Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Tài Bá Đạo

Tổng Tài Bá Đạo

Tác giả: Sơ Thần

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342107

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2107 lượt.

n như lúc còn nhỏ.
Hạ Trảm Bằng gật gật đầu: “Ngồi xuống đi!” , ngữ khí ôn hòa.
Nhìn khuôn mặt Hạ phu nhân có ý cười, ông thông minh hiểu được Hạ phu nhân tìm một cô gái ngọt ngào vào cửa chẳng qua chỉ là muốn khống chế để Hạ Thiên Triệu cưới vợ. Tuy nhiên, với cô vợ này của Hạ Thiên Triệu, Trảm Bằng thật sự không coi trọng.
“Lão gia, tôi có thể cầu lão gia một việc?” Ngải Châu Bích thành khẩn mà ủy khuất nhìn Hạ Trảm Bằng.
“Có chuyện gì cứ nói!” Hạ Trảm bằng không có biểu tình gì quay lại nhìn.
Hạ phu nhân cười ở trong lòng, nghĩ thầm, còn không phải là đứa con gái bảo bối của cô gặp họa lớn sao; nhưng ngoài mặt không lộ ra biểu tình gì, chính là chờ xem kịch hay được diễn tốt.
“Lão gia, gần đây Băng Băng xảy ra chuyện làm tôi rất đau đầu, cho nên chính tôi liền đi chùa cầu xin bình an cho Băng Băng, trong chùa có sư phụ già nói cho tôi biết, ngũ hành của Băng Băng thiếu mạng thổ, cần ngọc hộ thân, mà ngọc này tốt nhất nên là loại ngọc quý hiếm nên muốn mạo phép mượn ngọc của tổ tiên truyền lại cho Băng Băng đeo một thời gian được không, chờ cho khoảng thời gian này qua sẽ ngay lập tức trả lại!” Ngải Châu Bích thông minh mà đem đề tài dẫn tới ngọc bội bà ta biết chuyện năm đó lão phu nhân đem ngọc gia truyền đưa lại cho Hạ Trảm Bằng, tuy nhiên từ đó tới nay không thấy Hạ Trảm Bằng từng mang qua, vậy thì miếng ngọc bội kia đi đâu?
Liên tưởng tới vẻ mặt khác lạ của Hạ phu nhân khi nhìn thấy miếng ngọc bội kia bà dám đảm bảo ngọc bội này chính là ngọc bội mà mẹ Hạ Trảm Bằng truyền lại, cho nên liền thả con săn sắt bắt con cá rô mượn chuyện con gái ra làm mồi nhử.
“Châu Bích, đồ gia truyền là thứ cô nói mượn là có thể mượn được sao.” Biểu tình của Hạ phu nhân rõ ràng có biến hóa.
“Tổ truyền đó chính là dùng để phù hộ cho con cháu, Băng Băng là cháu gái Hạ gia, vì cái gì mà không thể mang đi? Chẳng lẽ chị lại hi vọng Băng Băng có chuyện ngoài ý muốn xảy ra sao? Tuy rằng nó không phải là do chị sinh ra, nhưng ít ra nó cũng mang dòng máu Hạ gia, chị sao có thể nhẫn tâm như vậy?” Nói xong, nước mắt bà ta đã vòng quanh hốc mắt.
“Tôi rõ ràng không có ý tứ này, cô vì cái gì nhất định phải nói xấu tôi?” Hạ phu nhân không tình nguyện mà hạ ngữ khí xuống vài phần, cũng không có ý định để cho Hạ Trảm Bằng lại nhớ đến ngọc bội.
Hạ phu nhân lạnh lùng mà nhìn thoáng qua Ngải Châu Bích, lại phát hiện ánh mắt của bà ta có một bộ dạng đắc ý, bà kinh ngạc.
Ngải Châu Bích nhìn về phía Hạ Trảm Bằng, nhẹ giọng trìu mến: “Lão gia, tôi biết tôi từng quá chiều chuộng Băng Băng, cho nên nó mới thường xuyên gây họa, tôi cũng biết tôi sai lầm rồi, hiện tại tôi chỉ mong Băng Băng bình an khỏe mạnh, sau đó tìm một người đàn ông thật tốt mà kết hôn, sống hạnh phúc tới cuối đời, vậy là tâm nguyện người làm mẹ như tôi đã hoàn thành rồi. Tôi tin trong lòng lão gia, cũng hi vọng con của mình đứa nào cũng đều khỏe mạnh.”
Lời của bà ta tình ý chân thành, những câu nói biểu lộ tình cảm của người mẹ với đứa con.
Hạ Trảm Bằng ngẩng đầu nhìn bà ta, nước mắt nhộn nhạo nơi khóe mắt, nhớ đến mấy năm nay chính mình đối xử với người thân lạnh lùng, trong lòng cũng có chút áy náy, giọng nói cũng trầm xuống: “Bà bảo lão Trương đi mua ngọc bội cao cấp đưa cho Băng Băng”
“Lão gia, không phải như thế, ông hiểu lầm!” Ngải Châu Bích vội vàng giải thích.
“Ngải Châu Bích, lão gia nếu đã đồng ý cho Băng Băng một miếng ngọc bội cao cấp rồi, bà chỉ cần nói lão Trương muốn đánh khối ngọc bội thành cái dạng gì thôi.” Hạ phu nhân cố gắng không phát hỏa, uyển chuyển nói.
“Như vậy cũng tốt”. Ngải Châu Bích đột nhiên không nhanh không chậm đứng lên, nửa khóc nửa cười mà nói: “Đại sư nói, Băng Băng phải mang khối ngọc có hai đặc điểm, khác đi một chút cũng không thể được!”
“ Hai đặc điểm? Chỉ cần thật sự có, Hạ gia sẽ thay Băng Băng tìm được, dù sao chúng tôi đều hi vọng về sau Băng Băng mạnh khỏe vui vẻ!” Hạ phu nhân rộng lượng nói, trong lúc này, bà nhất thiết phải làm một phu nhân thật tốt mới được.
“Thứ nhất: ngọc này phải có màu vàng, thứ nhì, ngọc này bên trong phải có một chữ “an”!” Hoàng ngọc vốn là khan hiếm, còn muốn ở trong khắc một chữ “an” vào cũng không phải chuyện dễ, mà hai yêu cầu này, Hạ phu nhân cũng biết là phù hợp với miếng ngọc gia truyền.
Lời này vừa nói ra, tất cả những người có mặt trên bàn ăn đều kinh sợ.
“Đại sư kia là ai?”
“Loại ngọc này tôi đã thấy”
Hạ Hạ Trảm Bằng Bằng cùng Uông Giai Trừng đồng thời nói ra cùng một lúc, không khí lập tức trở nên quỷ dị khác thường.
Ánh mắt của Hạ Trảm Bằng đang từ trên người Ngải Châu Bích nhanh chóng chuyển dời tới Uông Giai Trừng, lo lắng cùng bức thiết mà truy vấn: “Mau nói ra, cô nhìn thấy ở đâu?”
Uông Giai Trừng bị Hạ Trảm Bằng nhìn, vẻ mặt sợ hãi tới mức không biết nên nói hay không nói ra sự thật, con người này tựa hồ đang phản ứng thái quá.
Mà giờ phút này, Hạ phu nhân, so với mọi người còn lo lắng hơn nhiều, bà ta đưa mắt nhìn Uông Giai Trừng , nháy mắt với


Polly po-cket