Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? - Full
Tác giả: Sơ Thần
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341986
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1986 lượt.
đến văn phòng tìm anh đã cách xa một tầng so với yêu rồi.
Khi Kiry nhìn thấy CEO đẹp trai nhất lạnh lùng nhất không có tai tiếng nhất của họ nắm tay một người phụ nữ đi khỏi, cả tòa nhà rất nhanh liền truyền đi, mà tất cả các bà tám trong văn phòng đều đang suy đoán và tìm hiểu thông tin về người phụ nữ có liên quan đến Lãnh Nghiêm.
Lãnh Nghiêm tay nắm chặt cốc cà phê, nghe Hàn Nhất Nhất thuật lại mọi chuyện, tay càng nắm càng chặt, trong lòng càng thêm đau đớn.
Hàn Nhất Nhất dừng lại một chút, uống một ngụm cà phê, nhìn thấy sự trầm mặc của Lãnh Nghiêm, cô nói ra lý do cuối cùng tìm đến anh.
"Lãnh Nghiêm, em đến là để nhờ anh giúp em một việc!"
"Nhất Nhất, em cứ nói, chỉ cần anh có thể làm, anh nhất định sẽ giúp em." Sự thẳng thắn của cô mặc dù làm cho anh đau, nhưng cũng làm cho anh càng thêm yêu thương cô hơn. Rất nhiều lời, rất đau lòng, anh đều để ở trong lòng, bởi vì anh hy vọng cô nhìn thấy anh chính là một người kiên cường mà rộng lượng.
"Ba của em còn sống không được bao lâu nữa, em hy vọng trong mấy ngày ông còn sống này, anh có thể làm bạn trai em được không? Em muốn để ông yên tâm ra đi." Hàn Nhất Nhất cố lấy dũng khí nói ra thỉnh cầu có chút "tàn nhẫn" này.
Cô biết, việc này đối với Lãnh Nghiêm là một sự tổn thương, bởi vì anh yêu cô, mà cô, đã không còn yêu anh, có lẽ ngay từ đầu, cô đã không yêu anh, có chăng chỉ là mê muội.
"Nhất Nhất, chỉ cần em nguyện ý, anh bất cứ lúc nào cũng có thể làm bạn trai em, bất cứ lúc nào cũng có thể đứng sau em, chỉ cần em nguyện ý quay đầu lại, anh đều có thể chờ em." Lãnh Nghiêm vươn tay, nắm tay cô, đây là điều anh vẫn muốn chính miệng nói với cô.
"Lãnh Nghiêm, cám ơn anh!"
"Không cần nói cám ơn với anh, anh chỉ muốn em từ từ chấp nhận anh, có thể chứ?" Lãnh Nghiêm chân thành nói.
"Thực xin lỗi, Lãnh Nghiêm." Hàn Nhất Nhất ngẩng đầu, có chút khổ sở mà nói: "Em biết em làm như vậy là không công bằng, bởi vì em không nên tìm anh đến giả làm bạn trai của em, hơn nữa. . . ."
"Không, nếu em không tìm anh, ngược lại tìm người khác, anh mới cảm thấy em có lỗi với anh, không cần áy náy, cho dù em lựa chọn thế nào, anh đều ủng hộ em, không miễn cưỡng em!" Lãnh Nghiêm cầm tay cô, kiên định nói.
Hàn Nhất Nhất mím môi, miễn cưỡng cười, mà tiếp theo, bọn họ còn phải bàn bạc rất nhiều chuyện, để cho mọi người tin tưởng, Hàn NHất Nhất chính là bạn gái Lãnh Nghiêm.
Bệnh viện, Hàn Nhất Nhất nắm tay Lãnh Nghiêm, vẻ mặt ngọt ngào đi tới phòng bệnh đặc biệt gặp Hạ Trảm Bằng.
"Ba!" Cô ngọt ngào gọi.
Hạ Trảm Bằng nhìn thấy Hàn Nhất Nhất, sắc mặt trở nên vui vẻ. Khi ông nhìn thấy đứng bên cạnh Hàn Nhất Nhất là Lãnh Nghiêm, một loại cảm giác không thể nói rõ, nhưng dựa bản lĩnh nhìn người cả đời của ông, người đàn ông này nhất định là rồng trong biển người, cũng xứng đôi với con gái cưng của ông.
"Nhất Nhất, vị này là?" Hạ Trảm Bằng cười, tóc đã bạc nhiều hơn so với trước đó vài ngày.
"Ba, con giới thiệu với người." Nói xong cô kéo tay Lãnh Nghiêm lại gần, ngọt ngào mà nói: "Đây chính là Lãnh Nghiêm mà mấy ngày nay con đã đề cập với người."
Nói xong, cô nháy mắt nghịch ngợm chờ ý kiến của Hạ Trảm Bằng.
"Mắt của con gái ta, thực không tồi." Hạ Trảm Bằng chậm rãi nói, vẻ mặt đều lộ ra vui sướng.
Nói xong ông lại quay sang Lãnh Nghiêm, "Con gái của ta trên thế giới này là độc nhất vô nhị, cậu nhất định phải giữ cho chắc, đừng để nó bay mất!"
"Bác trai, bác yên tâm, cháu nhất định sẽ không để cô ấy bay mất khỏi tay, cháu cũng nhất định sẽ bảo vệ cô ấy thật tốt." Khi nói, anh càng nắm chặt tay Hàn Nhất Nhất, yêu thương trong ánh mắt không tự chủ được mà biểu lộ ra ngoài.
Những chi tiết nhỏ này, Hạ Trảm Bằng đều thu vào tầm mắt, ông tin tưởng người đàn ông này nhất định là chân thành yêu con gái của ông, bởi vì chỉ có chân thành mới có thể có vẻ mặt như vậy, điểm này làm cho ông rất yên tâm.
Việc hối hận nhất trong đời ông đã làm, chính là để Hàn Chân rời bỏ ông, việc sai lầm nhất trong đời ông đã làm, chính là để cho con gái của mình gả cho chính con trai mình.
Tuy rằng Hàn Nhất Nhất cùng Hạ Thiên Triệu đều không có trách ông, nhưng là chuyện ** lại trước sau vẫn làm trong lòng hắn sinh bệnh, mà cả hai người không cùng nhau đến thăm ông, con trai ông, đến nay vẫn không đến gặp ông.
Nghĩ vậy, trong lòng ông nhịn không được tự trách.
Hạ Trảm Bằng ánh mắt vừa chuyển, lại đột nhiên nhìn thấy Hạ Thiên Triệu ở chỗ này, vào từ lúc nào, bọn họ cư nhiên không hề phát hiện.
Mà ánh mắt Hạ Thiên Triệu thực khổ sở, làm cho Hạ Trảm Bằng càng thêm áy náy, loại ánh mắt đau đớn này, ông hiểu được.
"Thiên Triệu!" Ông lên tiếng kêu tên của hắn, hơn nữa vui vẻ mà cười, ông hy vọng Thiên Triệu có một ngày sẽ hiểu ra.
Hạ Trảm Bằng kêu một tiếng Thiên Triệu, làm cho lòng Hàn Nhất Nhất lại thêm căng thẳng, không khỏi gắt gao mà nắm tay Lãnh Nghiêm.
Lãnh Nghiêm cũng gắt gao nắm chặt tay cô, như muốn nói với cô không cần lo lắng, hết thảy đã có anh.
Hạ Thiên Triệu lạnh mặt, từng bước tiến vào trong phòng, hắn đang khô