Tác giả: Y Nhược Tích
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341461
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1461 lượt.
Doãn Thiệu Hàn dụi dụi mắt , ngáp dài
Nam Cung Ảnh đột nhiên nghĩ ra cái gì , lại chạy nhanh rời khỏi nhà của Doãn Thiệu Hàn
Nhìn xe thể thao của Nam Cung Ảnh gào thét rời đi , Doãn THiệu Hàn lắc đầu một cái ... Xem ra lần này Nam Cung Ảnh thật đúng là...
“ Bác gái”
Nhìn thấy mẹ của Ngôn Lạc Thần , Nhan Màt Hàn kích động hốc mắt đỏ lên..
“ Nha đầu ngốc ! Không thể tưởng tượng là cháu , mau vào đi”
Mẹ của Ngôn Lạc Thần nhận lấy hành lý , đem Nhan Mạt Hàn vào phòng khách
“Thế nào? Ở thành phố M không tốt sao? Sao tự nhiên lại đến thành phố A?” Mẹ Lạc thần có chút bận tâm
Nhan Mạt Hàn cười cười , lắc đầu “ Không có , chính là nhớ bác thôi”
Mẹ của Lạc Thần chuẩn bị xong phòng cho cô , ngồi trên giường lớn , Nhan mạt Hàn đột nhiên có cảm giác trống vắng , hiu quạnh
Gian phòng trống rỗng , lòng cô đã bán đứng cô .. Bất chợt , cô rất muốn quay trở về để nhìn thấy Nam Cung ảnh
Thành phố M , Nam Cung ẢNh không có thời gian dọn dẹp thứ gì , nói với vân tẩu mấy ngày sau sẽ về . Liền vội vã rời đi
“Tiểu Dương , tôi muốn đến thành phố A một chuyến , tất cả các cuộc hẹn đều dời lại ba ngày”
Nói xong , cúp điện thoại . Trong công ty Tiểu Dương cười cười , xem ra lần này Tổng giám đốc đã yêu thật rồi..
Thành phố A , buổi tối mẹ Lạc Thần ra ngoài chơi mạc chược .. Ra cửa lúc đi lại không chú ý xe thể thao màu bạc dừng ở cửa
Nhan Mạt Hàn núp trên ghế salon , ôm bịch khoai tây chiên vừa xem Tv vừa ăn , cô muốn bản thân quên tất cả bắt đầu lại cuộc sống mới
Lúc này chuông cửa vang lên , Nhan Mạt Hàn để khoai tây chiên xuống, thầm nghĩ chắc bác gái đã quên cái gì
Mở cửa ra , cười nói “ Bác gái , có phải lại quên gì rồi không?”
Nhưng hiện lên trong mắt cô .. Người ở trước mặt làm cô giật mình
Hắn đứng trước cửa , mắt quầng thâm , trên mặt hiện đầy sử mệt mõi .. Nam Cung ẢNh chậm rãi mở miệng
“Nhan Mạt Hàn” Một chữ , tiếp theo trong cái chớp mắt Nhan Mạt Hàn liền bị kéo vào lồng ngực rắn chắn , hắn ôm cô rất chặt
Nhan Mạt Hàn ngớ ngẩn , đẩy người đang ôm mình rất chặt ra
Nhưng hắn không chút động đậy , ôm chặt rồi lại càng chặt hơn , tựa như sợ cô sẽ biến mất mãi mãi
“ Cái đó .. Anh anh , ôm tôi chặt quá tôi không thể thở được” Nhan Mạt Hàn uốn éo cơ thể
Thấy Nam Cung Ảnh sống chết bất động , cô chợt có một cảm giác hạnh phúc mãnh liệt . Đôi tay cũng chầm chầm leo qua sau lưng hắn , không giãy dụa nữa
Rất lâu sau , Nam Cung Ảnh mới buông cô ra .. Trên khuôn mặt mệt mỏi của hắn, cô đều thấy được , thật có một chút đau lòng
“Ặc, anh đến đây làm gì?” Nhan Mạt Hàn không hiểu , lùi về phía sau một bước
Thế nhưng , Nam Cung Ảnh không nói thêm lời nào , tiến lên một bước một bước bá đạo khống chế đằng sau ót của Nhan Mạt Hàn , đôi môi lấp đầy môi của cô
“A..Này” Nhan Mạt Hàn như muốn nói cái gì , nhưng trước mắt là gương mặt này , để cho cô đem những lời muốn nói nuốt vào trong bụng
Cô hơi quẩy người một cái , nhưng cuối cùng vẫn thôi .. Hai người lảo đảo đi vào phòng , cho đên khi lưng của cô” Đông “ một tiếng đụng vào bức tường lạnh lẽo , lúc này cô mới lập tức đẩy Nam Cung Ảnh ra
Thở hổn hển , cô nghiêng đầu rời đi
“ Mạt Hàn ... Anh không muốn ly hôn” Nam Cung Ảnh mở miệng , Nhan Mạt Hàn cười cười
(JJ: thay đổi cách xưng hô nha , đến lúc này tình củm qá rồi phải gọi anh em thôi :”>)
“ Tôi ở lại thì được gì ? Giúp anh làm ấm giường ? Hay sinh cho anh một đứa con ? Hay lại cùng anh diễn trò trước mặt ông nội?”
Cuộc sống như thế khiến cô mệt mỏi , hoặc chính là lúc đầu gặp Nam Cung Ảnh đã là sai lầm
Nam Cung nâng hai tròng mắt lên , có chút tức giận .. Hai tròng mắt đỏ ngầu , trải qua một đêm không chợp mắt , thât sự hắn tức giận
Một tay bóp cằm của Nhan Mạt Hàn , để cho cô nhìn thẵng vào mình .. Gương mặt hoàn mỹ tiến gần lại cô
“Anh nói cho em biết , nếu anh không đồng ý kết thúc .. Thì vĩnh viễn chúng ta không thể nào ly hôn , nhất định em phải tiếp tục làm “ bạn giường” cho anh
Hai chữ cuối , hắn mập mờ nói bên tai của cô , thế nhưng chính là làm cho cô có chút sợ , cô ngoái đầu lại nhìn hắn
Hung hăng nhìn hắn , quẩy người một cái cằm có chút đau” Nam Cung Ảnh , không phải tất cả phụ nữ anh muốn là đều có được ! Tôi có tự do của tôi , rất xin lỗi tôi cũng không có ký “ Hợp đồng bán thân”
Hàaaa...! Nam Cung Ảnh cảm thấy mắc cười , hắn cảm thấy cái gì đó , lúc nào thì lại thất bại như vậy?
Hắn đoán người phụ nữ này khi nào thì rời đi?
Hắn bây giờ nghĩ chỉ là muốn cái gì sẽ có cái đó .. Ngoại trừ Nhan Mạt Hàn , cái người con gái này thật làm cho hắn rất phiền lòng
Khoé miệng của Nam cung Ảnh nhếch lên , cười lạnh
“ À. Còn nói , một người trong căn phòng lớn cảm thấy cô đơn? Anh cá , em nhớ anh...Thanh thuần... Tiểu nữ sinh?”
Lúc này , Nhan Mạt Hàn nâng lên trước , nằm ở trong ngực của hắn , có chút mập mờ vẻ vòng tròn .. Miệng đến gần tai của hắn “ Anh như vậy , sẽ làm tôi rất muốn ở trên người của anh..”
Nam cung Ảnh đột nhiên ôm lấy Mạt Hàn nâng lên , một cước đá cửa phòng ngủ lại , hung hăng đem c