Tác giả: Thương Hải Nhất Mộng
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341749
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1749 lượt.
ữa.
“Thế này vậy, chúng ta hợp tác, tôi dịch trước một lần, anh giúp tôi trau chuốt lại”. Trình Lộ nghĩ một lát, nói.
Giọng điệu của cô ta, trên thực tế là đang nhờ tôi giúp đỡ.
Tôi không trả lời ngay, mà chỉ vào hai bát cháo trước mặt: “Cháo ngân nhĩ kỳ tử và lê tuyết, bổ dạ dày nhuận phổi, thanh nhiệt sáng mắt, thích hợp nhất làm đồ ăn đêm”.
“Anh nấu à?”. Trình Lộ vừa ăn vừa hỏi.
“Linh Huyên làm đấy, tôi giúp cô bưng qua đây thôi”. Tôi cũng cầm một bát lên ăn.
Trình Lộ cười tủm tỉm: “Hôm nay là lần đầu tôi phát hiện…”.
“Tôi đối với cô rất tốt?”.
Cô ta lắc đầu: “Phát hiện khả năng lĩnh hội của anh rất cao. Anh có thể là nhân viên xuất bản cấp cao không phải chỉ nhờ vào vận may”.
Đây có lẽ là lần đầu tiên cô ta công khai thừa nhận thực lực của tôi, khiến tôi hơi bất ngờ. Đây có lẽ cũng là lần đầu, tôi và cô ta hòa hợp đến mức khó mà hình dung nổi.
Trình Lộ dù cho có là hổ cái, nhưng trong phòng của cô ta vẫn có mùi hương của phòng con gái, bên ngoài cửa sổ trời đã tối mịt, căn phòng sáng đèn này lại càng trở nên ấm áp.
Tôi biết trình độ ngoại ngữ và trình độ văn học của Trình Lộ đều đã đạt đến mức tương đối, nhưng qua nửa buổi tối, biểu hiện của cô ta làm tôi lại càng thêm khâm phục. Bản gốc tiếng Anh sau khi qua tay cô ta đến chỗ tôi đã trở thành bản tiếng Trung hoa lệ, tôi lại sửa lại tổng quan, biến thành những con chữ mềm mại hơn.
Chúng tôi cùng nhau thảo luận về tính hợp lý của các tình tiết trong truyện và tính trôi chảy mạch lạc của câu văn, bổ sung cho nhau, kiểm tra lẫn nhau, ngày càng ăn ý, ý kiến trái ngược ngày càng ít, ngay cả trong ánh mắt cũng có ý khen ngợi lẫn nhau, cùng đắm chìm trong một thế giới, không hề cảm thấy màn đêm bên ngoài đang dần trôi đi.
Ánh đèn mờ tối, tiếng gió thổi mạnh. Xưa có “hồng tụ thiên hương dạ độc thư”, nay có “mỹ nữ làm bạn sửa bông”. [hồng tụ thiên hương dạ độc thư: (tay áo hồng lại thêm mùi thơm), dùng để chỉ người đẹp. Ý cả câu là khi thư sinh đọc sách, miệt mài bài vở còn có mỹ nữ ở bên (BTV).'>
Tôi uống nốt bát cháo đã lạnh ngắt, nhìn thấy sắc mặt cô ta tiều tụy, biết thức đêm với cô ta là rất khổ cực, tôi liền thu lại mấy chục trang bản thảo ở trên bàn cô ta.
“Anh cầm hết đi, tôi dịch thế nào được?”. Cô ta ngẩng đầu nói.
Tôi lắc đầu: “Tôi lấy hết bản thảo là để cô không dịch tiếp nữa. Cô nhìn mình đi, thức đêm mệt quá, mặt trắng bệch ra rồi kìa”.
Nói xong, tôi mới nhận thấy mình thể hiện quá rõ sự quan tâm dành cho cô ta, lập tức giả vờ như chưa nói gì, kéo cô ta đứng dậy, đẩy đến bên giường, bảo cô ta nằm xuống.
Trình Lộ nhìn tôi như nhìn một người ngoài hành tinh, để mặc cho tôi kéo chăn đắp cho, sau đó chằm chằm nhìn tôi đi ra khỏi phòng. Cô ta chắc chắn nghĩ là tôi ốm rồi, tự nhiên lại tốt với cô ta như vậy.
Rời khỏi phòng Trình Lộ, tôi không ngủ, mà ngồi trong phòng mình, dịch tiếp phần của Trình Lộ, cả đêm không ngủ.
Ánh mặt trời ở ngoài cửa sổ chiếu lên người cô ta, đem đến cho tôi một cảm giác ngọt ngào. Mái tóc như làn mây, từ vầng trán mịn màng uốn lượn rủ xuống, đôi mắt sâu thẳm với hàng mi dài quyến rũ của cô ta chăm chú nhìn vào trang sách. Cô ta dựa vào ghế, hơi thở nhẹ nhàng và đều đặn, ngón tay thon dài thỉnh thoảng lại lật giở một trang sách, động tác cũng rất tao nhã.
Trong phòng làm việc của phòng bản quyền, khắp nơi đều là những chồng sách cao ngất ngưởng, giống một góc thư viện chưa được dọn dẹp, ánh nắng chan hòa chiếu qua lớp kính, tạo cho người ta một cảm giác yên bình. Dáng vẻ tĩnh lặng của Trình Lộ dường như làm tôi thấy được hình ảnh thu nhỏ hồi cô ta còn học đại học, đẹp đẽ nhưng không thể với tới được, một cảm giác như thực như mơ.
Tôi chống cằm, cứ thế ngắm nhìn cô ta. Thức đêm ba ngày liền, mắt cô ta vẫn long lanh, da cũng không hề bị khô đi, vẫn sáng mịn đến không ngờ, cũng có thể coi là một kỳ tích. Mấy hôm nay, tôi và Trình Lộ làm việc không ngừng, cuối cùng cũng hoàn thành công việc dịch, tờ bìa do Tô Tô thiết kế cũng làm xong, tôi vô cùng hài lòng. Khổ ba mươi hai, phong cách nhã nhặn, ý vị thâm sâu, cô bé còn khuyến mại thêm cho tôi mấy bức tranh minh họa tự vẽ rất đẹp, bất luận trang bìa hay tranh minh họa đều rất phù hợp với phong cách tiểu thuyết của Carl Sura.
Tiếp theo là quá trình thẩm định bản dịch, hiệu đính, in ấn và phát hành, giao cho phòng biên tập và phòng phát hành của công ty thực hiện. Tiểu thuyết của Carl Sura là một trong những tác phẩm quan trọng nhất công ty phát hành trong thời gian này, chúng tôi sẽ đưa ra thị trường trong thời gian sớm nhất.
Trình Lộ dường như cảm thấy tôi đang nhìn cô ta, liền ngẩng đầu: “Ngày mai đi Bắc Kinh, mang thêm nhiều áo vào”.
Trình Lộ không nói gì, chỉ ngắm cảnh bên ngoài cửa sổ và suy tư.
Tiếng tàu hỏa nghiến vào đường ray như có tác dụng thôi miên. Trình Lộ nằm ở giường dưới đối diện tôi, dần dần ngủ thiếp đi. Cô ta thở đều đặn, ngực hơi nhấp nhô. Chiếc áo kẻ sọc bằng vải cotton ôm vào thân hình tuyệt mỹ, làm cho những đường nét