Tác giả: Sơ Thần
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341985
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1985 lượt.
Uông Gia Trừng đỡ Hạ Thiên Triệu đi vào một căn phòng, thậm chí ngay cả đèn cũng không kịp bật lên, cô ta lấy chân đá cửa đóng sầm lại.
Cô ta dùng sức đỡ thân thể nặng trịch của hắn, dựa theo ánh trăng mờ ảo ngoài cửa sổ chiếu vào hướng phía giường lớn đi đến, thân thể Hạ Thiên Triệu bị đẩy lên giường, Uông Giai Trừng cũng thở hổn hển, tay khẽ vén tóc ra phía sau, sau đó mới ngậm miệng, cô ta nhoài người bật chiếc đèn ngủ trên đầu giường lên, cô ta chăm chú nhìn Hạ Thiên Triệu nằm trên giường, đã mê man rồi mà lông mày của hắn vẫn gắt gao nhíu chặt lại.
Cô ta quỳ gối ngồi bên cạnh hắn, tay vuốt ve từng đường nét trên mặt hắn, nhẹ nhàng cúi đầu, môi mềm dán trên trán hắn, từ trên trán một đường trượt xuống, xuống mũi rồi đến môi.
Cô ta nhẹ nhàng mút lấy, chậm rãi tiến đến, muốn tiến vào bên trong cánh môi của hắn, miệng Hạ Thiên Triệu hơi hé ra, lại thốt ra tên của một người đàn bà khác: "Nhất Nhất . . . Nhất Nhất. . ."
Thân thể Uông Giai Trừng cứng đờ lại, chậm rãi ngẩng đầu, nhìn Hạ Thiên Triệu dù trong mê man vẫn đau khổ gọi tên của Hàn Nhất Nhất, ánh mắt cô ta lóe lên tia sắc bén.
Di động ngừng một lúc sau, lại lần nữa vang lên, Uông Giai Trừng cắn chặt răng, vì không muốn bị ảnh hưởng, liền đứng lên lục tìm điện thoại muốn tắt máy, nhưng khi nhìn thấy cái tên hiển thị trên đó, cô ta liền do dự một lúc, cuối cùng vẫn là tiếp nhận.
Vì không muốn tiếng nói của mình đánh thức Hạ Thiên Triệu cho nên cô ta đi vào toilet, đóng kín cửa lại.
"Mẹ . . . Mẹ . . . . Sao mẹ lại không nói câu nào?" Thanh âm của Hạ Chính Dương oang oang truyền đến, mang theo chút ủy khuất.
"Chính Dương, sao con còn chưa đi ngủ?" Trong giọng nói của Uông Giai Trừng có chút tức giận, con trai lúc này lại phá hỏng chuyện tốt của cô ta.
"Mẹ không ở nhà con không ngủ được, Chính Dương nhớ mẹ."
Lời nói của Hạ Chính Dương lộ ra chút ủy khuất, làm cho lòng Uông Giai Trừng mềm xuống.
"Chính Dương ngoan nào, hôm nay mẹ có việc phải xử lý, con đi ngủ trước với bà vú được không, mai mẹ về nhất định sẽ ở cùng con, chơi với con, ngủ với con, còn kể truyện cổ tích cho con nữa, được không?" Uông Giai Trừng cảm thấy áy náy vì sự tức giận ban nãy của mình, nhẹ nhàng dỗ dành Hạ Chính Dương.
"Bây giờ con muốn nghe mẹ kể truyện cổ tích cơ." Hạ Chính Dương có chút nũng nịu của trẻ con.
"Không được, bây giờ đã muộn quá rồi, con phải đi ngủ." Uông Giai Trừng lại nhẹ giọng đáp lại, ngữ khí ôn hòa mà thân thiết.
"Không đâu, mẹ . . . mẹ, con muốn nghe mẹ kể truyện cổ tích, mẹ kể đi, mẹ kể đi." Nó tiếp tục làm nũng.
Uông Giai Trừng chịu thua Hạ Chính Dương, đành phải qua điện thoại khe khẽ kể truyện nàng bạch tuyết và bảy chú lùn cho nó nghe, tận đến khi điện thoại truyền đến tiếng thở đều đều, sau đó dặn dò bà vú mấy câu mới cúp máy.
Khi cô ta từ toilet đi ra, thấy Hạ Thiên Triệu gắt gao ôm chặt lấy cái chăn, như là muốn tìm kiếm một vòng ôm ấm áp nào đó.
Dục hỏa đã dần dần biến mất cùng với cuộc điện thoại của Hạ Chính Dương, nhìn thấy cảnh này, cũng không biết phải xử lý như thế nào.
Cô ta hướng hắn đi dến, muốn cởi chiếc chăn trên người hắn ra, lại phát hiện hắn gắt gao ôm lấy, như là đang ôm lấy thứ bảo bối quý giá nào đó, cô ta thử dùng sức kéo một cái, lại nghe thấy hắn thầm thì: "Nhất Nhất . . . đừng đi . . . đừng đi. . . ."
Tay hắn càng túm chặt lấy chăn, chút dục niệm cuối cùng của Uông Giai Trừng bị tình cảnh trước mắt phá hỏng hoàn toàn, nhưng cứ như vậy mà buông tay, cô ta thực sự không cam tâm.
Cô ta chống cằm, trong lòng nảy sinh một mưu kế, nhảy lên trên giường, men theo góc chăn từ từ chui vào, tận đến khi cùng nằm trong chăn với hắn, ôm lấy hắn, dựa vào tấm lưng rộng lớn của hắn, từ từ nhắm mắt, tưởng tượng đến phản ứng của hắn khi sáng mai vừa mở mắt đã nhìn thấy cô ta, chỉ cần hắn chấp nhận, cô ta không ngại trở thành tình nhân của hắn, cho dù chỉ là bạn giường, cô cũng nguyện ý.
Nghĩ một hồi, cô ta cũng dần dần tiến vào trong mộng đẹp.
-------------------------------
Hạ Thiên triệu bị ánh mặt trời chói chang chiếu vào đánh thức, đầu đau nhức nặng trịch cho thấy tối qua hắn uống không ít, hắn hơi hé mắt, lại phát hiện bản thân đang nằm trong một căn phòng hoàn toàn xa lại.
Ý thứ nhanh chóng tỉnh táo, thân thể . . . , đầu rất nhanh quay sang, quả nhiên, bên cạnh là một người đàn bà, mà điều làm cho hắn cảm thấy kinh hãi chính là, người đàn bà kia chính là Uông Giai Trừng.
Khi Hạ Thiên Triệu nhìn về phía Uông Giai Trừng, cô ta cũng tỉnh lại, nhìn thấy khuôn mặt hoảng sợ của hắn, cô ta làm bộ ngạc nhiên rồi cười: "Đêm qua. . . ."
"Đêm qua?"
Hạ Thiên Triệu theo thói quen đưa tay lần mò dưới người, quả nhiên, không mặc gì cả, lại nhìn thấy bờ vai trần trụi của Uông Giai Trừng, còn có váy cùng nội y bừa bộn trên mặt đất, có thể đoán ra, cô và hắn hẳn là . . . .
"Đêm qua uống nhiều quá, cho nên chúng ta . . . ." Nói xong, mặt Uông Giai Trừng đỏ lên, ngượng ngùng cúi đầu, khóe mắt lại trộm liếc hắn.
Hạ Thiên Triệu nghiêm mặt, bình tĩnh một lát, bật người đứng dậy,