Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Tài Bá Đạo

Tổng Tài Bá Đạo

Tác giả: Sơ Thần

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342093

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2093 lượt.

nói trắng ra, Sắc mặt Hàn Nhất Nhất tái nhợt.
+ “Nếu anh thực sự muốn mạng của tôi như vậy, chỉ cần anh nói một câu, tôi lúc nào cũng có thể trả lại cho anh, nhưng anh không thể thương tổn người bên cạnh tôi, bất luận là vì cái gì.” Cô cố ý nhấn mạng câu cuối cùng, kéo dài âm thanh.
+ “Tôi đã nói rồi, hắn ta có thể không đáp ứng!” Hạ Thiên Triệu cũng không để ý đến lời nói của cô, hắn đánh cuộc chính là người đàn ông trước mặt này.
+ Người đàn ông này thật sự sẽ vì “người xấu xí” này mà hi sinh chính mình? Hi sinh tương lai tốt đẹp của mình?
+ “Việc này sao có thể đáp ứng, sao có thể đáp ứng!” Hàn Nhất Nhất có chút không khống chế được mà nói, gió một lần nữa thổi rối tung mái tóc của cô, thất thần trong bóng đêm, khuôn mặt của cô càng thêm tái nhợt, thân thể gầy yếu dường như chỉ cần gió lớn một chút, cô sẽ bị thổi bay.
+ “Có đáp ứng hay không không tới lượt cô nói, mà là hắn!” Hắn một tay chỉ vào Lãnh Nghiêm, một tay cầm súng.
+ Lãnh Nghiêm chỉ khẽ cười, nâng lên hai tròng mắt đẹp, ôn nhu mà vuốt những sợi tóc của Hàn Nhất Nhất bị gió thổi bay.
+ “Lãnh Nghêm, tôi cho anh 30 giây suy nghĩ, nếu không lập tức cút cho tôi!” Trong lòng Hạ Thiên Triệu lửa giận bị buộc tới cực hạn.
+ Một màn này tựa như một con dao, Hàn Nhất Nhất không hề cự tuyệt, vẻ mặt này của cô hắn không thể có được, trong tiềm thức của hắn, cô hẳn là sẽ từ chối Lãnh Nghêm giống như đã từng trốn tránh hắn, chứ không phải đứng im hưởng thụ đầu ngón tay nhẹ nhàng mà vuốt ve kia.
+ “Hạ thiếu, tôi đánh cuộc với anh, nhưng chúng ta đánh cuộc số mệnh, tôi từ nơi này nhảy xuống, bất luận tôi chết hay sống, anh đều phải buông tha cô ấy!”
+ “Muốn tôi tha cho cô ta, trừ phi anh dùng súng bắn chết chính mình, trừ cách này ra thì không có cách khác!” vẻ mặt Hạ Thiên Triệu kiên quyết.
+ Lãnh Nghiêm hiển nhiên có chút tức giận, Hạ Thiên Triệu là đang ép hắn, hơn nữa là bức tới đường chết, hai người bọn họ đề hiểu rõ đối phương, mà trước mắt, bọn họ đang nội chiến, chiến tranh trong lòng, đang phân cao thấp.
+ “Anh đã cố chấp như thế, tôi với anh không có gì để nói! Nhưng tôi sẽ chứng minh cho Nhất Nhất thấy, tôi không sợ chết, hơn nữa tôi cũng không sợ hi sinh, nhưng tôi sẽ không hi sinh vô ích tính mạng của mình, mà là tôi có can đảm cùng cô ấy đi đến cuối cùng!”
+ “Không, Lãnh Nghiêm, cái gì em cũng không cần anh làm, không cần! Thực sự ! Cái gì cũng không cần!” Hàn Nhất Nhất gắt gao lôi kéo tay anh, chỉ sợ anh thật sự nhảy xuống dưới.
+ “Nhất Nhất, tin tưởng anh, chờ anh!” Trong mắt anh lóe lên tia sáng kiên định, như bầu trời đêm chỉ có một ngôi sao, ấm áp mà soi sáng khắp lòng cô.
+ “Đừng. . . . . . Đừng. . . . . .” Cô lớn tiếng hét lên, Lãnh Nghiêm lại hoàn toàn không để ý đến, dùng sức gạt tay cô ra, thả người nhảy xuống, chỉ cảm thấy vù một cái, bóng người biến mất trong không khí.
+ Hàn Nhất Nhất chạy lên định nhảy xuống theo, Hạ Thiên Triệu nhanh tay, ôm lấy cô, tức giận mà mắng: “Cô là đồ ngốc!”
+ “Buông! Hạ Thiên Triệu, tôi nguyền rủa anh không được chết tử tế! Nguyền rủa anh sau khi chết bị đày xuống mười tám tầng địa ngục, vĩnh viễn không được đầu thai!” Hàn Nhất Nhất mở miệng lớn tiếng mắng.
+ Hạ Thiên Triệu gắt gao mà ôm chặt cô, “Chỉ có cô mới tin hắn nhảy xuống sẽ chết! Ngu xuẩn!”
+ Thân thể Hàn Nhất Nhất ngừng giãy dụa, mang theo bảy phần vui sướng ba phần kinh ngạc mà nhìn hắn.
+ “Hắn là Lãnh Nghiêm, thỉnh thoảng nên động não một chút, nơi này là sông, nếu hắn chết, hắn sẽ không nhảy, chỉ có loại người ngốc nghếch như cô mới cho rằng hắn thật sự sẽ vì cô mà chết.
+ Hàn Nhất Nhất không bởi vì lời nói của Hạ Thiên Triệu mà tức giận, ngược lại thấy may mắn, may mắn là anh không chết. nhìn thấy khóe miệng cô nở nụ cười, hai bên núm đồng tiền thực ngọt ngào, nhưng nghĩ đến nụ cười này vì người đàn ông khác mà sinh ra, lửa giận lại bốc lên, hắn không cho phép điều đó.
+ Hắn muốn cho Hàn Nhất Nhất biết, chỉ cần hắn muốn, hắn có thể có rất nhiều cách làm cho cô đau đớn cùng khổ sở, khóe miệng nhếch lên ý cười xấu xa, hắn cầm lấy súng chĩa xuống phía dưới, ngón tay để ở trên cò súng. . . .
+ “Không. . . . . .” Hàn Nhất Nhất kêu to, thanh âm cắt ngang sự yên lặng trong đêm tối của thành phố F . . . .
“Sự lo lắng khẩn trương của cô sẽ làm tôi tức giận. Nếu tôi tức giận, hậu quả cô không thể gánh nổi đâu.” Một đôi lãnh mâu của hắn, thật sâu dừng ở cô.
+ “Tha cho anh ấy. Tôi cầu xin anh.” Con ngươi đen ngập nước của cô như là ánh hào quang của ánh trăng.
+ Hắn nhìn nàng, miệng mấp máy, như là muốn nói cái gì, chung quy lại, hắn cái gì cũng không nói, chỉ là lên đạn súng lục.
+ “Cạch” một tiếng vang nhỏ.
+ “Không. . . . . .” Hàn Nhất Nhất sợ hãi hét lên.
+ Nhưng là rất nhanh, khuôn mặt Hàn Nhất Nhất liền trở lên kinh dị, nhìn vẻ mặt lạnh lùng ánh mắt thâm thúy của hắn, lộ ra một cỗ cứng cỏi, như là mầm cây xanh um gì đó.
+ “Súng của tôi, Ronald Reagan vốn là không có đạn.” Hắn vung tay, khóe miệng sẹt qua một tia đùa cợt, “Nếu hắn ta thật sự dũng cảm cũng đủ


XtGem Forum catalog