XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trà Trộn Phòng Con Gái

Trà Trộn Phòng Con Gái

Tác giả: Thương Hải Nhất Mộng

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341737

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1737 lượt.

.
Tôi chắc không thích cô nàng này đấy chứ?
Trong lòng tôi đột nhiên tự vấn.
Từ nhà hàng đi ra, đã là tám giờ tối. Phố quán bar trên đường Hậu Hải cũng đúng là lúc náo nhiệt nhất. Tôi và Trình Lộ không có kế hoạch gì thêm, vai kề vai đi về phía cửa chợ Hoa Sen để ra về, đột nhiên gặp ngay Cố Sảnh và bạn cô ấy.
Chúng tôi đều đã nhìn thấy đối phương, quay người bỏ đi là không thể được. Mà mấy người bạn của Cố Sảnh tôi đều quen cả, đều là người trong giới xuất bản, lần này đến đây để tham gia triển lãm.
Trình Lộ nhìn tôi, cô ta biết tôi không cố ý sắp đặt, chỉ có thể trực diện đối mặt.
“Sao tình cờ vậy?”, Cố Sảnh cùng với mấy người bạn đi đến phía chúng tôi, lên tiếng.
“Đúng vậy”. Tôi nắm tay Trình Lộ, “Tôi và cô ấy đến đây ăn tối”.
“Tôi và mấy người bạn thì đến uống rượu nói chuyện, hay chúng ta cùng đi đi?”, Cố Sảnh tiếp tục hỏi.
“Thôi, chúng tôi phải về rồi”. Trình Lộ bước lên một bước, nói thay tôi.
Lúc này, Trình Lộ mặc bộ quần áo mà tôi mới mua cho lúc chiều, đeo sợi dây chuyền đá đỏ, lại cao quý quyến rũ. Chất vải lụa màu sáng nhạt, ôm lấy thân hình cô, làm nổi bật khuôn ngực, khá gợi cảm, váy ngắn vừa đủ làm nổi bật lên độ dài của đôi chân đẹp, làm thân hình mét bảy của cô ta càng trở nên thanh thoát.
Còn Cố Sảnh mặc một chiếc áo sườn xám màu tối, trong sắc đêm cũng đẹp đẽ vô cùng. Chiếc áo phối hợp tinh tế với làn da trắng nõn nà của cô ấy, tao nhã mà hiền hòa, chất liệu vải như suối tự nhiên rủ xuống, phần xẻ của chiếc sườn xám cũng làm lộ ra đôi chân thon dài, lại thêm vào đôi giày cao gót xinh xắn làm thân hình mỹ lệ của cô ấy càng trở nên quyến rũ. Chiếc vòng trên cổ tay của cô ấy mang màu sắc dân tộc, như một nét điểm xuyết cho cả bộ trang phục, vừa rạng ngời vừa lóa mắt.
Vừa hay bọn họ đều mặc chất liệu tơ tằm, ánh sáng chiếu lên trang phục họ mặc đều phản chiếu lên người đối diện. Cũng không biết tại sao, hai người đứng đối diện nhau, làm tôi có cảm giác như họ đang âm thầm so bì vậy.
Ánh đèn của phố quán bar muôn màu muôn vẻ. Thân hình của Trình Lộ mặc đồ Âu cực kỳ đẹp đẽ, còn thân hình của Cố Sảnh mặc quần áo kiểu Trung Quốc càng toát lên vẻ trang nhã, hôm nay cả hai đều vô cùng xinh đẹp, kẻ tám lạng người nửa cân, trong phút chốc, không ai lấn át được ai.
“Lộ Lộ, chúng ta đi thôi”. Nhìn thấy ánh mắt họ sắp tóe lửa đến nơi, tôi kéo Trình Lộ bước đi.
“Lương Mân! Lần này nếu như tôi thua anh, tôi tự động rút lui”, Cố Sảnh hét lớn về phía tôi.
Tôi biết cô ấy muốn nói đến tiểu thuyết của Carl Sura, cũng như cuộc cạnh tranh giành dự án của VVolters Kluvver nữa. Haizz, người phụ nữ này, ở đại học cũng đối đầu với tôi, tốt nghiệp rồi vẫn muốn đối đầu.
“Naive”. Đi ra khỏi chợ Hoa Sen, Trình Lộ nói với tôi một câu.
“Gì cơ?”. Tôi nhìn cô ta, hỏi.
“Không phải à? Lấy tôi ra để chọc tức bạn gái, đồ con nít”. Trình Lộ cong môi vẻ không bằng lòng.
“Có phải vì cô không thắng được cô ấy, nên trong lòng không thoải mái chứ gì?”. Tôi quay đầu nhìn cô ta.
“Hứ!”. Trình Lộ vênh mặt lên. về đến khách sạn, tôi cũng không đôi co với cô ta nữa, mỗi người về phòng mình nghỉ ngơi. Áp lực của công việc làm cho tôi và Trình Lộ không dám sơ xuất. Đặc biệt là, tôi không muốn thua Cố Sảnh. Cái chiêu giấu trời vượt biển của cô ấy thật quá lợi hại.
Ngày thứ hai, chúng tôi ăn mặc chỉnh tề, đi đến trung tâm triển lãm gần đó. Hôm nay Trình Lộ mặc áo sơ mi màu hồng phấn đơn giản, trông rất nhã. Cô ta đi dép cao gót, thân hình so với hôm qua càng đầy đặn hơn. Qua lớp vải mỏng, tôi nhìn thấy chiếc áo ngực bằng ren trơn, làm nổi lên thân hình quyến rũ, rất khêu gợi.
Tôi vốn cho rằng Trình Lộ thuộc tuýp mỹ nữ khí chất, vì thế bình thường không để ý đến thân hình cô ta, trên thực tế, ngoài bản thân cô ta không hài lòng với bộ ngực của mình ra, trong mắt mọi người, cô ta đã là mỹ nhân tuyệt sắc rồi. Hôm nay cô ta mặc đẹp như thế này, hình như còn muốn so bì với ai nữa?
Ở cửa ra vào của trung tâm triển lãm, người ra vào đã tấp nập. Hôm qua là triển lãm đặt hàng của nội bộ ngành xuất bản, còn hôm nay là ngày mở cửa tự do. Sự theo đuổi đời sống văn hóa của nhân dân thủ đô quả nhiên vượt ra khỏi sự mong đợi của tôi.
Tôi lên tầng sáu tìm một vòng, nhưng không hề thấy bóng dáng của Cố Sảnh.
“Tìm cô ta à?”. Trình Lộ có vẻ hơi ghen tức, hỏi tôi.
Tôi mỉm cười, cũng không phủ nhận.
“Những nơi quy mô nhỏ thế này, chắc cô ta không thèm đến đâu”. Trình Lộ ghen tức ra mặt, quay lưng đi về phía cầu thang.
“Cơn giận của đại giám đốc Trình quả là không nhỏ”. Tôi đi theo.
Nhưng ngay khi chúng tôi chuẩn bị đi xuống, cổ nhạc thanh tao vang lên từ phía gian triển lãm trung tâm.
Chỉ thấy ở gian trung tâm của tầng sáu, ánh đèn sáng rạng, Cố Sảnh mặc một bộ đồ màu trắng, tay nắm micro, xuất hiện trên sân khấu đó. Cô ấy thanh cao thoát tục, vẻ mặt tự nhiên, rất có khí chất, như thần tiên trên cao đứng nhìn xuống chúng sinh bên dưới.
“Cô em áo trắng kia đẹp quá”. Mấy người phóng viên trẻ tuổi đứng phía sau bàn tán.
“Cô ta là phó giám đốc phòng thị trường của tập đo