Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Tài Bá Đạo

Tổng Tài Bá Đạo

Tác giả: Sơ Thần

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342097

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2097 lượt.

Giai Vi đem hai chân nâng lên, gắt gao mà kẹp lấy thắt lưng tráng kiện của hắn, “. . . . . . Dùng sức. . . . . .”
+ Thân thể của hắn dán vào vách tường, ả kẹp chặt hai chân, làm cho hắn đi vào càng sâu thêm, một lần lại một lần đâm vào thật sâu, rất nhanh mà mạnh mẽ, hại ả thở gấp không ngừng.
+ “A. . . . . . . . . em muốn. . . . . muốn. . . . muốn tới. . . . .” Thân thể của hắn nhịn không được run lên, sóng tình tới nhanh như vậy, cảm giác trống rỗng trong cơ thể chậm rãi giảm dần, nhưng rất nhanh, lại một cơn sóng tình khác ập tới.
+ Bọn họ chuyển đến trên giường, ả ở trên người hắn, loạng choạng dùng sức, lớn tiếng đem hưng phấn mà biểu đạt qua ngôn ngữ, một lần lại một lần dùng sức, cao thấp phập phồng.
+ Sự mạnh mẽ cùng dâm đãng của ả được Hạ Thiên Cơ thu hết vào đáy mắt, tay hắn chính là dùng sức mà nhu niết bầu ngực mềm mại của ả, hưởng thụ trải nghiệm khác hẳn với những người đàn bà khác, . . . . Mỗi người đàn bà bị hạ dược cảm giác đều rất khác, hắn chưa bao giờ cảm thấy thoải mái như vậy.
+ —-
+ Hàn Nhất Nhất dùng tốc độ nhanh nhất chạy ra khỏi khách sạn, cô cần một mình bình tĩnh ngẫm lại.
+ “Nếu Lãnh Nghiêm muốn người phụ nữ của tôi, chờ tôi chơi đùa đến chán ngấy rồi tôi cũng không ngại ném ra cho anh đùa giỡn tiếp, ha ha!”
+ “Nếu Lãnh Nghiêm muốn người phụ nữ của tôi, chờ tôi chơi đùa đến chán ngấy rồi tôi cũng không ngại ném ra cho anh đùa giỡn tiếp, ha ha!”
+ Lời nói của Hạ Thiên Triệu giống như một con dao, hung hăng mà đem mặt xấu nhất của cô đào ra, để cho người đàn ông mà cô quan tâm biết mặt xấu của cô, nói cho anh biết, cô có bao nhiêu ti tiện.
+ Chương 98: Tôi để ý không phải việc này.
+ “Thiên Triệu, anh đi đâu, em tìm anh vất vả quá!” Uông Giai Trừng thấy bóng dáng Hạ Thiên Triệu, cảm xúc một trận dâng trào, rốt cục tìm được hắn.
+ Hắn chỉ liếc cô ta một cái, cũng không nói một câu.
+ “Thiên Triệu, em thật sự sợ tên Robert kia, anh ta. . .” Theo ánh mắt nhìn lại, trong con ngươi Uông Giai Trừng hiện ra trong sáng, đã ngấn nước, giống như chỉ cần nhẹ nhàng chạm một cái sẽ lập tức biến thành chuỗi trân châu bị đứt.
+ “Tôi sẽ bảo A Thất đưa cô về!” Hạ Thiên Triệu hiển nhiên không có tâm tình nghe lời của cô ta, càng không có kiên nhẫn cùng cô ta dây dưa. Trong đầu hắn chỉ còn hình ảnh Hàn Nhất Nhất với vẻ mặt tức giận và tuyệt vọng.
+ “Đừng, Thiên Triệu. . . .”
+ Tay Hạ Thiên Triệu đã không lưu tình chút nào mà bỏ Uông Giai Trừng, xoay người một cái liền chìm ngập trong bữa tiệc.
+ Tay Uông Giai Trừng nhỏ bé gắt gao mà tóm váy, nước mắt ấm ức ở khóe mắt bị cô ta hung hăng kìm nén trở vào.
+ Hai mắt cô ta nhìn chăm chú vào một cái góc trong bữa tiệc, sững sờ, ánh mắt ngạc nhiên, bởi vì ở đó không thấy Hàn Nhất Nhất nữa.
+ “Hàn Nhất Nhất, tại sao cô phải phá hư một đêm hoàn mỹ như vậy, đêm này chỉ thuộc về tôi!” Giác quan thứ sáu của đàn bà giúp cô ta hiểu rõ, việc Hạ Thiên Triệu rời đi chắc chắn có liên quan đến Hàn Nhất Nhất.
+ “Hàn Nhất Nhất, lại một lần, cô lừa tôi!” Cô ta tóm váy càng thêm dùng sức, bữa tiệc trước sau náo nhiệt, mà trong đám người náo nhiệt này đã không có Hạ Thiên Triệu giống như tất cả không có ý nghĩa.
+ Thấy bộ dáng Robert đang muốn đi tới, Uông Giai Trừng chạy trốn giống như né tránh, cô ta kết thúc giấc mơ công chúa vẻn vẹn hai mấy giờ.
+ Thành phố F ban đêm đẹp như vậy, đứng ở trên cầu vượt, trước mặt gió thổi, Hàn Nhất Nhất không muốn mở mắt
+ Cô hít một ngụm lớn, ngực phập phồng.
+ Lãnh Nghiêm đuổi theo kịp, nhìn thấy Hàn Nhất Nhất cảm xúc có chút bất thường, tràn ngập lo lắng, sợ cô sẽ có gì quá xúc động
+ “Nhất Nhất!” Anh ta ôn nhu mà nhẹ giọng gọi cô, nhưng không dám tới gần cô.
+ “Không cần lo cho tôi, xin anh rời đi, rời đi!” Thanh âm Hàn Nhất Nhất mang theo run rẩy, thậm chí cô không muốn đối mặt Lãnh Nghiêm.
+ Nghĩ lời Hạ Thiên Triệu nói, nghĩ bản thân cư nhiên còn đi hy vọng xa vời một người đàn ông sẽ yêu mình. Đây là một việc khờ dại biết bao.
+ “Cô bình tĩnh một chút được không?” Anh vẫn bình bĩnh như vậy, anh không thể làm cho thanh âm mình biểu lộ lo lắng.
+ “Tôi không thể bình tĩnh, anh đuổi theo tôi ra tới đây làm cái gì? Anh muốn chê cười tôi phải không?” Cô ghét mình bị người khác vạch trần lộ ra cho người khác xem.
+ “Không phải như cô nghĩ, cô bình tĩnh suy xét một chút.” Lãnh Nghiêm thật không ngờ cô lại hiểu lầm.
+ “Hiện tại anh cũng thấy đấy, tôi chính là một truyện cười, tôi không biết xấu hổ, tôi làm công cụ ấm giường của người khác, tôi còn có ý đồ quyến rũ anh, anh thấy chưa? Đây là tôi, là người quái dị năm đó anh cứu!” Cô hết sức mở mắt, quay lại làm cho anh thấy rõ ràng khuôn mặt thật của cô.
+ Lãnh Nghiêm trừng mắt, không biết phải làm sao mới có thể bình ổn cô giờ phút này tâm tình bị thương “Lãnh Nghiêm, nếu anh thật muốn tôn trọng tôi, cho dù một chút, tôi xin anh, xin anh hiện tại rời đi được không?” Hai mắt cô tràn ngập nước mắt, chỉ cần anh xoay người, liền có thể thuận lợi chảy xuống, cô thật sự không muốn tỏ ra yếu đuổi trướ


Duck hunt