Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trà Trộn Phòng Con Gái

Trà Trộn Phòng Con Gái

Tác giả: Thương Hải Nhất Mộng

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341710

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1710 lượt.

ũng đang nhớ lại cảm giác hồi đó.
Đại Ngưu bước lại gần tôi, nhìn mọi người, thở dài: “Anh Tiểu Mân, mọi người đều rất nhớ anh”.
“Ừ, sau hôm nay mọi người lại tản đi khắp nơi”. Tôi đứng nghe họ hò hét gọi tên mình, cũng than thở.
“Hôm nay bao nhiêu người đến ủng hộ anh vậy chắc anh cũng mãn nguyện nhỉ. Bốn năm đại học anh quả thực đã làm được rất nhiều việc khiến mọi người cảm động cả đời. Người ta làm chủ tịch hội sinh viên thì suốt ngày như con rùa rụt cổ lo lắng cho tiền đồ của bản thân, không dám ho he, nhưng anh không ngại ngần gì, chống lại cả các thầy cô, chống lại cả nhà trường để cho mọi người có một hồi ức tuyệt đẹp”. Đại Ngưu tiếp tục nói.
Tôi cười: “Chức chủ tịch hội sinh viên của anh là ngẫu nhiên mà có được, nếu không phải vụ tổ chức đêm hội chào đón tân sinh viên quá hoành tráng, anh chẳng bao giờ có thể ngờ được mình lại ngồi vào chức chủ tịch hội sinh viên. Hơn nữa, thời sinh viên chỉ có bốn năm ngắn ngủi, hà tất phải biến nó trở nên nhàm chán chứ”.
“Có điều, lần này không ngờ Cố Sảnh cũng đến”. Đại Ngưu nhìn phía đối diện, nói.
“Ừ”. Tôi gật gật đầu.
Thấy tôi phản ứng quá bình tĩnh, Đại Ngưu hạ thấp giọng nói: “Haizz… em luôn cảm thấy, hai người bọn anh rất đáng tiếc”.
“Tiếc cái gì chứ?”. Tôi cố tình hỏi.
“Em nói thật được không?”. Đại Ngưu thăm dò phản ứng của tôi.
“Nói đi”.
“Hai người đáng ra nên là một đôi”. Đại Ngưu nói.
Câu nói của cậu ấy đánh trúng tim đen của tôi. Đây có lẽ không phải là suy nghĩ của một mình Đại Ngưu, mà thực ra trong đầu những sinh viên mấy khóa thời đó, tôi và Cố Sảnh là một đôi trời sinh”.
“Nhưng chị dâu cũng rất được, anh đừng có bắt nạt chị ấy”. Đại Ngưu lại tiếp tục.
Tôi biết người mà Đại Ngưu gọi “chị dâu” chính là Trình Lộ, bất giác bật cười: “Cậu chưa tiếp xúc với cô ấy, làm sao biết cô ấy rất được?”.
“Nhìn cũng biết mà, chị ấy rất quan tâm đến anh”. Đại Ngưu không nghĩ ngợi gì đã trả lời.
Tôi cười gượng gạo.
Đột nhiên cậu ta lại hỏi: “Bây giờ Cố Sảnh đã có người yêu chưa?”.
“Chưa”. Tôi lắc đầu.
“Haizz…”. Đại Ngưu ngẫm nghĩ một lúc, thở dài, đi giúp sắp xếp lại các thùng sách. Không biết tiếng thở dài này của cậu ấy ẩn chứa nỗi niềm gì.
Hoạt động quảng bá sách kết thúc, cũng có nghĩa là buổi họp mặt của sinh viên toàn trường cũng kết thúc.
Cùng lúc, hàng trăm chiếc xe ô tô đồng thời nổ máy, chạy về phía cổng trường, cảnh tượng cực kỳ hoành tráng. Rất nhiều người trong số họ ở các tỉnh xa nên phải xin nghỉ mấy ngày liền để đến đây, bây giờ gặp được nhau rồi thì đều muốn tìm chỗ nào tụ tập uống rượu.
Một số bắt buộc phải về, lưu luyến không thôi khi phải nói lời tạm biệt với bạn cũ. Trong số bọn họ, có người đã đi làm nhiều năm, có người đã kết hôn, mang cả vợ con cùng đến, có người vẫn chưa tốt nghiệp, đang thực tập. Nhưng tất cả đều có một điểm chung, đó là lòng nhiệt tình với bạn bè, là những hồi ức, là những kỷ niệm.
Thế là cổng trường lập tức trở thành nơi nói lời tạm biệt của mọi người, họ ôm nhau, bắt tay nhau, nhìn nhau trân trân. Hàng ngàn hàng vạn lời muốn nói dường như không thể thổ lộ hết được.
“Anh Tiểu Mân, em biết anh rất bận nên không kéo anh đi uống rượu. Chỉ cần trong lòng anh có đám anh em này là bọn em vui lắm rồi”. Đại Ngưu dẫn đầu một trăm sáu mươi tám thành viên của câu lạc bộ tán thủ, nói lời chào tạm biệt tập thể với tôi.
“Không được, hôm nay dù thế nào anh cũng phải mời mọi người một bữa!”. Tôi nói.
“Để lần sau đi ạ, hôm nay anh bận bịu cả ngày rồi, mọi người cũng không dám chuốc say anh, hơn nữa có mấy đứa cũng phải về gấp, bọn em phải tiễn chúng nó ra sân bay hoặc ra ga tàu”. Đại Ngưu quay về phía tôi cười sảng khoái.
Dường như nhìn thấu sự dằn vặt và tiếc nuối của tôi, cả đội lũ lượt đến vỗ vai an ủi tôi, tỏ ý lần sau vẫn còn cơ hội đi uống rượu cùng nhau.
Tiếp đó, họ vai kề vai đi về phía cổng chính. Bây giờ, bọn họ người thì béo lên, người thì gầy đi, đã không còn dáng vẻ thời đại học nữa.
Tôi nhìn theo bóng họ, nhìn bọn họ trêu đùa nhau, nhìn bóng họ bị ánh mặt trời buổi chiều kéo dài, bỗng dưng cảm thấy thời đại học cách tôi càng lúc càng xa.
Cảnh tượng này, tựa hồ như chúng tôi đi ra từ nhà thi đấu mỗi buổi chiều, sau khi luyện tập xong. Vậy mà chỉ chớp mắt, bọn họ đã đi rất xa, dáng người cũng dần thay đổi, cách ăn mặc cũng không còn như thời thanh xuân nữa.
“Nhớ đến cuộc sống thời đại học phải không?”. Trình Lộ nói, như thể nhìn thấu được tâm trạng tôi.
Tôi gượng cười với cô ta, thu vẻ mặt buồn rầu lại: “Đi thôi, đi hát nào”.
“Hay quá!”. Tô Tô lập tức nhảy cẫng lên.
Trong ánh nắng cuối trưa, mái tóc bốn cô gái bay bay, từng đôi nắm tay nhau, đến bóng người trên mặt đất cũng trở nên xinh đẹp lạ thường.
Tôi quay đầu nhìn, cũng không thấy bóng dáng Cố Sảnh đâu nữa.
Nhìn xuyên qua tấm kính cửa phòng karaoke, tôi thấy Trình Lộ đang cầm micro, vui vẻ hát hò. Tô Tô hát với cô ta, chơi đùa rất cuồng nhiệt. Sự hòa thuận của họ đủ để chứng minh cho tôi thấy bốn cô gái độc thân cũng có thể có cuộc sống thú vị, đặc sắc.
Tôi đứ