượu, không nhìn thấy bất kỳ ai.
Hàn Nhất Nhất thành thạo bật đèn, thấy Hạ Thiên Triệu giống như một đống bùn nhão nằm trên đất, khắp phòng đều là mùi rượu.
"Mỗi đêm anh ấy đều như vậy sao?" Hàn Nhất Nhất hỏi.
"Đúng vậy, mỗi đêm đều như thế." A Toàn trả lời, sau đó yên lặng lùi ra một bên, sau đó rời đi.
Hạ Thiên Triệu đã say đến bất tỉnh nhân sự, nhưng lại kêu to: "Rượu. . . rượu . . . rượu. . ."
Nhìn thấy cảnh này, tâm tình đè nén của Hàn Nhất Nhất đột nhiên như hồng thủy cuộn trào, mãnh liệt tuôn ra, nhìn thấy hắn như vậy, cô đột nhiên cảm thấy như tim đang rỉ máu.
"Nhất Nhất . . . đừng đi. . . đừng đi. . . đừng bỏ đi. . . ." Miệng hắn bắt đầu nói lung tung, lại làm cho Hàn Nhất Nhất càng sụp đổ càng không còn phòng bị.
Cô nên làm thế nào đây? Ai có thể nói cho cô phải đối diện hắn như thế nào? Người đàn ông nằm trên mặt đất kia giờ phút này đã không còn là chồng cô nữa, mà là anh trai cô.
"Hàn Nhất Nhất. . . Hàn Nhất Nhất . . . . Em quay lại cho tôi, quay lại. . . tôi không cần em làm em gái tôi, tôi không cần. . . không cần. . ." Hắn đau khổ mà xé rách cà-vạt chính mình.
Nghe được từng câu kêu gào của hắn, cô như mê muội.
Cô đi lên trước, dìu thân thể hắn, muốn hắn có thể ngủ thoải mái một chút, nhìn thấy hắn như vậy, càng làm kiên định thêm ý định của cô, đó là bọn họ phải một lần thẳng thắn đối mặt với đối phương, bằng không càng đè nén sẽ càng đau khổ.
Hắn suy sụp làm cho thân hình gầy yếu của cô mới nâng hắn lên được lại ngã xuống, nhưng cô vẫn không từ bỏ ý định, lặp đi lặp lại, mà Hạ Thiên Triệu cũng dần dần có chút ý thức, từng bước một đưa hắn đến sô pha, giúp hắn nằm xuống.
Cô sắp đặt tốt cho hắn, chuẩn bị đứng dậy, tay của hắn lại một phen vươn tới giữ chặt lấy cô, hương vị quen thuộc của nhau, giống như làn gió biển, bất ngờ tấn công đối phương.
"Không được đi. . . muốn em. ." Hắn bất ngờ đem cô ôm vào trong lòng, dùng sức giữ chặt lấy cô.
"Không thể được. . . buông tôi ra. . ." Hàn Nhất Nhất giãy dụa, đau khổ khàn giọng nói.
"Nhất Nhất, anh muốn em. . . . anh muốn em. . ." Hắn lại giống như đứa nhỏ, cố chấp mà giữ vững chính mình, "Anh cảm nhận được hương vị của em, thực tươi mát."
Hắn nửa tỉnh nửa say, thậm chí phần nhiều là không muốn tỉnh lại, bởi vì say là có thể quên tất cả, bao gồm việc Hàn Nhất Nhất là em gái mình.
"Anh như vậy, tôi sẽ sụp đổ, không thể!" Hàn Nhất Nhất đột nhiên cảm thấy mình như bị gông cùm xiềng xích, hương vị trên người hắn giống như một loại thuốc mê, lý trí nói với cô, cô phải cự tuyệt, nhưng một câu của hắn "Anh muốn em" làm cho cô toàn thân vô lực, thậm chí cô muốn cứ như vậy mà trầm luân đi.
Hạ Thiên Triệu ôm chặt lấy cô, như là bắt được bụi cỏ cứu mạng, chỉ sợ nếu hắn buông lỏng sẽ không tìm được bụi cỏ thứ hai.
Nụ hôn của hắn giống như một cơn bão, đem cô đặt dưới thân, nụ hôn như mưa gió vần vũ rơi trên môi cô, mặt cô, rồi đến xương quai xanh. . .






Hắn dùng lực khiêu khích môi cô, mút lấy hương thơm của cô, hận không thể đem cô nuốt vào trong bụng mình.
Hàn Nhất Nhất bị sự bá đạo mà cường ngạnh xoay quanh không có một chút cơ hội cự tuyệt, lý trí chậm rãi bị vùi sâu, mà tất cả những hình ảnh cô cùng Hạ Thiên Triệu ở chung đều hiện lên, ở Pháp, ở Rome. . .
Hơi thở của hắn phả vào mặt cô, làm cho cô quên mục đích tới đây.
"Là em sao? Nhất Nhất. . . là em! Nhất định là em. . ." Hắn kề sát cô nói nhỏ, hắn ôm ghì lấy thân thể cô, không cho cô một chút không gian phản kháng.
Nụ hôn của hắn dần trở nên bạo lực, hung hăng mà cắn bả vai cô, cô vì đau lại càng trở nên tỉnh táo, cô quay lại ôm hắn, không khống chế được mà khóc lớn lên.
"Tôi có thể làm được!" Hàn Nhất Nhất bày ra bộ dáng thật thoải mái.
"Không, em không làm được, nếu em có thể làm được, em vừa rồi sẽ không khóc, cảm giác em ôm tôi không lừa được tôi, em không cần lừa chính mình, em không cần cố gắng mạnh mẽ." Hạ Thiên Triệu vẫn là không muốn chấp nhận, thậm chí cũng không muốn cho Hàn Nhất Nhất chấp nhận.
"Anh sai rồi, tôi không phải anh, tôi ngay từ đầu đã không thích anh, mà hết thảy những chuyện xảy ra này, chỉ là vì có quá nhiều hiểu lầm, là hiểu lầm làm cho chúng ta đi đến ngày hôm nay, mà hiện tại tôi chỉ muốn nói cho anh biết, tôi là em gái của anh! Tôi là em gái của anh! Anh tỉnh lại đi!" Hàn Nhất Nhất làm sao không biết tình cảm này có bao nhiêu đau khổ.
Trước khi phát sinh chuyện này, cô vẫn không