Tác giả: Sơ Thần
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342161
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2161 lượt.
ng ngừng khống chế chính mình, nhắc nhở chính mình, phải nhẫn nại.
Hàn Nhất Nhất chủ động hướng hắn lộ ra khuôn mặt tươi cười, nhẹ giọng kêu: "Anh cả!"
Hạ Thiên Triệu bước chân vốn hướng phía trước, nghe được một tiếng anh cả của cô, tức thì ngừng lại, đứng cách cô khoảng vài bước, nhìn thấy tay cô gắt gao nắm tay Lãnh Nghiêm, trong lòng hắn thực đau đớn.
Đúng vậy, hắn là anh trai của cô, mà Lãnh Nghiêm, lại có thể quang minh chính đại tuyên bố khắp thiên hạ, Hàn Nhất Nhất là vợ anh ta.
Nghĩ đến đây, tay hắn gắt gao nắm thành quyền, sắc mặt càng thêm lạnh lùng.
Hạ Trảm Bằng nhìn đến quan hệ tay ba này, trong lòng cũng ủ rũ.
Lãnh Nghiêm mỉm cười hướng hắn gật đầu, "Đã lâu không gặp, Hạ thiếu!"
"Thiên Triệu, hóa ra các con có quen biết, em gái con vừa giới thiệu Lãnh Nghiêm, đây là bạn trai của nó, về sau rảnh rỗi các con có thể qua lại!" Hạ Trảm Bằng ngửi được mùi thuốc súng, ở một bên nhanh chóng giảng hòa.
"Chúng con chỉ biết nhau thôi." Hạ Thiên Triệu thanh âm lạnh lẽo tựa đáy cốc, mà hắn từ khi vào cửa ánh mắt không hề rời khỏi Hàn Nhất Nhất.
Hàn Nhất Nhất chỉ cần vừa ngẩng đầu, liền có thể chạm ánh mắt hắn, chẳng sợ cô muốn trốn tránh, nhưng ánh mắt lại không thể trốn, hắn như là muốn đoạt lại cô, làm cho cô không còn chỗ ẩn nấp.
Đề phòng tình huống xấu đi, Hàn Nhất Nhất nắm thật chặt tay Lãnh Nghiêm, mỉm cười nói với Hạ Trảm Bằng: "Ba, con hôm nay cùng bạn hẹn ăn cơm, thời gian cũng không còn nhiều, con ngày mai lại đến thăm người, được không?"
"Bởi vì nó là em gái con, nó là em gái cùng cha khác mẹ với con, con không buông tay chính là **, không được người đời chấp nhận và chúc phúc, vĩnh viễn chỉ có tối tăm, con nhẫn tâm để cho người con yêu cả đời phải sống cuộc sống tối tăm sao?"
"Vì sao cô ấy phải là em gái của con? Vì sao để con yêu cô ấy rồi mới nói cho con biết cô ấy là em gái của con?" Hạ Thiên Triệu không ngừng lặp lại câu hỏi, vấn đề này hắn dĩ nhiên đã đi vào ngõ cụt.
"Vì sao ư? Bởi vì trong người các con chảy cùng một dòng máu, đều chảy dòng máu của Hạ Trảm Bằng ta." Nói đến đây, ông không nhịn được mà ho khan. Hạ Thiên Triệu nghe lời ông nói, lại nhìn đế bộ dáng ho khan của ông, như tỉnh ngộ lại, nhẹ nhàng đi đến bên cạnh Hạ Trảm Bằng, nhẹ nhàng mà vỗ vỗ người ông.
"Con không nên hung dữ với ba như vậy."
"Thiên Triệu, nếu con muốn trách thì trách ba đi, hết thảy chuyện này, đều là lỗi của ba, nhưng hiện tại, ba không hy vọng sai càng thêm sai." Hạ Trảm Bằng thanh âm trầm thấp mà bất đắc dĩ.
Hạ Thiên Triệu không nói gì, yên lặng ngồi một bên.
"Yêu một người, không chỉ là muốn có được người đó, mà còn muốn làm cho người đó được tự do và hạnh phúc, nếu tình yêu của con là gánh nặng cho con bé, vậy thì con giữ lại phần tình cảm này, sẽ chỉ làm cho cả hai thêm đau khổ."
"Ba, ba nói cho con biết, con phải làm thế nào để buông tay?" Buông tay hai chữ này nói dễ như vậy, nhưng khi thực sự thực hiện, còn khó hơn việc hắn đàm phán hợp đồng mấy trăm triệu, còn khó hơn việc hắn giết người như ma quỷ khi quản lý ba bang hội. . .
"Đem tình yêu hóa thành tình thân, không cần nghĩ đến việc chiếm hữu, hãy chúc phúc, chúc phúc cho nó cùng Lãnh Nghiêm, ta nhìn ra được, Lãnh Nghiêm đối với Nhất Nhất yêu sẽ không ít hơn con, Nhất Nhất đã có người bầu bạn tốt, con cũng nên tìm một người, chẳng sợ con lấy người vợ thứ mười, thứ mười một, thậm chí thứ mười hai, chỉ cần con hóa giải thứ tình cảm kia,ba đều ủng hộ con, nhưng con phải hiểu một chuyện, Nhất Nhất cả đời này chỉ có thể làm em gái của con, hãy từ bỏ đi những ý nghĩ không nên có."
Hạ Thiên Triệu sao mà không rõ, Hàn Nhất Nhất đích thực là em gái hắn, nhưng người hắn muốn có được, ngoại trừ Hàn Nhất Nhất, không ai có thể thay thế, cho dù hắn có lấy đến một trăm người vợ, cũng đều không sánh được một nụ cười nhẹ hoặc một ánh mắt bi thương của cô.
Giống như bị thua trận, Hạ Thiên Triệu toàn thân mệt mỏi.
Khi ra khỏi bệnh viện, đụng mặt Uông Giai Trừng, vốn là không muốn chào hỏi gì, nhưng Uông Giai Trừng lại gọi hắn, nói muốn cùng nhau đi uống vài chén, hắn không có cự tuyệt, một người uống rượu giải sầu, chẳng bằng hai người cùng uống cho say mèm.
Bên trong PUB, Uông Giai Trừng cùng Hạ Thiên Triệu một ly tiếp theo một ly mà uống.
"Anh biết không? Hai người chúng ta đều là người đau lòng, hai người chúng ta đều là . . ." Uông Giai Trừng đã có chút say, bắt đầu trở nên bạo dạn.
"Cô biết cái gì là đau lòng, cô có ăn có uống, cả đời không phải lo buồn." Hạ Thiên Triệu đáp lại, ngửa đầu uống cạn chén rượu.
"Chẳng lẽ anh phải lo ăn lo uống sao? Chẳng lẽ anh không lo những cái này thì anh sẽ không đau lòng sao?"
"Cô là đàn bà, tôi là đàn ông, đàn bà chẳng phải sẽ lấy một người đàn ông cả đời này sẽ không để cho cô ta phải lo buồn sao? Cô gả vào Hạ gia chẳng lẽ còn phải lo buồn sao?"
"Tôi đau lòng là vì tôi tham lam, tôi tham lam muốn có được tình yêu của chồng, nhưng chồng lại còn lấy người chị gái cùng cha khác