Tác giả: Y Nhược Tích
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341433
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1433 lượt.
h chóng hướng tới cửa xe
"Lên xe trước đã, ở đây là hồng lục đèn." Nam Cung ảnh đang nói đem xe tỏa giải khai.
"Ừ." Dịch điều Vi nghiêng nghiên đầu, kéo ra cửa xe ngồi vào sau ngồi. Đột nhiên, ngồi ở phó điều khiển là Nhan Mạt Hàn, trong lòng một trận đắc ý. . . Đáng ra cô mới là người ngồi ở đó
Có rất nhiều thời điểm, tâm tình của mình Nhan Mạt Hàn cũng quên
"Mạt Hàn~" dịch điều Vi cố tỏ vẻ thân tình chào hỏi , Mạt Hàn quay đầu lại
"Ôi chao, Dịch tiểu thư ~ cô khỏe không?." Miệng tỏ vẻ nhu mì , nhưng trong lòng thầm nhủ Dịch Điều Vi là Tiểu Tam
Xe khởi động.
"Điều Vi, em đi đâu anh đưa em đi" Nam Cung ảnh lên tiếng.
"Nè , Em phải đi , trễ rồi !"Nhan Mạt Hàn chỉ ra trung tâm
" Em là chủ sợ cái gì?" Nam Cung ảnh mấp máy miệng.
" Chính là Lạc ca ca , đang đợi em" Nhan Mạt Hàn vui vẻ khi nhắc đến người của mình, chính là cô cũng hạnh phúc
" Ây , Ảnh . Vậy tiễn em , Mạt Hàn trễ rồi kìa" Dịch Điều Vi cười cười , thêm mắm muối
"Điều Vi em đii đâu?" Nam Cung ảnh hỏi,không đếm xỉa đến Mạt Hàn
( JJ muốn đấm vào mặt thằng cha này ghê +__+, anh có phải là đàn ông?)
"Em cũng vậy , cũng gấp , thôi để em gọi taxi cũng được , Anh đưa Mạt Hàn đi trước đi , không thôi lại trễ " Dịch điều Vi Tâm trong sớm đã có tính toán, dù như thế nào Nam Cung Ảnh cũng sẽ không bỏ cô ở lại vì bất cứ lí do gì
" Mạt Hàn , em không thể để Lạc Thần đợi mọt chút?" Nam Cung Ảnh hiển nhiển nhiên là muốn đưa Dịch Điều Vi đi trước , Nhan Mạt Hàn thất vọng đau khổ , trong lòng bừng bừng lửa
"Không thể!" Nhan Mạt Hàn nghiên một bên
" Nếu không được thì em tự mình xuống xe tự đi , còn không thì em sẽ phải đợi" Nghe giọng điệu của Mạt Hàn , Nam Cung Ảnh cũng không vui , Ngôn Lạc Thần cũng không phải là không chờ đợi được
" Anh.. Ok ! Vậy được , tôi liền xuống xe" Nhan Mạt Hàn nói , đưa tay kéo cửa xe , Nam cung ảnh không nói gì , ngừng xe bên đường , Nhan Mạt Hàn đóng cửa xe lại , liền quay về hướng trở về
Ở chỗ xa, rõ ràng nhìn thấy dịch điều Vi xuống xe, mở cửa vào ghế kế bên Nam Cung Ảnh
" Nam Cung Ảnh ! Anh khốn khiếp" Cô giẫm chân , thật không biết có lúc mình sẽ như vậy . Nhưng suy nghĩ một chút , hình dáng như vậy , sẽ để Dịch Tiểu Tam được như ý? Ngay Lập tức , Nhan Mạt Hàn cười khổ . Được như ý? Dịch Điều Vi và Nam Cung Ảnh vốn dĩ là trời sinh một cặp , Nếu không vì cô , họ đã lấy nhau
Chân thật mà nói người thứ ba rốt cuộc là ai?Là cô ? hay Dịch Điều Vi?... Dù sao từ nhỏ đã có rất nhiều người hơn cô...
Khi kết thúc hợp đồng , cô và Nam Cung ảnh sẽ trở thành người xa lạ
Nhan Mạt Hàn lắc lắc đầu , tự lẩm bẩm" Nhan Mạt Hàn , suy nghhĩ cái gì vậy? Mày vĩnh viễn chỉ là quân cờ của Nam Cung Ảnh thôi"
Cô đưa tay , gọi taxi , không ngờ , giày cô đang mang bị lỏng lúc nào không biết , làm chân trái giẫm chân phải
Lảo đảo từ trên lối đi bộ xuống lòng đường , mà lúc này taxi cũng chuẩn bị chạy đến . Tài xế taxi đạp một bên thắng
Đáng tiếc chậm trễ . Lúc đó , mọi người banh quanh thành một đám đông
****
"Bác sĩ, bác sĩ! Nhanh nhanh nhanh, có người bị thương." Y viện thành phố M , người chạy nhanh chân tìm bác sĩ
" Tiên sinh , mau đưa cô ta đến phòng cấp cứu" Đang nói , tài xế đem Nhan Mạt Hàn để lên giường , bác sĩ nhanh chóng đẩy giường bệnh về phía cấp cứu
" Ông trời , phù hộ cho cô ấy không có chuyện gì" Người tài xế , còn có người mẹ 90 tuổi , còn có hai đứa con dưới tuổi vị thành niên . Bàn tay người tài xế tạo thành hình chữ thập , miệng lẫm bẫm
"A , Lão Tiên Sinh , đừng lo lắng" Hạ Doãn Hi an ủi tài xế , trong lòng cũng thấy bất an
"Lúc này , bao lâu rồi mới biết đến sự tình?! Nam Cung Ảnh , tốt nhất anh nên nói rõ ràng" Ngoài phòng bệnh , Ngôn Lạc Thần tức giận , đôi tay hình nắm đấm , gân xanh cũng gần như bùng nổ ra hết . Đôi tay Nam Cung Ảnh đút vào túi áo , đầu cố tình nhìn vào bên trong cánh cửa thủy tinh , thấy khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt khẽ cau mày
Bên trong bệnh viện , nồng nặc mùi sát trùng , làm cho cô nhớ đến lúc mẹ cô mất
" Mẹ , đừng rời bỏ con có được hay không? Van cầu mẹ , con không muốn mẹ rời xa con. Ô , mẹ mẹ" Nhan MẠt Hàn quỳ trên mặt đất cố gắng nắm lấy hình ảnh thân mật kia đang dần rời xa . Muốn chạy tới , nhưng không thể , chỉ biết quỳ trên mặt đất
Đèn phòng cấp cứu sáng lên ,không lâu sau đó là tin mẹ cô mất được truyền đến
" Không cần..không...! Chuyện này , không thể nào , không thể nào" Nhan Mạt Hàn chợt cào lung tung trên chiếc giường đơn , vọt một cái cô ngồi dậy , cái miệng nhỏ nhắn trên khuôn mặt đang tái nhợt , trên trán thì đầy mồ hôi
" Ây , cô gái , cô có thể tỉnh lại , cám ơn trời đất" Vừa vào cửa , một người trung niên liền nhào đến
" À , bác , bác làm gì thế? Nhan Mạt Hàn giật mình , theo bản năng hướng đến chui vào lòng ngực của Ngôn Lạc Thần
"Cô gái , tôi thật sự thật xin lỗi... Tôi. ." Người tài xế trung niên định nói rồi lại thôi...
" Nhất định là ông đụng tôi! Nhưng thôi , bây giờ tôi tỉnh rồi , ông hãy đi đi" Nhan MẠt