Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trà Trộn Phòng Con Gái

Trà Trộn Phòng Con Gái

Tác giả: Thương Hải Nhất Mộng

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341742

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1742 lượt.

hấy cô ta vẫn còn khoác tay tôi, như điện giật vội vàng bỏ cánh tay tôi ra.
“Chắc là… ba quyển tiểu thuyết khác ngoài quyển My World”. Tôi nghĩ một lúc, nói. Xem ra, có hơi nan giải đây, vốn tưởng rằng chỉ một mình chúng tôi có thể xuất bản tiểu thuyết của Carl Sura, phản ứng của thị trường đương nhiên sẽ tốt, tiện đà giành luôn cả dự án bản quyền của Wolters Kluwer cũng không chừng, bây giờ lại phát hiện đối thủ cạnh tranh của chúng tôi có trong tay những ba quyển tiểu thuyết của Carl Sura!
Trình Lộ chau mày buồn rầu, chắc chắn cũng cảm thấy khó tin. Hơn nữa, từ ba tờ áp phích tuyên truyền được treo ở triển lãm có thể thấy, sự ra đời của ba cuốn tiểu thuyết này chỉ là việc trong chớp mắt mà thôi!
Ngay lập tức, tâm trạng của tôi và Trình Lộ đều như bị rơi xuống đáy vực.
“Nhưng chúng ta xuất bản tác phẩm mới của Carl Sura, hơn nữa My World hay hơn cả ba tác phẩm trước, cũng có thể coi là một ưu thế”. Tôi an ủi cô ấy.
“ừm, cũng may là đến xem triển lãm, nếu không hoàn toàn không biết người ta đã bóp trúng cổ họng mình”. Trình Lộ gật đầu, có cảm giác như người gặp nạn mà thoát chết vậy.
Tôi nhìn ba tờ áp phích được thiết kế tinh xảo đẹp đẽ, đột nhiên cảm thấy phong cách này có chút quen thuộc.
“Không biết là ai, lại có thể một lần có được bản quyền tiếng Trung của những ba cuốn tiểu thuyết của Carl Sura nhỉ?”. Tôi cẩn thận xem xét những thông tin của ba tờ áp phích, bùi ngùi nói.
“Là tôi”. Một lời đáp lanh lảnh vang lên từ phía sau lưng tôi.
Âm thanh quen thuộc này… Cả người tôi run bắn, vội vàng quay lưng lại.
“Cố… Sảnh?”. Tôi lùi lại nửa bước, tim đập loạn xạ, không dám tin vào mắt mình.
“Lâu lắm không gặp, bạn cũ”. Cô ấy lạnh nhạt nhìn tôi, nói.
Cô ấy mặc một chiếc áo sơ mi màu trắng, cổ áo hai tầng cho cảm giác tinh tế tuyệt đẹp, phong cách nhã nhặn không phô trương. Kết hợp với sợi dây chuyền ngọc trai đen làm nền, trông cô ấy thật nổi bật và cao quý.
Khuôn mặt nhỏ nhắn và xinh đẹp của cô ấy vẫn giống như khi còn là sinh viên, vừa mạnh mẽ vừa xinh xắn. Ánh mắt vẫn như trước, vừa trong trẻo vừa sáng ngời.
Mấy cái cặp tóc màu xanh đơn giản vén mái tóc đen tuyền trước trán lên, càng làm nổi rõ những đường nét gợi cảm trên khuôn mặt cô ấy. Hai năm không gặp, so với trước đây cô ấy ngày càng xuất sắc.
Thấy một mỹ nhân duyên dáng như vậy đột ngột xuất hiện, Trình Lộ vừa có chút nghi hoặc lại vừa có chút phòng bị.
Còn tôi không hề có chuẩn bị gì về tâm lý, trong lòng lạnh buốt. Tôi nhìn chằm chằm cô ấy, một người có thể đối phó bất cứ tình huống nào như tôi, lúc này tim cũng đập loạn xạ. Nhưng bề ngoài, tôi vẫn phải cố gắng giữ bình tĩnh.
Cố Sảnh nhìn tôi, rồi lại nhìn sang Trình Lộ bên cạnh: “Đây là…”.
“Tôi là giám đốc phòng bản quyền của công ty xuất bản An Mặc, Trình Lộ. Lần đầu gặp mặt”. Trình Lộ phóng khoáng giới thiệu về mình, rút ra một tờ danh thiếp, đưa cho Cố Sảnh, rồi như chợt nhớ ra điều gì liền nói “Hình như tôi từng nhìn thấy chị trong tập ảnh của Lương Mân…”.
Cố Sảnh cũng rút ra một tờ danh thiếp, trao cho Trình Lộ, rồi nhìn tôi, cười nhẹ nhàng: “Không ngờ anh vẫn còn giữ những bức ảnh đó”.
Tôi ngại ngùng cười, bụng nghĩ Trình Lộ xem trộm ảnh của tôi lúc nào, lẽ nào là thu thập bằng chứng xem tôi có phải là gay không? Đột nhiên nghe thấy Trình Lộ cầm tờ danh thiếp bên cạnh tôi, nói: “Hóa ra chị Cố là phó giám đốc phòng thị trường của tập đoàn xuất bản Hùng Đại Bắc Kinh, thất lễ thất lễ”.






Trình Lộ chỉ là tiện miệng khen xã giao, tôi thì lại kinh ngạc vô cùng!
Nếu tôi không nhớ nhầm, Cố Sảnh phải làm việc trong trụ sở chính của Ngân hàng Trung Quốc chứ! Tại sao cô ấy lại nhảy từ lĩnh vực ngân hàng sang lĩnh vực xuất bản? Nghĩ một lúc, đầu óc hỗn độn của tôi dần sáng ra, hôm nay là triển lãm trong ngành, nếu như Cố Sảnh không phải là người trong ngành xuất bản, thì làm sao lại đến đây chứ?
Nhưng, trong thời gian chưa đến hai năm, cô ấy đã làm đến chức phó giám đốc phòng thị trường của tập đoàn xuất bản Hùng Đại Bắc Kinh rồi sao?!
Trình Lộ cất danh thiếp đi, liếc mắt nhìn tôi, rõ ràng như đang nói: Bản quyền của ba quyển tiểu thuyết của Carl Sura lần này, vừa đúng rơi vào tay bạn học cũ của anh.
Cố Sảnh cúi xuống nhìn chiếc đồng hồ nhỏ màu bạc, rồi nhìn tôi: “Vẫn còn sớm, chúng ta tìm chỗ nào ngồi nói chuyện đi”.
Chiếc hòm đi qua, ánh mắt của chúng tôi và Cố Sảnh lại gặp nhau. Trình Lộ ngay lập tức lại nở nụ cười ngọt ngào với Cố Sảnh, giữ chặt ngón tay tôi, hơi dựa vào vai tôi nữa.
“Triển lãm sắp kết thúc, tôi còn vài việc phải làm, nếu các bạn đã có kế hoạch rồi, thì hôm khác chúng ta liên lạc vậy”, Cố Sảnh nhìn thấy phía dưới lại có mấy cái hòm chuẩn bị được bê lên, nói.
“Có dịp cùng nhau đi uống trà nhé. Tôi ở Bắc Kinh khoảng hai ngày”. Tôi nói với cô ấy.
“Để có thời gian rảnh đã”. Cô ấy cười vẻ buồn buồn, đi về phía gian hàng trưng bày của tập đoàn xuất bản Hùng Đại Bắc Kinh.
Nhìn cô ấy đi xa, Trình Lộ đang chuẩn bị bỏ tay tôi ra, không ngờ