Tác giả: Thương Hải Nhất Mộng
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341717
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1717 lượt.
giúp anh điều hành họ xếp hàng đi!”.
Thế là Đại Ngưu kêu gọi một trăm sáu mươi tám anh em còn lại hình thành mấy bức tường người, phân cách mọi người thành năm phần, rồi hướng dẫn họ xếp hàng ngay ngắn.
Trong số những sinh viên đã tốt nghiệp có không ít người quen biết Đại Ngưu, lần lượt chào hỏi cậu ta. Còn mấy em năm ba năm tư nhìn thấy cậu ta cũng tỏ ra rất thân thiết.
Cứ như vậy, đám đông xếp thành năm hàng dọc, tôi và bọn Tô Tô mỗi người phụ trách một hàng, đứng dưới năm rạp che nắng nối tiếp nhau.
Vừa rồi tôi và bọn Tô Tô đứng trên bậc thềm của tòa nhà tổng hợp, mọi người đã nhìn rõ dáng dấp của bốn cô gái. Bây giờ đám đông ồn ào cuối cùng cũng đã ổn định lại, bọn họ càng có thể ngắm nhìn mỹ nữ từ khoảng cách gần, trông rất vui sướng, phấn khởi.
“Cô em mặc bộ đồ màu trắng xinh nhỉ, nhìn mặt lạnh lùng, rất có khí chất”.
“Cô em kia mới đáng yêu, cô ấy cười trông thật là ngọt ngào. Sao ngày xưa mình đi học không gặp được em nào xinh thế này nhỉ”.
“Cô ấy là sinh viên mới năm nay, tên Tô Tô”.
“Này, cậu nhìn cô em kia đi, em bên trái anh Tiểu Mân ấy, em mặc áo len đeo vòng cổ ấy, trông rất có khí chất, dáng người cũng chuẩn, chắc là người yêu của anh Tiểu Mân nhỉ?”.
“Cô em đó quả thật rất xinh, nhưng tớ thích em mặc váy liền màu đen trắng hơn, cảm giác rất dịu dàng. Cậu không thấy làn da cô ấy rất mịn màng à?”.
“Ông xã, anh nhìn cái gì đấy, còn nhìn nữa là em móc mắt đấy!”.
Đủ các lời bình luận vang lên từ phía đám đông đang tiến về phía trước. Đại Ngưu dẫn đầu câu lạc bộ tán thủ, duy trì trật tự đâu vào đấy.
Chiếc ô tô chở sách đã đến sau rạp che nắng, người của phòng phát hành chuyển từng thùng sách xuống, mở ra chất trước mặt chúng tôi.
“Tống Siêu”, tôi vẫy tay về phía Tống Siêu đang giúp mọi người vận chuyển sách, “Đưa loa cho anh”.
Tống Siêu vội vàng chạy lại, mở chiếc loa trong tay cậu ta, sau đó nhét vào tay tôi.
Tôi cầm chiếc loa, nói: “Đầu tiên, rất cảm ơn mọi người đã có mặt ở đây, tôi tốt nghiệp nhiều năm như vậy rồi mà mọi người vẫn nhớ đến tôi, quả thật rất cảm động. Thứ hai là, hoạt động hôm nay, chủ yếu để quảng cáo cho một cuốn sách mới, không đắt lắm, hai mươi lăm tệ một cuốn. Nói thật, cái tôi cần không phải hai mươi lăm tệ này của mọi người, mà hy vọng mọi người sẽ đọc kỹ cuốn sách này. Bây giờ rất nhiều người trong các bạn đã tốt nghiệp, phân tán đến các ngành các nghề, các vùng trên cả nước, các bạn là độc giả đầu tiên của cuốn sách này, tôi hy vọng nhận được sự ủng hộ của các bạn”.
“Được, tôi mua năm cuốn! Tôi mua mười cuốn!”. Trong đám đông, hết người này đến người khác nói.
Thấy tâm trạng kích động của mọi người, tôi cầm loa lên, nói: “Nhưng, số lượng sách có hạn, hôm nay chỉ có năm nghìn cuốn, mục đích của tôi không phải bán sách mà là muốn tuyên truyền quảng bá cho cuốn sách, nên mỗi người chỉ được giới hạn mua một cuốn, rất mong mọi người lượng thứ”.
“Hôm nay có chắc bán hết năm nghìn cuốn không?”. Trình Lộ ghé sát lại, “Năm nghìn cuốn… là lượng sách tiêu thụ của một cuốn sách best-seller tại một thành phố hạng trung, ở một trường đại học mà có thể tiêu thụ hết lượng sách này cũng coi là một kỳ tích rồi. Tình hình tiêu thụ thế này, thế nào báo đài cũng đưa tin nhỉ?”.
Tôi cười không trả lời. Trong lòng tôi, những lời bình tốt đẹp của độc giả chính là lời quảng cáo tốt nhất.
Chiếc kim đồng hồ treo trước thư viện ở phía xa đã chỉ mười giờ ba mươi, Trình Lộ gật đầu về phía tôi, ý bảo có thể bắt đầu được rồi.
Đại Ngưu mở lối, đang định cho mọi người vào thì đột nhiên phía bên kia quảng trường, lại xuất hiện một đoàn người khác.
Phía đối diện kéo lên một tấm băng rôn to.
Lần đầu phát hành bộ truyện đặc sắc của Carl Sura trong trường.
Bốn tấm áp phích mở ra theo chiều gió.
Cố Sảnh trong chiếc áo sơ mi có hai hàng khuy theo phong cách châu Âu, eo thắt chiếc nơ bướm, nét bình dị hòa quyện với vẻ xinh đẹp, trông vừa đơn giản vừa trang nhã, từ trong chiếc chiếc xe con đi ra.
“Là Cố Sảnh! Cố Sảnh! Hoa khôi đầu tiên của Hoa Thương!”.
Trong đám đông, có người hét gọi.
Đúng rồi, hoa khôi trước kia đã quay lại rồi.
Chúng tôi đã mở lối nhưng mọi người lại quên mất việc chuyển động lên phía trước.
Hai bên đều đang chuẩn bị bán sách, những tấm áp phích và băng rôn quảng cáo của cả hai đều tung bay phấp phới trong gió. Chính giữa là khoảng đất trống, như thể ranh giới giữa nước Sở và nước Hán trong cờ tướng, địa bàn được phân chia rõ ràng, không bên nào được phép vượt biên nửa bước.
Cố Sảnh xuyên qua đám đông, mỉm cười với tôi, tựa hồ như muốn nói, anh có thể đến trường cũ quảng cáo sách thì sao em không thể chứ?
Trình Lộ tức nổ đom đóm mắt, nghiến răng ken két, tôi biết, chắc chắn Cố Sảnh xem tin tức trên diễn đàn, nên mới đặc biệt chạy từ tận Bắc Kinh về, cố tình đánh đòn phục kích chúng tôi.
Bọn sinh viên năm ba, năm tư đều biết những câu chuyện về Cố Sảnh, lúc này tất cả mọi người đều quay đầu nhìn tôi và Cố Sảnh, bàn luận rôm rả.