Tác giả: Y Nhược Tích
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341430
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1430 lượt.
" Nam Cung Ảnh miễn cưỡng mở mắt.
"Cửa hàng bánh ngọt ! Thảm thảm!" Không để ý tới Nam Cung Ảnh, Nhan Mạt Hàn cầm quần áo lên chạy vào phòng tắm, lúc trở ra thì Nam Cung Ảnh cũng đã đang thắt cavat để đi làm . Tốc độ này, kinh người nha
"Anh.. anh thật là nhanh" tốc độ của Nam Cung Ảnh làm cho Nhan Mạt Hàn giật mình
"Dĩ nhiên, tôi cũng phải đi làm." Đứng ở trước gương, Nam Cung Ảnh đưa tay nắm thật chặt bộ ngực cà vạt.
"A, tôi đi đây , tạm biệt " Nhan Mạt Hàn cầm giỏ sách lên. . .
"Thần!" Trước bể phun nước, Ngôn Lạc Thần đã nhàn nhã đứng ở đấy , thấy Nhan Mạt Hàn tới , cười
"Tiểu nha đầu, hôm nay công ty trang trí sẽ đến." Hai người vừa nói vừa cười đi về hướng cửa hàng bánh ngọt
"Hôm nay , Dạ Như cũng tới , sau khi tan học sẽ tới giúp em" Có người hỗ trợ, Mạt Hàn vui vẻ cười.
"Ừ. Vậy thì tốt." Lạc Thần gật đầu một cái.
Buổi chiều, Nhan Mạt Hàn đi đến bể phun nước đã nhận ra DẠ Như , tu sửa một ngày dĩ nhiên không thể nào hoàn thành, cuối cùng, ba người mặt mày đầy bụi bẩn, đi ra ngoài cửa hàng
" A , Dạ Như mặt của cậu có cả một khối bạch , một khối đen . Làm tớ cười chết rồi !" Nhan Mạt Hàn che miệng, nhìn mặt Dạ Như cười cười
Dạ như hung hăng trợn mắt nhìn cô một cái" Cậu cũng không tốt hơn bao nhiêu đâu"
"Cũng lau một chút nào" Ngôn Lạc Thần vỗ vỗ vôi trên , nén cười lấy khăn giấy ra
"Cám ơn! Vậy thì anh tốt , còn nha đầu Mạt Hàn này thì không có lương tâm chút nào" Dạ như không khách khí nhận lấy khăn giấy, rút ra vài tờ, lau mặt.
" Cậu mới vậy , nha đầu thối" Nhan Mạt Hàn cóc thật mạnh một cái vào đầu Dạ Như , liếc liếc nhìn
"Được rồi! Thời gian không còn sớm, Dạ Như , cậu về sớm một chút đi! Ngày mai gặp nha." Nhan Mạt Hàn cùng DẠ Như nói lời tạm biệt
Trên đường, Nhan MẠt Hàn ngồi trong xe của Lạc Thần
"Thần. . . Chúng ta vẫn là anh em tốt đúng không ?" Nhớ tới ngày hôm qua cùng với Lạc Thần , trong lòng của cô rất hoảng loạn
"Nha đầu ngốc! Dĩ nhiên." gật đầu một cái, gia tăng tốc độ lái đến biệt thự, xe còn chưa tới, xa xa chỉ thấy hai chiếc đen nhánh sắc kiệu xa xadừng ở ngoài cửa .
Nhan Mạt Hàn tự nhủ, rất nhanh xe liền chạy đến đến biệt thự.
"Cám ơn anh , thần, ngủ ngon." Nói xong, nhảy xuống xe.
Đi tới trước cửa, cảm giác không khí trong nhà có gì đó không đúng...
"Ảnh! Nói cho em biết, Anh và cô gái kia có phải ở cùng một chổ?! Nói cho em biết , có phải là sự thật? ! Em không nhìn thấy cô ta!" Dịch điều Vi nheo đôi mi thanh tú, nhìn khoảng không gian ngộp ngạc trong biệt thự
"Chúng tôi , ở cùng một chỗ , cô ấy có việc ra ngoài rồi ." Nam Cung ảnh vẫn như cũ nhàn nhã ngồi ở trên ghế sa lon, phía sau Dịch Điều Vi là hai tên vệ sĩ mặc y phục đen , đeo kính đen , hai tay để sau lưng
Dịch điều Vi tức giận cắn răng , thật muốn xông lên! Nhưng nhìn sang Nam Cung Ảnh , Dịch Điều Vi đứng dậy
"Nhan tiểu thư Xin chào,tôi tên là dịch điều Vi, xin chỉ giáo nhiều hơn." Nhan Mạt Hàn cười một tiếngg. Thiệt là giả tạo
Ngay sau đó chuẩn bị quay người đi lên lầu, vừa nghiêng đầu, mặt lập tức suy sụp xuống.
.
Mình ở làm gì? ! Khoe khoang? Mình và Nam Cung Ảnh, căn bản cũng không xứng,mình không có gì cả , làm thế nào xứng với hắn. Trở lại , liếc mắt nhìn Dịch Điều Vi. . Muốn có vóc người có vóc người , muốn có gương mặt liền có gương mặt ... Muốn có gia thế có gia thế ... Muốn cái gì có cái đó . Như vậy , hai người này không phải trời sinh một cặp sao?!
Khóe miệng dựt dựt, kéo có chút mệt mõi trên cơ thể. Hoàn toàn không có nhìn thấy, vào giờ phút này, Nam Cung Ảnhxanh mặt, còn kém thiếu chút nữa xông lên chất vấn Nhan MẠt Hàn , hôm nay không phải là cô uống lộn thuốc?!?
Cho đến nghe lầu dưới truyền đến tiếng xe, Nhan Mạt Hàn thế mới biết Dịch Điều Vi đã rời đi, nhìn đồng hồ treo tường. . . Tám giờ đúng.
Thả ra trong tay chơi trên điện thoại,sờ bụng, có chút cảm thấy đói
"Tìm một chút ăn đi ~" tự nhủ, đứng dậy mở cửa phòng.
Đang định chạm vào chốt cửa , tay cầm cái cửa giãy dụa. Nhan Mạt Hàn cả kinh, vội vàng thu tay lại, một giây kế tiếp, cửa phòng mở ra.
Nam Cung Ảnh tnhìn chằm chằm Nhan Mạt Hàn
"Này, làm gì? Tôi muốn tìm vân tẩu làm đồ ăn, tránh ra." Nhan Mạt Hàn nghiêng thân, lại bị cánh tay của Nam Cung Ảnh ngăn lại.
"Làm gì ?"Cô tức giận nhìn hắn một cái.
"Tiểu thư, tôi có nên~ tôi không gọi, này ~" hắn trau trau mày.
"Có chuyện gì liên quan đến tôi?" Cô cũng trau trau mày
"Xin gọi là Ảnh ~ bằng không, hãy nghĩ đến quá khứ." Nhếch miệng lên, vừa lòng
"Ảnh! ! phiền toái , ngài vui lòng tránh ra , tôi cần ra ngoài . Cám ơn!" Dùng giọng điệu kém nhất thế giới , Nhan MẠt Hàn tuông ra những lời này
"A ~ Vợ yêu , anh cũng vậy , định ra ngoài , vậy chúng ta cùng nhau xuống lầu đi!" Nam Cung Ảnh thuận thế ôm chầm lấy eo của Nhan Mạt Hàn
"Bệnh thần kinh! Phát dục à!" Nhan Mạt Hàn trừng mắt liếc hắn một cái, muốn gỡ bỏ tay của hắn ra
Một giây kế tiếp, bất thình lình , cảm giác đôi môi không có bất kỳ dấu hiệu , rơi vào hai đ