Tác giả: Sơ Thần
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342106
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2106 lượt.
chỉ là công tử mà thôi, chịu đựng hai tháng, hai tháng sau chuyện gì cũng đều không còn xảy ra nữa.
+ Hắn gắp một miếng đậu gần nhất đặt vào miệng; Hàn Nhất Nhất theo dõi hắn, ánh mắt mang theo chờ mong cùng khát vọng có được một đáp án hài lòng của hắn.
+ “Hương vị thế nào?” Cô có chút cấp bách mà muốn biết hắn có vừa lòng hay không.
+ Hạ Thiên Triệu nuốt vào, lúc sau cũng chưa nói gì, gấp thêm một miếng nữa vào trong miệng.
+ “Không nghĩ tới người phụ nữ này làm những món ăn bình thường lại ngon đến vậy.” Hạ Thiên Triệu ở trong lòng có chút sửng sốt nho nhỏ.
+ “Lần sau lúc nấu phải chú ý, nấu khó coi đến vậy, không biết trang trí một chút cho đẹp sao?” Sau khi ăn no nê, Hạ Thiên Triệu vẫn không quên lấy trứng chọi đá, lời vừa nói ra, hắn phát hiện hình như bản thân lại nói sai rồi, bởi vì hắn hình thấy rõ ràng trên vẻ mặt cứng nhắc của Hàn Nhất Nhất.
+ “Vâng, tôi biết rồi!” Cô chỉ lạnh lùng trả lời lại. Người đàn ông đáng chết, ngay cả món ăn cũng phải trang trí cho đẹp mắt, mắc mớ gì còn để một kẻ xấu xí giống quỷ như cô ở bên cạnh chứ.
+ “Ngồi xuống đây!” Giọng nói của hắn có chút áp lực không cho người khác cự tuyệt.
+ “Không, tôi đi quét dọn nhà vệ sinh.” Hàn Nhất Nhất nhất thời kích động, khom người xuống thu dọn bát đũa.
+ “Tôi nói cô ngồi xuống, thì phải ngồi, không lẽ cô không hiểu lời tôi nói sao?” Giọng nói của Hạ Thiên Triệu càng lúc càng lớn, tại sao cô vẫn không để lời của hắn nói trong mắt.
+ Hàn Nhất Nhất biết, người đàn ông này trong mắt người ngoài mãi mãi đều bình tĩnh khác thường, ở trước mặt cô luôn dễ dàng bộ lộ cảm xúc không ổn định.
+ Cô có chút run rẩy đi đến bên người hắn, tay của hắn kéo một cái, cả người cô liền dựa sát vào người hắn.
+ “Cô rất sợ tôi?” Âm thanh của hắn trầm thấp.
+ “Không, tôi tại sao phải sợ anh.” Cô giả vờ bình tĩnh, nhưng khi đối mặt với hắn, cô khó tránh khỏi hoảng sợ, hắn luôn đơn độc lạnh lùng như vậy, đặc biệt là ánh mắt đang truyền thông tin của hắn.
+ “Cô đang nói cho tôi biết, cô sợ tôi, nếu như không sợ tôi, tại sao tay của cô lại lạnh như vậy chứ, hơn nữa còn có chút run rẩy.” Cô thích nhìn thấy phản ứng sợ hãi nho nhỏ của cô, vẻ mặt hoảng hốt lo sợ của cô càng làm hắn kiềm không được muốn khiêu chiến.
+ “Đó chỉ là ảo tưởng của anh.”
+ “Ồ, vậy sao?” Hắn cười tà, vẻ mặt xấu xa. “Tôi quên nói cho cô biết, tôi thích ăn đậu hủ, đặc biệt của cô…..làm đó.”
+ Tiếng cuối của hắn kéo thật dài, tay lại nâng cằm cô lên.
+ “Vâng, tôi nhớ kỹ rồi.” Cô nói với chính mình phải bình tĩnh.
+ “Bây giờ, tôi vẫn muốn ăn.” Giọng nói của hắn tràn đầy mập mờ, tràn ngập khiêu khích.
+ “À! Vậy tôi đi làm!” Hàn Nhất Nhất vội vàng đứng dậy, thoát khỏi cái nắm tay của Hạ Thiên Triệu, nhưng hắn lại vươn tay ra chạm đến cái eo nhỏ của cô, xoay người cô đè lại, ngông cuồng bá đạo nói: “Không cho phép phản kháng.”
+ Cuối đầu hôn lên đôi môi cô, đem toàn bộ lời cô nói nuốt vào trong.
+ Hai tay của Hàn Nhất Nhất để ở bên ngoài không có chút sức lực để phản kháng, nhưng rất nhanh, cô nhắm chặt mắt lại, thực ra trong lòng đã sớm biết, nếu như Hạ Thiên Triệu muốn để cho cô đi, cô chịu chút hy sinh này cũng là chuyện đương nhiên.
+ Hạ Thiên Triệu cảm nhận thấy cô đã từ bỏ phản kháng, cám xúc càng thêm tăng vọt, buổi tôi hôm nay, hắn phải làm cho người phụ nữ lạnh lùng không ai sáng nổi này từ nay phải mê đắm hắn.
+ Tay của hắn luồn vào trong áo cô, cả người cô có chút run rẩy, tay hắn lạnh lẽo như băng, so với nhiệt độ ấm áp của cơ thể cô có sự chênh lệch quá lớn.
+ “Cô sẽ thích nó nhanh thôi.” Giọng nói của hắn trầm thấp mê hoặc, ánh mắt hơi híp lại.
+ Hàn Nhất Nhất nhắm chặt hai mắt, nói với chính mình đó chỉ là một cơn ác mộng, chỉ cần ngủ một giấc, khi tỉnh lại coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
+ Hàn Thiên Triệu nhìn thấy cô nhắm chặt hai mắt, khóe miệng nở một nụ cười xấu xa.
+ Hắn rất có kiên nhẫn cởi từng chiếc cúc áo của cô, cho đến khi một làn da trắng noãn của cô hiện ra trước mắt hắn, hắn có chút tham lam trằn trọc chỗ phấn hồng của cô.
+ Một lần lại một lần hôn lên da thịt của cô, cho đến khi chiếc cúc cuối cùng được mở ra, nụ hôn của hắn càng chạy xuống bên dưới….
+ Da thịt của Hàn Nhất Nhất từ trước đến giờ chưa bao giờ được hôn như vậy, âu yếm cùng dịu dàng này cô không đủ sức chịu đựng. Cô muốn hắn mau mau chấm sứt, cô chán ghét cảm giác bị hắn thăm dò như thế này.
+ Hạ Thiên Triệu biết rất rõ, cơ thể của người phụ nữ phải từ từ khai phá, mặc dù hắn không có kiên nhẫn, nhưng tuyệt đối sẽ không muốn một người phụ nữ không có phản ứng.
+ “Không cần…..không cần nghĩ gì hết, bình tĩnh đi…..” Trong lòng Hàn Nhất Nhất thầm nghĩ, nói với chính bản thân mình không cần làm theo những ý nghĩ của hắn.
+ Ý chí của cô cho dù mạnh mẽ đến đâu, chỉ cần không phải là tản đá, chỉ cần không phải là một người phụ nữ trời sinh có tính lạnh lùng, không màn chuyện đời thì với việc hoan ái này có thể là đối thủ của người đàn ông sao? Hà Thiên Triệu chỉ cần có đủ kiên nhẫn, không nhanh không c