Tác giả: Y Nhược Tích
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341465
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1465 lượt.
ách Nam Cung Ảnh cười cười , mặc quần áo vào , dù sao nhất định sẽ có chìa khoá , chỉ cần đợi mẹ Ngôn trở lại là được...
Ban đêm , trên giường , Nhan Mạt Hàn lăn qua lộn lại không ngủ được , cảm thấy thíu thíu cái gì đó...
“A...Aa...aaa , Nhan Mạt Hàn , mày bị bệnh thần kinh rồi” Nhan Mạt Hàn rốt cuộc ngồi dậy , có chút ảo não vuốt vuốt đầu tóc rối bời , bên trong gian phòng chỉ lưu lại ánh trăng.. Ánh sáng duy nhất kia . Chợt , tay cầm ở cửa giãy dụa...
Nhan Mạt Hàn lập tức về giường , chùm chăn kín mít chỉ giữ lại một khe hở nhỏ , nội tâm có chút sợ... Không biết đối phương là ai nhưng lúc này cô thấy người tiến vào rất quen thuộc ...
Tiếp theo một cái chớp mắt , cô có cảm giác mình rơi vào một cái ôm thật chặt , cô biết đó là Nam Cung Ảnh ... Cô muốn đẩy hắn ra nhưng cuối cùng lại thôi...
Hôm sau
“ Em khi nào trở về thành phốM?”
Nhan Mạt Hàn vừa rửa mặt xong sửa sang lại tóc , từ toilet đi ra nhìn Nam Cung Ảnh vẫn ở trên giường “ Phơi mông cho mặt trời ! Nếu không đứng lên tôi sẽ đạp anh xuống giường”
”Làm gì... Ở lại thành phố A mấy ngày không được à” Nam Cung Ảnh nắm chăn che kín mít , lần đầu tiên nhẹ nhàng như vậy , không cần phải đi làm , thôi thì ở lại đây vài ngày , dù sao thì Tiểu Dương đã giúp hắn dời các cuộc hẹn
“Này , cầu xin anh ,công ty của ah còn có công việc ! Anh quay về giải quyết đi” Nhan Mạt Hàn đánh răng , từ toilet thò đầu ra , nói năng không rõ...
“Phốc .. Tiểu thư , làm ơn ai lại đột nhiên chạy đến thành phố A Này , sau đó lại náo loạn ly hôn?” Nam Cung Ảnh vén chăn lên , mắt liếc Mạt Hàn
“Thôi đi , náo loạn ly hôn? Cái gì mà náo loạn ? Chúng ta vốn dĩ là nên ly hôn nha” Nhan Mạt Hàn có chút kích động nói , bọt trong miệng bắn tung toé trên sàn nhà , cô xấu hổ rút đầu về , rửa miệng sạch sẽ sau đí đi ra phòng rửa tay
“Pặc..” Nhan Mạt Hàn vỗ vỗ vào mông của Nam Cung Ảnh
“Nè” Nam Cung Ảnh rốt cuộc cũng ngồi dậy , tóc có chút rối , cặp mắt vẫn như cũ rất có sức hút..
“anh ngủ lâu rồi vẫn không chịu dậy , mau trở về thành phố M đi” Nhan Mạt Hàn chọc chọc hắn , kéo kéo cái chăn
“ Nè , không cho phép em kéo , cho em biết tôi không có mặc đồ” Nam Cung Ảnh ôm chăn trước ngực , buông tay ra “ Nếu như em nhìn cũng được , em biết anh sẽ rất chủ động lắm nha” Hắn híp mắt lại nhìn Mạt Hàn
“Làm ơn , anh bị bệnh à”Nhan Mạt Hàn nhìn nhìn , buông tay ra
“ Tôi đi mua trà sữa chân trau uống.. Hừ hừ” nói xong , từ trên giường đứng dậy mở tủ treo quần áo , lấy đồ thay
Cột tóc đuôi ngựa , Nhan Mạt hàn từ phòng rửa tay đi ra “ Này , Nam Cung đại tổng giám đốc , anh hãy mau trở về thành phố M đi , cẩn thận phụ tá của anh nhân viên nữa , coi chừng tất cả đều đình công đó”
“Cắt .. Làm sao có thể , em để anh ngủ thêm một chút , vì tìm em mà một đêm đã không ngủ rồi ! Lái xe sợ xảy ra tai nạn” Nam Cung Ảnh lộ ra nửa gương mặt , liếc nhìn Nhan Mạt Hàn , lật người lại dúi dúi đầu vào gối
Nhan Mạt Hàn khoa tay múa chân , đâm vào bóng lưng của Nam Cung Ảnh , lầm bầm nói” Đâm chết anh , đâm chết anh”
Nghĩ đến hành động tà ác hôm qua của hắn , cô mở miệng “ Này , nói cho anh biết , chuyện chúng ta ly hôn là sớm muộn”
Nam Cung Ảnh trợn mắt quay lại nói “ Em đừng bao giờ nghĩ đến điều đó” Sau đó quay trở lại
“ Hừ , anh là đại tổng giám đốc có nhiều tiền , rồi một ngày đối với tôi anh sẽ chán ghét” Nói xong , Mạt Hàn mở bước đi mua trà sữa
“Này , cái đó giúp anh mua một ly , à đúng rồi , không có tiền thì vào xe của anh mà lấy , trong xe có tiền , chìa khoá để trên bàn trà” Nói xong , hắn đắp mền lên đầu..
Nhan Mạt hàn phủi một cái , muốn uống cái gì không nói , cằn nhằn gì ~ mặt mũi còn không thấy đâu
Cầm chìa khoá xe trên tay , phát hiện bên cạnh bàn có lá thư , là mẹ Ngôn lưu lại , phía trên còn viết hai chữ Mạt Hàn , mở phong thư ra , bên trong hàng chữ rất chỉnh tề
[ Mạt Hàn , nghe Nam Cung Ảnh nói hai đứa giận nhau à , bác đi cùng với bạn , hai ngày sau sẽ về , Nam Cung Ảnh nói muốn cùng cháu nói chuyện . Thật ra , Nam Cung Ảnh rất quan tâm cháu , cháu hãy quý trọng nó . À đúng rồi , có gì thì gọi điện cho bác'>
“Cái gì?!? Nam Cung Ảnh”
Nhan Mạt Hàn nắm lá thư hướng vào nhà trong , phát hiện tên đầu heo kia đã ngủ say , không đành lòng đánh thức , Nhan Mạt Hàn bĩu môi..
“Coi như số anh gặp may” Lẩm bẩm để lá thư xuống ra cửa
Thật không nghĩ buổi sáng không tốt tốt như vậy , trên tay Nhan Mạt hàn cầm tiền lẻ tâm tình thật tốt . Cảm giác , sáng sớm có một khúc nhạc đệm làm cho cô không thể rời khỏi Nam Cung Ảnh
Nhan Mạt Hàn ! Mày lại thương người rồi , không phải ai cũng thương được , hiểu không
TRong đầu , tự nhắc nhở mình cho đến khi ngu ngốc nói với chủ tiệm trà sữa” Làm phiền ở ly thứ hai cho thêm chút muối và hồ tiêu”
(JJ : chết Ảnh ca rồi haha)
Người chủ tiệm liếc nhìn Nhan Mạt Hàn hoảng hốt , cho cô là bị bệnh thần kinh , không dám nói thêm gì , lấy bình muối và hồ tiêu trong ngăn kéo ra , liền hướng đến ly trà sữa mà cho vào
--
“Phốc , khụ khụ , Nhan Mạt Hàn” Bên trong phòng khách truyền đến âm th