Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Tài Tôi Yêu Chính Là Anh

Tổng Tài Tôi Yêu Chính Là Anh

Tác giả: Y Nhược Tích

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341434

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1434 lượt.

Hàn nhìn người tài xế một chút , nắm chăn , ngã xuống giường
" Cái gì? Cô , cô tha thứ cho tôi? Chuyện này không cần truy cứu sao?" Tài xế mặt kích động , lại bị Nam Cung Ảnh một câu lạnh lùng cắt đứt
" Cô ấy không truy cứu không có nghĩ tôi sẽ không" Quả nhiên lời nói vừa thốt ra , mọi người xung quanh ai cũng cứng đờ lại . Không khí lạnh lẽo bao trùm lên căn phòng
" Tôi nói không cần truy cứu" Nhan Mạt Hàn lộ đầu ra , liếc nhìn Nam Cung Ảnh
" Tôi nói truy cứu , mắc mớ gì đến em?" 
" Tại sao anh lại bá đạo như vậy? Cuộc sống của ông ấy cũng không dễ dàng , tôi nói hãy để cho ông ấy đi" Nhan Mạt Hàn thất vọng đau khổ tức giận
"Em..." Nam Cung Ảnh bị lời nói của Nhan Mạt Hàn làm cho á khẩu không nói nên lời , cùng tài xế ra khỏi phòng bệnh
" Anh vĩnh viễn đều bá đạo như vậy , anh cho rằng anh là thổng thống sao?" Nhan Mạt Hàn chỉ vào cửa phòng bệnh hướng Nam Cung Ảnh vừa đi ra mà rống lên
" Ặc , cô nương này là...?" Nhan Mạt Hàn không hiểu nhìn Hạ Doãn Hi
" A , tôi tên là Hạ Doãn Hi! Bởi vì thấy cô bị tai nạn liền vội vàng cùng người tài xế giúp đem cô vào bệnh viện , tôi đi trên đường rãnh rỗi tìm công việc thì thấy " Hạ Doãn Hi cười cười , lộ hàm răng trắng , mặt chuẩn hình trái xoan , Tóc dài
" Tìm công việc à?" Vừa nghe đến ba chữ này , cơ trí của Mạt Hàn động đậy
" Tốt lắm , hay cô đến tiệm của chúng tôi làm việc đi ! Nhưng mà tiệm vừa khai trương thôi , trước mắt thì tiền lương tương đối không nhiều , nhưng về sau tôi tin là sẽ khác" Nhan Mạt Hàn vỗ vỗ tay
"À?" Hạ Doãn Hi nhìn chằm chằm
" Oh , Được , Tiền lương ít không phải là vấn đề , tôi đi ra là để trải nghiệm cuộc sống" Hạ Doãn Hi cười cười
" Vậy cô hãy ghi số điện thoại của tôi đi , về sau cho tiện liên lạc" Hạ Doãn Hi lấy điện thoại của mình ra , Nhan Mạt Hàn lấy điện thoại trên đầu giường , bấm bấm dãy số
A .. Rốt cuộc cũng làm xong " Nhan Mạt Hàn tự hào đứng trước cửa , nhìn cửa tiệm bánh
" Ngày mai bắt đầu làm việc rồi" Dạ Như cùng Hạ Doãn Hi cũng làm quen , ba người thân mật như chị em
Trùng tu chuẩn bị xong rồi, thời gian đến gần gần tối. Sắc trời dần dần tối.
"Hôm nay Lạc Thần chưa có tới đấy." Dạ như nhìn sắc trời dần tối
" Làm gì? Nhớ Lạc THần?" Nhan MẠt Hàn châm ngòi , thổi gió nháy nháy mắt
"Đi chết đi , trong lòng của anh ấy là ai ,không phải cậu không biết" Những lời này , DẠ NHư hoàn toàn đánh bại Mạt Hàn
Hạ Doãn Hi nhìn di động , dường như có tin nhắn . Là bạn trai của cô gửi đến , nói buổi tối cùng nhau ăn cơm
" A , Mạt Hàn , DẠ NHư , tôi phải đi trước" Hạ Doãn Hi cười cười , cầm lấy túi xách
" A? Sớm vậy? có phải cùngbạn trai hẹn hò? Dạ Như miệng lẹp bẹp nói không ngừng . Hạ Doãn Hi cũng bị đánh bại
" Đúng rồi , đúng rồi ! Tôi đi trước nha" Hạ DOãn Hi ngược lại hào phóng , cười ngọt ngào . Bước nhanh rời khỏi tiệm bánh
--
Đến giờ cơm tối , Nam Cung Mạc cứ theo thường lệ đến biệt thự thự , đẩy cửa ra . Ông đến kiểm tra cuộc sống của hai người họ
"À?Ông Nội" Nhan Mạt Hàn mặt đồ ngủ , nhìn thấy Nam Cung Mạc trước mặt , lập tức hỏi thăm . Phải quỳ suốt một đêm , Nhan Mạt Hàn hiện tại vẫn sợ
"Ừ , tốt ha ha ha" Nam Cung Mạc tâm tình tốt hơn , chốnng gậy đi đến sofa ngồi xuống
"Ông nội ! Sao ông lại đến đây , cháu đang định ra ngoài" Nam Cung Ảnh lúc này từ trên lầu đi xuống . Đúng vậy , hắn đang muốn ra ngoài , tiếp tục cùng Dịch Điều Vi đi xem nhà
"Đi đâu? Kết hôn gần một tháng, tại sao vẫn còn lêu lỏng bên ngoài? Buổi tối , cháu lại để cho Mạt Hàn ở nhà một mình?!" Nam Cung Mạc vừa nghe , liền đứng dậy , Vân Tẩu bưng một bình trà nóng lên
" Ông nội ! Cháu cùng bạn đi xem nhà ở ,bạn của cháu không có xe , cháu thuận tiện giúp đỡ thôi . Cháu sẽ nhanh quay trở lại" Không còn cách nào khác , Nam Cung Ảnh đành nhẹ nhàng an ủi
"Hừ , là nam hay nữ? Trước tiên , đem người đó về đây cho ta nhìn một cái" Nam Cung lão gia trong lòng biết rõ ràng , hắn- cái tên tiểu tử tâm địa gian xảo , cũng không biết nói như thế nào , kết hôn mà cũng có thể chạy ra ngoài trốn đi . Nhan Mạt Hàn hắn cũng đã đều tra , ngôn gia" Nữ Nhân" , mặc dù không muốn cho ai biết đến gia cảnh nhưng trong lòng rất là lương thiện . Người như thế , so với mỗi cô gái mà Nam Cung Ảnh trước đây đã từng đem về , chắc hẵn tốt hơn nhiều
" Ông nội ! Cháu kết hôn rồi nhưng như thế nào ông lại không cho cháu một chút riêng tư . Ông xem , Mạt Hàn cũng không nói gì , cô ấy rất tin tưởng cháu" Nam Cung Ảnh sãi bước chân , cầm chìa khóa xe trong tay
" Tiểu tử thối , ngươi nói cái gì?! Vô lý , thật vô lý . Ngươi... thật làm ta tức chết!" Nam Cung lão tử một lần nữa dùng gậy đập đập xuống đất , vân tẩu liền tiến đến
"Lão gia , sức khỏe của ngài không tốt , vạn lần đừng kích động như vậy" Vân Tẩu vịn vào Nam Cung Mạc
"Hừ" Nam Cung Mạc ngồi trên salon , Nam Cung Ảnh nháy mắt , ra hiệu cho Mạt Hàn
Nhan Mạt Hàn đứng sát vào Nam Cung Ảnh , rất khó hiểu
"Mạt Hàn , ở nhà đợi anh" Nam Cung Ảnh một tay , ôm trụ gáy của cô , không cho cô cơ hội chối từ . Đôi môi khống chế , ngăn chặn miệng