Tác giả: Thương Hải Nhất Mộng
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341752
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1752 lượt.
có chút ngỡ ngàng.
Trong tay đã có thứ gì đó ướt ướt chảy ra, tôi vẫy tay bắt một chiếc taxi, sau đó trở về Lam Kiều Hoa Uyển.
“Anh bạn, anh đem cái gì lên xe vậy, có mùi gì thế?”. Người lái xe ngồi ở hàng ghế trước vừa lái xe, vừa hỏi tôi.
“Là mùi của bên ngoài thì phải?”. Tôi dựa vào ghế, hạ kính xe xuống, nhìn ra cảnh đêm của thành phố, bình tĩnh nói.
Rất nhanh, xe taxi đã đến Lam Kiều Hoa Uyển. Tôi bảo lái xe chở thẳng tôi đến cửa chung cư số 18, trả xong tiền, cầm những quyển sách cũ mua được xuống xe.
“Á!!!”.
Đột nhiên, đồng tử đẹp đẽ trong mắt Tô Tô mở to. Cô cúi xuống nhìn chất lỏng màu đỏ tươi còn đang nóng hổi trong tay mình, hét lên đầy sợ hãi và kinh hoàng.
“Anh Tiểu Mân, làm sao anh lại bị thương vậy?”. Trong giọng nói của Tô Tô rõ ràng có tiếng khóc, tiếng hét lên sắc nhọn.
Tôi cố cười: “Không sao, trên đường về không cẩn thận bị ngã, em mau đi rửa sạch máu ở tay đi, đừng làm bẩn đồ đấy”.
Tô Tô lắc đầu, sợ hãi nhìn tôi, cô bé vừa nắm cổ tay tôi, vừa hét lên về phía phòng của Hiểu Ngưng: “Chị Hiểu Ngưng! Mau ra đây! Anh Tiểu Mân bị thương!”.
Thấy phòng Hiểu Ngưng mãi không có động tĩnh gì, Tô Tô bỏ tôi ra, vội vàng chạy qua bên đó.
“Á…”. Bên trong lập tức vọng ra tiếng hét kinh hãi của Hiểu Ngưng. Rõ ràng, tay Tô Tô đầy máu, đã làm cho cô ấy khiếp sợ.
Rất nhanh, Hiểu Ngưng từ trong phòng chạy ra, không nói câu nào cởi ngay áo tôi ra, kiểm tra vết thương của tôi.
Chỉ nhìn thấy máu tươi từ vết thương từng giọt từng giọt chảy ra ngoài, dù tôi đã dùng tay bịt lại, nhưng máu vẫn theo ngón tay tôi nhỏ xuống nền nhà.
Trình Lộ nghe thấy tôi bị thương, cũng vội vàng đi tới. Cô ta nhìn thấy những giọt máu trên sàn nhà và một mảng máu loang trên áo tôi, cũng sợ đến nỗi mày chau cả vào.
Còn Linh Huyên nghe thấy tiếng ồn ào và tiếng hét ở phòng khách, cũng ra khỏi phòng. Cô ấy nhìn thấy những vết máu, phản ứng giống hệt Trình Lộ, bịt miệng lại, nhìn tôi vẻ kinh hãi.
“Chị Hiểu Ngưng, chị mau cứu anh ấy!”. Tô Tô không để ý đến máu trên tay mình, co kéo Hiểu Ngưng, miệng phụng phịu, gần như khóc đến nơi.
Đúng thật là, cứ làm như tôi sắp chết đến nơi ấy. Tôi vừa phàn nàn phản ứng của Tô Tô có hơi quá, lại vừa cảm động trước tấm lòng chân thành không hề giả dối của cô bé.
Hơn nữa, chịu đựng gần nửa tiếng đồng hồ, vết thương ở eo của tôi càng ngày càng đau, máu chảy ra ngày càng nhiều. Cũng vì lý do đó, nên tôi mới không để cho Trình Tư Vy đưa tôi về mà giữa đường đòi xuống xe. Nếu không, máu của tôi chảy ra, thấm vào ghế của chiếc xe Porsche, cô ấy sớm muộn cũng sẽ phát hiện. Tôi không muốn cô ấy lo lắng, cũng không muốn cô ấy cảm thấy có lỗi, nên mới cố chịu đựng không thể hiện ra, đến khu trung tâm thành phố liền yêu cầu xuống xe.
Nhưng lúc này, vết thương hình như theo nhịp chuyển động của tôi mà hơi rách ra thêm, đau đớn vô cùng.
“Đưa anh ấy vào phòng, mình sẽ xử lý”. Hiểu Ngưng nhanh chóng kiểm tra vết thương của tôi, căn dặn bọn Tô Tô.
Tô Tô và mọi người không dám chậm trễ, lập tức dìu tôi vào phòng. Tô Tô ở bên trái, Linh Huyên ở bên phải, ngay cả Trình Lộ luôn chống lại tôi cũng lo lắng đứng bên cạnh tôi, bởi vì không có chỗ nào cho cô ta giúp đỡ, nên cô ta chỉ có thể nhẹ nhàng đẩy lưng của tôi.
Về đến phòng mình, tôi vừa ngồi xuống sau một hồi luống cuống dìu đỡ của họ, Hiểu Ngưng liền cầm một đống thuốc nước và một cuộn băng gạc đi tới.
“Mọi người đi ra cả đi, ở đây giao cho mình được rồi”. Cô ấy trấn tĩnh nói.
Hiểu Ngưng là người chuyên nghiệp nhất trong tình huống này, Tô Tô và mọi người không dám có bất kỳ phản kháng nào, lần lượt đi ra khỏi phòng tôi.
Khi bọn họ rời khỏi phòng, Hiểu Ngưng cầm băng gạc và thuốc, ngồi bên giường của tôi, bảo tôi: “Cởi áo ra”.
Tôi giơ một tay lên, tay còn lại chỉ vào vết thương, ra hiệu cho cô ấy, lúc này tôi không có cách nào tự cởi áo ra cả.
Hiểu Ngưng không còn cách nào, khẽ thở dài một tiếng, tiến đến phía trước, nắm lấy áo tôi, giúp tôi nhẹ nhàng cởi ra. Cô ấy ở rất gần tôi, vì phải dùng sức giúp tôi cởi áo, cả nửa thân trên dường như sắp áp vào mặt tôi.
Mái tóc ngắn làm nổi lên khuôn mặt thanh tú, vì phải dùng sức nên cô ấy hơi thở gấp. Khuôn ngực cao, tròn mà mềm mại của cô nghiêng nghiêng về phía trước, suýt nữa đè lên mặt tôi.
Cuối cùng, chiếc áo thấm đầy máu của tôi cũng được cô ấy cởi ra. Cô ấy nhìn vào thân thể cũng được coi là cường tráng của tôi, mặt hơi đỏ lên, rồi lập tức khôi phục lại dáng vẻ bình tĩnh lạnh băng thường ngày, dùng một chiếc khăn ướt lau sạch máu đọng quanh vết thương, sau đó lấy một chai thuốc nước màu vàng, thấm đẫm một cục bông, bôi lên quanh vết thương của tôi.
“Á…”. Thuốc thấm vào vết thương của tôi, đau buốt từng cơn. Tôi không ngờ sự kích thích của loại thuốc sát trùng này mạnh đến vậy, không kìm được tôi kêu lên.
Hiểu Ngưng liếc nhìn tôi vẻ coi thường, còn tôi nghĩ mình chỉ vì một tý đau đớn này mà cũng kêu, liền cảm thấy rất xấu hổ, ngượng ngùng vô cùng.
“Vết thương ngoài da”. Hiểu Ngưng nói.
Câu này nghe có vẻ không có ý gì, nh