Tác giả: Sơ Thần
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342109
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2109 lượt.
̉ đi, hơn nữa đã bao nhiêu năm vậy rồi mà một chút tin tức cũng không có.
+ “Chân Chân!” Đây là cái tên mà cả đời ông ta cũng sẽ không thể quên, lúc nào cũng nhớ đến, lúc nào cũng hận…
+ Ngải Châu Bích và Hạ phu nhân chạm vai nhau, trong một khắc, cả hai cùng dừng bước chân.
+ “Ngải Châu Bích, sáng mai tôi cùng Trảm Bằng đi bái kiến vị đại sư kia, hi vọng lần này hết thảy đều thực thuận lợi.” Trong giọng nói bà ta mang đầy ý châm chọc.
+ “Đại tỷ, chị yên tâm, em khẳng định chuyến này sẽ có kết quả, còn về chuyện ngọc bội, em cũng khẳng định vẫn sẽ có cơ hội tái diễn lần nữa.”Ngải Châu Bích không chút khách khí mà nói.
+ “Cô có ý gì?” Hạ phu nhân đè thấp giọng, trầm thấp quát.
+ “Đại tỷ nói ý gì? Em không hiểu, cái gì mà ý tứ gì, em chỉ là muốn nghe theo lời đại sư kia thôi, đánh một khối ngọc đưa cho Băng mà thôi, vì sao đại tỷ nhìn qua lại đã có vẻ căng thẳng như vậy?” Bà ta ra vẻ mặt ngây ngô mà hỏi.
+ Hai người liền nói chuyện một hồi rồi cáo từ.
+ _______________________
+ Sâu kín tận bên trong khách sạn xa hoa, truyền ra một tiếng thở dốc không ngừng.
+ “Ưm…tình yêu à… quá tuyệt vời…” Người phụ nữ mười ngón tay gắt gao mà bắt lấy lưng người đàn ông, trên tấm lưng kia dường như lại có dấu vết của một lằn roi.
+ “Thiên Cơ, anh nhất định đã làm chuyện này với rất nhiều đàn bà rồi phải không?” Người phụ nữ nằm trong lòng hắn mà hỏi.
+ “Đương nhiên, nếu tôi không làm với nhiều đàn bà rồi, làm sao có thể khiến em thỏa mãn và hạnh phúc thế được!” Hạ Thiên Cơ có chút sủng ái mà quát một chút trên mũi của nàng.
+ Đôi khi, Uông Giai Vi giống như một con mèo hoang, mãnh liệt mà hấp dẫn, thế nhưng chính là đôi khi hắn lại quá mức chán ghét con mèo hoang này, quá mức giơ nanh múa vuốt làm cho đàn ông không tiêu thụ được.
+ “Đào hoa! Anh thật sự đã ngủ cùng nhiều cô gái như vậy?” Uông Giai Vi tận lực duy trì tính tình tốt đẹp của mình.
+ “Nói thật, không đếm được.” Hắn đúng sự thực mà trả lời, ở F thành này, sự đào hoa của hắn vô cùng nổi tiếng, hắn không giống với Hạ Thiên Triệu. Nếu Hạ Thiên Triệu chơi đàn bà ba tháng rồi ném, thì hắn Hạ Thiên Cơ đối với phụ nữ đều lên giường trước nói chuyện sau. Nếu có thể bầu bạn thì còn có thể bảo trì được một thời gian, nếu không hài hòa thì sau khi lên giường liền ném. Hắn cương quyết phản đối việc cưới đàn bà quản lý hắn, trừ khi người phụ nữ này làm cho hắn có ham muốn mãnh liệt giữ lấy cả đời.
+ “Em đích thực là thuộc dạng gì?” Uông Giai Vi không e dè hỏi, hầu như đây là vấn đề mà người ta vẫn luôn lo lắng khi kết giao với một người đàn ông. Hạ Thiên Cơ chính là người đàn ông mà cô ta nhìn trúng, là một người đàn ông ưu tú lợi hại, là người khiến cô ta ngưỡng vọng. Hơn nữa, khát vọng chinh phục đàn ông của cô ta không phải chỉ là ở trên giường.
+ Đàn bà mà Hạ Thiên Cơ tiếp xúc cho đến nay đều chia làm hai loại: một loại là sẽ X, một loại là muốn X.
+ Cả hai loại này, hắn đều thích; hơn nữa loại thứ hai hắn càng muốn. Hạ Thiên Cơ nhớ rõ lần đó, giữa phòng khách, Uông Giai Vi đã hấp dẫn hắn thế nào, cho tới bây giờ Thiên Cơ cũng chưa có ý tưởng ném cô ta đi.
+ “Phải không? Vậy cho em biết, anh có bao nhiêu ham muốn?” Uông Giai Vi nâng chân trắng như ngọc lên, chậm rãi đặt ở bờ vai của hắn mà khiêu khích, ánh mắt yêu mị mà lặng yên.
+ “Nhiều đến khi em mệt không đứng dậy được.” Hắn lại một lần nữa gợi lên ham muốn.
+ “Thiên Cơ… anh sao lại như vậy… Như vậy là tra tấn người…” Thanh điệu của cô ta run rẩy không thôi, thân thể của cô ta cũng theo đầu lưỡi của hắn quay cuồng một trận, run rẩy thức tỉnh.
+ Đến đỉnh điểm kích tình, Uông Giai Vi đột nhiên giật mình, trên người là khoái cảm như hư không tập kích, giờ phút này trong đầu cô ta chỉ còn một từ: muốn!
+ Hàn Nhất Nhất tháo tạp dề, đem đĩa đồ ăn cuối cùng bưng lên bàn, xoay người đã thấy Hạ Thiên Triệu đứng ở dưới ánh đèn, trong ánh mắt giống như thiếu cái gì đó. Cô cố gắng nghĩ, có lẽ là lời giọng điệu hống hách, hay là vẻ ngoài lạnh lùng, hay là nụ cười xấu xa?
+ “Tôi không biết anh thích ăn cái gì, cho nên tùy tiện làm vài món!” Hàn Nhất Nhất đưa bàn tay bé nhỏ có chút mất tự nhiên mà đùa nghịch.
+ Nhìn thấy dáng vẻ có chút gượng gạo giống như một cô vợ nhỏ của cô, hắn có một loại cảm giác không thể nói thành lời.
+ “Từ giờ trở đi cô phải nhớ kĩ, tôi không ăn cà, không ăn thịt gà.”
+ “Vâng.”
+ “Còn không đi dọn cơm?” Hạ Thiên Triệu cố ý trêu đùa cô, kiểu trêu ghẹo này làm cho tâm tình của hắn tốt lên rất nhiều.
+ “Tại sao đồ ăn bình thường như vậy chứ? Chẳng lẽ không đưa tiền cho cô sao?” Hạ Thiên Triệu có chút mà hờn giận, cho dù là đồ ăn ở nhà, hắn chưa từng nếm qua các món bình thường như vậy.
+ “Anh ăn thử đi, nếu như ăn không ngon, lần sau tôi sẽ không làm.” Hàn Nhất Nhất nói cho chính mình, hắn thật là một công tử bột mà,