Tác giả: Yến Ngữ Yên Nhiên
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341466
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1466 lượt.
”
Hạ Tử Tinh vội vàng lấy tay lau nước mắt, “Không có chuyện gì. Em không sao.”
Trong lòng anh buồn bực không thôi, cảm giác này làm anh không thể hô hấp được. Vì sao cô khóc trước mặt anh? Chẳng lẽ anh làm cô quá đau khổ?
“Nếu như, nếu em cảm thấy đau khổ. Chi bằng, chúng ta ly hôn vậy.” Anh cũng thấy khổ sở.
“Cái gì?” Hạ Tử Tinh đột nhiên đứng lên, tức giận: “Anh muốn ly hôn với em?!”
“Anh không muốn nhìn em đau khổ. Nếu ở cùng nhau mà đau khổ như thế vì sao phải cố miễn cưỡng mình?” Anh thở dài một hơi.
“Anh cảm thấy đau khổ sao? Vì không thể bên người yêu Dư Tuyết Lâm của anh?!” Cô đau lòng lên án anh.
“Anh……” Trong trí nhớ của anh, quả thật anh chỉ yêu Dư Tuyết Lâm, bỗng dưng xuất hiện một “cô vợ” làm anh thấy bối rối.
“Anh chỉ hi vọng em không đau khổ như vậy.”
“Vậy anh nhớ lại em đi, nhớ lại em đi!” Cô ngồi bên cạnh ôm lấy anh.
Lâm Lập Phong cúi đầu nhìn cô gái trong ngực, anh biết mình làm cô tổn thương rất sâu đậm.
“Xin lỗi, anh thật sự không nhớ ra em.”
Cô ngẩng đầu vuốt ve mặt anh, da diết đau lòng hỏi: “Vì sao? Vì sao hết lần này tới lần khác không nhớ ra em?”
“Anh không biết.” Anh cũng rất khốn khổ.
“Có phải kí ức về em làm anh không chịu đựng được? Cho nên anh mới không nhớ nổi em?” Cô thê lương hỏi anh.
“Thật sự anh không muốn làm mất thời gian của em.” Anh nói ra ý nghĩ trong lòng mình.
“Anh không hề làm mất thời gian của em!”
“Dù sao em còn trẻ như vậy. Em có thể tìm được một người đàn ông tốt.” Anh nói khó khăn, chẳng biết tại sao trái tim mình đau như vậy?
“Anh để em đi tìm người đàn ông khác?” Hạ Tử Tinh kinh ngạc đưa mắt nhìn anh.
Thời gian mới qua chẳng bao lâu mà anh đã độ lượng đến mức này sao? Trước kia chỉ cần nhìn thấy cô ở gần người đàn ông khác, anh sẽ khó chịu, điên cuồng, trở nên lạ lùng, cố tình gây sự.
Hiện tại anh lại muốn cô đi tìm người đàn ông khác?
Trong lòng cô như bị ai đó hung hăng bóp ngẹt! Cô không thể tin nhìn anh, nếu trước kia Lâm Lập Phong là “ma quỷ” thì bây giờ anh quả là “satan tái thế”!
Anh lại có thể nói ra lời vô tình vô nghĩa như vậy? Vì muốn cùng Dư Tuyết Lâm là vợ chồng nên anh vứt bỏ cô không thương tiếc?!
Trong đầu cô nhớ lại câu nói của anh từ rất lâu “Cả đời này anh sẽ không phụ em!”, câu nói đó mới chỉ cách đây không tới hai tháng! Nhanh như vậy anh đã quên mất?
“Anh nói cả đời sẽ không phụ em! Lâm Lập Phong! Anh còn nhớ hay không?” Cô tan nát cõi lòng lên án anh.
Lâm Lập Phong cả người sửng sốt! Thoáng chốc trên mặt tái nhợt.
Cả đời này anh sẽ không phụ em! Tử Tinh.
Trong đầu anh ầm vang một tiếng nổ. Thoáng như nhớ ra một cái gì đó, nhưng nó quá mơ hồ.
“Lâm Lập Phong! Anh nghe đây! Em sẽ không ly hôn với anh! Mãi mãi sẽ không!” Hạ Tử Tinh đứng lên hung hăng nói, rồi lấy tốc độ nhanh nhất xoay người rời đi.
Lâm Lập Phong nhìn bóng lưng cô ảm đạm buồn thương rời đi, trong lòng như bị một cây bông nhồi vào, có cảm giác không thở được.
Anh thật sự muốn cô rời đi sao? Cô là vợ anh, dù anh có mất đi trí nhớ hay không thì cũng không nên tùy tiện bảo cô rời đi chứ?
Có phải anh đã quá vô tình? Chỉ do nhìn sự buồn khổ đau đáu trong mắt cô, anh có chút không đành lòng. Anh chỉ hi vọng cô không phải đau khổ quá mà thôi, mỗi lần nhìn cô rơi lệ anh lại thấy tim mình đau đớn như bị bóp nát.
Hạ Tử Tinh rơi nước mắt chạy về phòng, đóng sầm cửa lại, cô yếu ớt ngồi trượt xuống đất. Cô nghĩ đến lời nói khách sáo xa cách của anh mà đau lòng! Cô hiểu đây chỉ là lừa mình dối người mà thôi. Nếu anh kiên quyết muốn ly hôn, cô không thể phản đối nổi!
“Cả đời này anh sẽ không phụ em! Tử Tinh..
Cả đời này anh sẽ không phụ em! Tử Tinh.
……”
Trong đầu cô không ngừng quay quanh những lời này! Anh sẽ không phụ em! Nhưng tại sao không tới 2 tháng mà anh đã thay đổi rồi?
nguyện cho là có thể cùng hắn cặp tay Gong độ cả, không nghĩ tới hết thảy cũng là bọt nước Kính Nguyệt? Một khi tỉnh lại, chẳng còn gì cả!
Chẳng lẽ tất cả sự ngọt ngào đó chỉ là một giấc mộng đẹp? Hiện giờ nên tỉnh mộng?
Vì sao hết lần này tới lần khác anh quên cô, mà lại nhớ kỹ Dư Tuyết Lâm? Nguyên nhân trong đó là gì chứ?
Cô có nên lẳng lặng rời đi, thành toàn cho bọn họ không đây?
————————-
Sáng sớm tỉnh lại, Lâm Lập Phong ngồi vào bàn ăn, không thấy khuôn mặt Hạ Tử Tinh nhẹ nhàng mỉm cười đâu mà là môt Ngọc tẩu lạnh lùng. Buổi sáng hôm nay, cô không xuống ăn sáng cùng anh rồi.
Trước đây mỗi sáng sớm, gương mặt cô đều mang vẻ hạnh phúc tràn đầy nhìn anh ăn sáng. Chắc cô còn đang tức giận. Ánh mắt của anh không khỏi nhìn lên tầng hai, nơi cửa phòng của cô.
Nhìn lại bữa sáng hôm nay, quả đen sẫm kia không biết là thứ gì? Nhìn lại gương mặt Ngọc tẩu, vẫn như băng sương ngàn năm vậy!
“Đây là cái gì? Ngọc tẩu.”
“Trứng gà.”
“Trứng gà sao lại đen như vậy?” Lúc trước trứng gà trắng bóc, trông vô cùng ngon lành.
“Không có cách nào cả, thiếu phu nhân tức giận, không xuống làm bữa sáng. Chúng tôi chỉ là những hạ nhân tay chân vụng về, dĩ nhiên không làm được trứng gà ngon như thế