Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trách Em Thật Quá Xinh

Trách Em Thật Quá Xinh

Tác giả: Vị Tái

Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015

Lượt xem: 1342644

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2644 lượt.

h của cấp trên, cắt không đứt mà động đến lại rối bời, vậy mà cô cứ mãi đắm chìm trong mớ bòng bong này bao năm nay.
Lời nói của Mạc Bắc chẳng khác nào một lời cảnh tỉnh đúng lúc, chạm đúng vào nỗi day dứt suốt một quãng thời gian dài trong cô.
Cô cứ im lặng mãi, cố cất giấu hết mọi nỗi hoảng sợ bất an lại. Mọi chuyện sẽ không thể nào tồi tệ hơn được nữa, cô còn có Mạc Phi, vì Mạc Phi, cô phải suy nghĩ cho thật kỹ con đường phải đi trong tương lai.
Suốt cả ngày Chủ Nhật hôm ấy, Mạc Hướng Vãn bình tâm, thanh thản đưa Mạc Phi sang căn phòng của Mạc Bắc chơi trò đua xe.
Mạc Bắc mua thêm một bộ máy tính mới, kết hợp tay chơi điện tử. Vào mỗi Chủ Nhật, anh thường cùng Mạc Phi chơi đến ba giờ đồng hồ liền.
Anh đang học theo cách của cô để giáo dục con trai, nghỉ ngơi kết hợp dạy dỗ con nên trong lòng cảm thấy vô cùng vui vẻ. Lúc Mạc Bắc chơi điện tử với Mạc Phi, anh có thể dạy cho cậu bé cách tư duy sắc bén và động tác phản ứng nhanh lẹ.
Bởi vì, buổi tối hôm trước đã làm rất nhiều sủi cảo cho nên hôm nay Mạc Hướng Vãn lấy món này làm chủ đạo, nhưng cô vẫn muốn làm thêm một vài món ăn nữa cho hai bố con. Cô liền hỏi Mạc Bắc: “Anh muốn ăn gì?”
Mạc Bắc nhìn thấy khí sắc của cô đã tốt hơn rất nhiều, liền vui vẻ đáp lại: “Hai mẹ con em thích ăn cái gì thì anh sẽ ăn thứ đó.”
Đáp án này đương nhiên là tùy theo cô, anh thế nào cũng được. Xem ra, anh đang thật sự muốn làm tới, muốn hòa thành một thể với gia đình cô vậy.
Mạc Phi đang say sưa chơi, nghe thấy thế cũng vội vàng lên tiếng nói giúp Mạc Bắc: “Mẹ ơi, bố rất thích ăn cay đấy.”
Điều này, Mạc Hướng Vãn hoàn toàn không biết, càng chẳng hiểu Mạc Phi biết được từ lúc nào, cậu bé thật sự rất quan tâm đến bố mình. Cô không muốn suy nghĩ sâu thêm nữa, liền hỏi Mạc Bắc: “Vậy thì em mua một con cá tươi về làm cá hấp được không?”
Mạc Bắc vốn dĩ định đưa cả nhà ra ngoài ăn, nhưng nghe thấy cô nói vậy đột nhiên tò mò muốn thử xem tay nghề đầu bếp của cô ra sao. Anh liền đáp: “Anh đưa em đến đường Đồng Xuyên nhé?”
Mạc Hướng Vãn không hề từ chối, Mạc Phi thì rất tự giác trả lời: “Mẹ ơi, vậy thì con sẽ sang nhà bác Thôi tìm chị Tình Tình để học tiếng Anh nhé.”
Mạc Bắc khẽ cốc lên đầu Mạc Phi một cái, con trai anh càng ngày càng thông minh lanh lợi, anh cảm thấy vô cùng tự hào về điều này.
Mạc Hướng Vãn đưa Mạc Phi sang gửi nhà bác Thôi. Bác Thôi liền thì thầm hỏi nhỏ: “Cô thật sự đang hẹn hò với Tiểu Mạc phòng 403 à?”
Mạc Hướng Vãn đang định phủ nhận, nhưng đúng lúc ấy, Mạc Bắc lại bước ra ngoài khóa cửa, còn gọi cô một tiếng: “Mẹ Mạc Phi, em đã xong chưa hả?”
Cái này phải gọi là: “không đánh tự khai”, cô quay đầu lại lườm anh một cái.
Bác Thôi không hề biết ẩn tình bên trong, lại vô cùng đắc ý vì nghĩ mình đã đoán trúng, vui vẻ nói: “Người ta gọi đây là “Nhân duyên ngàn dặm chắp lại một” đấy.”
Mạc Hướng Vãn vội vàng bào chữa: “Bác Thôi, bác hiểu lầm rồi ạ.”
Mạc Bắc cố tình để cho bác hàng xóm hiểu lầm, nên cô vừa nói xong là anh đã nắm chặt lấy bàn tay cô, thậm chí còn chào hỏi bác Thôi: “Phi Phi lại phải làm phiền bác rồi.”
Bác Thôi cười tít cả mắt: “Không phiền gì đâu.”
Mạc Hướng Vãn giậm mạnh chân, thầm trách mình đúng là tự chuốc khổ vào người.
Sau khi bước lên xe của Mạc Bắc, cô tức giận không thèm nói chuyện với anh.
Mạc Bắc thì tỏ vẻ như vô tội, vui vẻ hân hoan hỏi cô: “Mẹ Mạc Phi. Em thích hoa hồng hay hoa bách hợp?”
Bộ dạng của anh lúc này đúng là “được đằng chân lân đằng đầu”.
Thế nhưng cô vẫn còn nhớ lời nói của Hứa Hoài Mẫn, anh là con người có nhiều ẩn tình, và ẩn tình đó khiến cho cô cảm thấy không vui chút nào, thậm chí cô còn là nạn nhân gián tiếp của ẩn tình đó.
Mạc Hướng Vãn khẽ nhếch môi, lạnh lùng nói: “Tôi chỉ thích cỏ sâu róm thôi.”
Mạc Bắc nhìn qua chiếc kính chiếu hậu thấy mặt cô đanh lại.
Mấy ngày hôm nay, anh không ngừng suy nghĩ, thắc mắc, rốt cuộc tại sao thái độ của cô lúc nóng lúc lạnh như vậy, bỗng bao nhiêu ngày gần đây cố tình ra khỏi nhà từ rất sớm, mặc dù vẫn để cho anh đưa đón Mạc Phi đến trường.
Có một bài hát mang tên Bạn đừng đoán tâm tư của phụ nữ, vậy nên Mạc Bắc nghĩ, có lẽ anh chẳng thể nào đoán biết được sự tình.
Thật ra, anh cũng không muốn võ đoán mọi chuyện, giữa hai người lúc này không nên đoán mò lẫn nhau nữa, chỉ cần sát lại gần hơn mà thôi. Anh chỉ muốn đối xử với cô thật tốt.
T¬T
Mấy hôm trước, sau khi nghe tin giật gân về bạn mình, Quan Chỉ chẳng thể nào kìm nén được sự hiếu kỳ trong lòng, đích thân tới căn phòng 403 thăm anh bạn chí cốt một phen, vừa hay bắt gặp Mạc Phi đang ngồi làm bài tập.
Quan Chỉ tỏ ra vô cùng kinh ngạc nói khẽ: “Rõ ràng, đây là một bản thu nhỏ của cậu mà. Thật sự không cần phải đi xét nghiệm AND đâu.”
Mạc Bắc cũng thầm thì: “Quan hệ huyết thống đúng là một điều vô cùng thần kỳ.”
Đích thực, Mạc Phi là sự dung hòa tổng thể giữa anh và cô, chỉ một con người nhỏ bé như Mạc Phi đã có thể kéo được hai người vốn dĩ xa lạ lại gần bên nhau.
Khi Quan Chỉ lại nói chuyện với Mạc Phi, cậu bé tỏ ra vô cùng nghi