The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Tài Bá Đạo

Tổng Tài Bá Đạo

Tác giả: Sơ Thần

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342110

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2110 lượt.

nhân cảnh báo.
Hàn Nhất Nhất nhủ thầm với chính mình nhất định phải nhẫn nại, chỉ cần qua hai tháng này, cô sẽ có tự do thật sự, cô liền có thể rời đi xa khỏi nơi thị phi này.
Uông Giai Trừng mang theo vẻ mặt hớn hở như mùa xuân đi tới, ngọt ngào mà kêu: “Bác gái.”
Trên khuôn mặt Hạ phu nhân nở ra một nụ cười thực sự ấm áp so với sự lạnh lùng ban nãy quả là quá đối lập: “Buổi tối sang nhà bác ăn cơm, bác cho người hầu chuẩn bị chút đồ ăn cháu thích đấy.”
“Cám ơn bác gái!” Cô ta ngọt ngào mà đáp lại, hai người thân thiết thảo luận thích ăn cái này không thích ăn cái kia, đem Hàn Nhất Nhất trở thành người vô hình trong mắt họ.
Hàn Nhất Nhất nhìn chăm chú Uông Giai Trừng, trong lòng một trận lại một trận đau đớn, cô cảm thấy mình có chút không hiểu nổi cô ấy.
“Bác gái, cháu muốn cùng Nhất Nhất tâm sự, chúng cháu là chị em tốt đã lâu cũng không nói chuyện phiếm.” Cô ta nhẹ giọng mà nói.
“Tối phải nhớ đến ăn cơm, bác cháu mình cùng bàn luận về chuyện Thiên Triệu còn bé.” Ý cười trên mặt Hạ phu nhân càng lúc càng thêm sâu.
Uông Giai Trừng nhìn theo Hạ phu nhân rời đi, mới đưa ánh mắt dừng ở trên người Hàn Nhất Nhất.
Hàn Nhất Nhất nhìn phía cô ta, lộ ra một tia hữu hảo mà mỉm cười, dù sao trong lòng cô thực sự là có chút áy náy.
“Giai Trừng” Cô đến gần Uông Giai Trừng, vươn tay muốn nắm lấy tay cô ta.
Uông Giai Trừng theo bản năng tránh né, khuôn mặt không còn chút ủy khuất nào mà tươi cười nhìn cô, trong lòng Hàn Nhất Nhất đột nhiên chấn động.
“Giai Trừng, chúng ta có thể nói chuyện một chút không?” cô chân thành nói, ánh mắt chân thành nhìn Giai Trừng
“Chúng ta còn gì để nói sao?” Lời nói của Giai Trừng thốt ra mang đầy khinh bạc
“Mình nghĩ cậu hiểu lầm.” Hàn Nhất Nhất trực tiếp nói ra vấn đề.
“Hiểu lầm?” Trong ngực Uông Giai Trừng giống như có một chiếc kim đâm vào, nói: “Cậu quần áo không chỉnh tề, nằm ở trên sô pha, Thiên Triệu lại ở bên cạnh, cậu cảm thấy có hiểu lầm trùng hợp như vậy sao?”
Dưới suy nghĩ của Uông Giai Trừng, bất luận là như thế nào, cô ngay từ đầu tiên đã nói cho Hàn Nhất Nhất biết, người cô yêu là Hạ Thiên Triệu, là người cô yêu cả đời, mà Hàn Nhất Nhất cũng đã hứa hẹn với cô, Hàn Nhất Nhất sẽ không yêu một người đàn ông như Hạ Thiên Triệu.
“Sự tình thực sự không phải như cậu trông thấy, cũng không phải như suy nghĩ của cậu.” Hàn Nhất Nhất không biết nên giải thích thế nào, sự việc xảy ra trước mắt làm cho cô hết đường chối cãi.
“Được, nếu đã không phải như tôi trông thấy hay như suy nghĩ của tôi, vậy cậu nói cho tôi biết, đến tột cùng sự thật là như thế nào?” Uông Giai Trừng theo lời của cô hỏi tiếp, nhất định bắt cô phải có một lời giải thích. Đây đã là cho cô một cơ hội giải thích rồi.






“Nếu mình nói với cậu, mình thật sự có yêu một người, nhưng không phải là Hạ Thiên Triệu, cậu có tin không?” Duy nhất Uông Giai Trừng hiểu lầm ý niệm của cô, thì cô phải thẳng thắn nói cho cô ta biết, cô yêu thương một người đàn ông khác, vẫn có thể xem là một lời giải thích tốt.
“Cậu yêu thương người khác?” Uông Giai Trừng có chút khó tin mà nhìn cô.
“Giai Trừng, cậu có nhớ rõ không? Ở Canada có thời điểm, mình từng nói cho cậu nghe, có một người đã cứu mình, mà ngay tại mấy ngày trước, mình lại lại gặp người đó.” Hàn Nhất Nhất tin tưởng, chuyện này, Giai Trừng nhất định có ấn tượng, đó là lần duy nhất ở trước mặt Uông Giai Trừng cô đề cập tới người đàn ông.
“Cậu nói là người đàn ông ba năm trước đây sao?”
“Đúng vậy, hơn nữa thời điểm này lại gặp lại nhau, bọn mình đều nhận ra đối phương, tại thời khắc đó trong lòng mình liền cảm thấy rất hồi hộp. . . hơn nữa. . . . .” Hàn Nhất Nhất có chút ngượng ngùng cúi đầu xuống.
Thấy Hàn Nhất Nhất không nói, Uông Giai Trừng tức giận mà hỏi: “Cậu rõ ràng biết tôi yêu Thiên Triệu, vì cái gì cậu lại làm như vậy? Cậu đã nói cậu sẽ giúp tôi, nhưng đến kết cục tôi mới phát hiện ra cậu đều gạt tôi, cậu muốn tôi tin tưởng cậu sao? Cậu muốn tôi phải tin tưởng cậu như thế nào đây?”
Uông Giai Trừng có chút kích động, có đôi khi, tâm lý con gái rất kì quái nhất, cô ta có thể cho phép và tha thứ người đàn bà khác âu yếm với người đàn ông mà cô ta yêu, nhưng không thể tha thứ cho chính bạn thân của mình thật sự có quan hệ với người mà cô ta yêu thương.
Người mà Uông Giai Trừng cô yêu nhất chính là Hạ Thiên Triệu, nên nhất định cô phải cùng người đàn bà khác chia sẻ hắn, Uông Giai Trừng vô số đêm đã tự nhủ phải chấp nhận sự thật này.
“Mình cùng anh ta thật sự không giống như cậu tưởng tượng, cậu hãy tin mình, được không? Mình hứa với cậu, chỉ cần qua hai tháng này, mình sẽ không dây dưa với Hạ Thiên Triệu nữa!”
“Không, tôi không đồng ý!” Hàn Nhất Nhất mạnh mẽ đứng lên, kiên quyết phản đối.
Hạ Thiên Triệu không nhanh không chậm đứng lên, tới gần cô, tay nhẹ nhàng nâng cằm của Hàn Nhất Nhất lên, tà ác cười nói: “Hàn Nhất Nhất, cô không phải ngu ngốc, tôi cũng không phải ngu ngốc, đàn ông vì đàn bà làm một việc, luôn đòi hỏi đàn bà