Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trà Trộn Phòng Con Gái

Trà Trộn Phòng Con Gái

Tác giả: Thương Hải Nhất Mộng

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341711

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1711 lượt.

ng bên ngoài, cúi đầu nhìn tin nhắn trong điện thoại, lưỡng lự.
“Em chỉ có thể giả vờ như không nhìn thấy, không nhìn thấy anh ôm cô ấy ở phía bên kia đường, em có thể cảm nhận được anh đang rất hạnh phúc, gặp gỡ thế này tốt cho cả hai chúng ta…”.
Hiểu Ngưng hát bài Lời chúc phúc ở góc đường, giọng hát mượt mà, trong trẻo. Tôi không ngờ Hiểu Ngưng bình thường ít nói thế lại có thể hát hay như vậy.
Thấy họ hát càng lúc càng hăng, tôi ngẫm nghĩ một lúc, rồi lặng lẽ rời khỏi quán karaoke. Tôi đi một mình đến cổng phụ của trường, từ xa đã nhìn thấy Cố Sảnh đang đợi tôi.
Cô ấy yên lặng, thâm trầm đứng đó, như một pho tượng điêu khắc màu trắng đã ở đó mấy chục năm rồi, yên lặng ngắm nhìn những sinh viên đi đi lại lại xung quanh. Cô ấy đặc biệt rất thích đeo vòng tay, trên tay cô ấy lúc này đeo một chiếc vòng bằng gỗ đủ các loại hoa văn, phối hợp với trang phục, toát ra một vẻ đẹp huyền bí, trang nhã.
Đến khi tôi đứng trước mặt, cô ấy mới nở nụ cười nhẹ nhàng: “Đi cùng em một lúc nhé”.
“Ừ”. Tôi đi cùng cô ấy vào trong trường.
Bố cục trường vẫn không có gì thay đổi nhiều, chỉ có mấy khu giảng đường đã được sơn lại. Cố Sảnh bước chậm rãi bên cạnh tôi, thưởng thức cảnh vật xung quanh, tựa như đang đi trên con đường cũ cách đây mấy năm. Đã rất lâu rồi cô ấy không quay lại trường, lần này quay lại, chắc chắn còn cảm động hơn tôi nhiều.
Thấy ánh mắt của các nam sinh nhìn cô ấy, tôi nói để giảm bớt bầu không khí căng thẳng: “Đúng là hoa khôi, mấy cậu em này cũng không rời mắt nổi”.
“Già rồi. Không như cô bé Tô Tô, vừa trẻ trung vừa tràn đầy sức sống”, Cố Sảnh than thở, giọng nói ẩn chứa chút chua chát.
“Tô Tô quả thực rất xinh, nhưng tuổi vẫn còn nhỏ”. Tôi nói.
“Chẳng phải anh rất thích các cô gái ít tuổi hơn sao?”. Cố Sảnh ngoảnh đầu sang, nhìn tôi, hỏi. Giọng cô ấy rất bình tĩnh, nhưng hiển nhiên có mục đích rõ ràng.
“Thích thì sao, không thích thì sao?”. Tôi hỏi lại.
“Vần là cái tính khí đó”, Cố Sảnh nói giọng hơi bất mãn.
“Chẳng phải em cũng vẫn vậy sao, cái gì cũng muốn đối đầu với anh?”. Tôi hỏi lại cô ấy.
“Thôi bỏ đi, đều lớn tuổi cả rồi, không thèm chấp anh nữa”. Cố Sảnh cố nén không cãi lại, “Đi dạo quanh trường cùng em nhé”.
Chúng tôi đi đến tòa nhà hiệu bộ, đi qua văn phòng hội sinh viên, một vài sinh viên vẫn còn ở bên trong bàn bạc phương án gì đó.
Tôi cùng Cố Sảnh tự nhiên bước vào trong.
“Em nhớ trước đây anh Tống Nhất Đa ngồi chỗ này đúng không?”, Cố Sảnh chỉ vào vị trí cạnh cửa sổ, hỏi tôi.
“Ừ”. Tôi gật đầu.
“Chị Xảo Linh ngồi đây đúng không?”, Cố Sảnh lại đi đến một góc khác, chỉ vào vị trí sát tường.
“Ừ”.
“Còn anh Binh, Tiểu T, Lang Đầu…”, Cố Sảnh chỉ lần lượt từng vị trí, hồi tưởng lại những việc trước đây.
Cô ấy chỉ lần lượt như vậy, tôi đường như nhớ lại cảnh tượng thời kỳ hưng thịnh nhất của hội sinh viên trước đây. Mọi người vừa thảo luận các hoạt động trong trường vừa nói chuyện một cách vui vẻ.
Nghĩ đến đây, lòng tôi thấy nhoi nhói. Bây giờ, mỗi người một nơi, những ngày tháng tươi đẹp đó mãi mãi sẽ không quay về nữa.
Mấy đàn em trong phòng không biết chúng tôi đang chỉ trỏ cái gì, lại thấy Cố Sảnh cứ chỉ hết chỗ này đến chỗ khác nói là của ai của ai, cứ như gặp ma giữa ban ngày, hoảng sợ nhìn chúng tôi.
Trong chốc lát, Cố Sảnh càng nói càng chậm, khóe mắt cô ấy đã mờ nước.
Cuối cùng, cô ấy không nói tiếp được nữa, đi chầm chậm đến bên cửa sổ, ngẩng đầu nhìn bên ngoài, hít một hơi thật sâu. vẻ mặt cô ấy bình tĩnh, dường như cô ấy đang chìm đắm trong ký ức về những chuyện trước đây, nhìn nghiêng khuôn mặt cô ấy đẹp như một bức tranh cắt giấy, từ lông mi đến cánh mũi, rồi đến môi, nét nào cũng tuyệt đẹp.
“Được rồi, chúng ta đi thăm những chỗ khác nhé”. Tôi đi đến phía sau cô ấy, khẽ khoác cánh tay cô ấy.
“Dạ”. Cố Sảnh quay đầu lại, gượng cười.
Khi tôi kéo Cố Sảnh rời khỏi văn phòng, tôi nghe thấy họ bàn luận: “Hình như chị ý là hoa khôi trước đây…”.
Tôi cùng Cố Sảnh lên tầng, đến văn phòng của học viện chúng tôi.
Bảng tin chỗ hành lang vẫn dán ảnh của tôi và Cố Sảnh. Cố Sảnh bây giờ đã trưởng thành hơn so với trong ảnh, còn vẻ mặt thì vẫn vậy không có gì thay đổi. Nếu cô ấy buộc mái tóc dài như thác nước ra sau thì quả thật là giống nhau y hệt.
Chốc lát, tôi có cảm giác như mình đang cầm chiếc hộp thời gian, thoáng cái đã quay trở lại mùa hè cách đây bốn năm. Bên cạnh tôi vẫn là Cố Sảnh trong sáng, mạnh mẽ.
“Bức ảnh cũ kỹ vậy rồi mà vẫn để đấy”. Nhìn bức ảnh cũ, Cố Sảnh có chút ngại ngùng.
“Bởi vì các thầy cô cũng rất nhớ những ngày tháng đó”. Tôi nhìn những bức ảnh, khẽ nói.
Điều tôi tiếc nhất trong bốn năm học đại học, đó là chỉ thích một mình Cố Sảnh, nhưng cuối cùng lại không dám thổ lộ với cô ấy.
Bây giờ cô ấy đang đứng bên cạnh tôi, tất cả vẫn như cũ, một cơ hội nữa lại đến trong đời, như thể trong suốt hai năm qua, cô ấy vẫn luôn chờ tôi.
Tôi và Cố Sảnh rời khỏi nhà hiệu bộ, trong lòng nặng trĩu. Sở dĩ tuổi trẻ đáng quý là vì nó sẽ không bao giờ trở lại.
Bây giờ tuy tuổi chưa