Tác giả: Vị Tái
Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015
Lượt xem: 1342347
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2347 lượt.
quảng cáo theo mô hình nhỏ, không biết cô có hứng thú với lĩnh vực này không?”
Lời nói hết sức thành thật khiến Mạc Hướng Vãn cảm thấy rất có cảm tình, cô hỏi người đó thời gian, địa điểm cụ thể để phỏng vấn.
Khi quay về phòng làm việc, các đồng nghiệp khác vẫn đang bận rộn với công việc của mình. Cuối tuần này là lễ khai mạc chương trình nghệ thuật mà công ty đã lên kế hoạch chuẩn bị từ rất lâu, tất cả các phòng ban hữu quan đều dốc toàn lực tiến hành, giống như cả công ty đang gồng mình lên gánh một trách nhiệm lớn lao.
Trâu Nam cầm một bức thư đến trước mặt Mạc Hướng Vãn, nhẹ nhàng đưa cho cô.
Mạc Hướng Vãn điềm nhiên nhận lấy, không hề bất ngờ, cũng chẳng kinh ngạc. Đây là Đơn xin thôi việc của Trâu Nam.
Cô hỏi Trâu Nam: “Đã tìm được chỗ làm mới chưa? Với tình hình kinh tế hiện nay, tìm việc làm không dễ đâu.”
Khuôn mặt Trâu Nam có đôi chút ưu phiền: “Vẫn chưa chị ạ, thế nhưng em không muốn làm ở đây nữa. Em sẽ nghĩ tới...”
Cô không nói thêm nữa nhưng Mạc Hướng Vãn hoàn toàn có thể hiểu được.
Trâu Nam hít một hơi thật sâu rồi nói: “Lão đại, trước đó Giám đốc Tống thường hay gọi em sang giúp đỡ, em hiểu ý của anh ấy. Nếu như sau này không có gì thay đổi, em đi cũng không được mà ở cũng chẳng xong.”
Mạc Hướng Vãn gõ nhẹ lên mặt bàn, một cái, hai cái, gần như đã hiểu thấu được điều gì. Cô hỏi: “Bên chỗ Tống Khiêm còn làm công việc gì khác nữa sao?”
“Bọn họ thường xuyên nhận thêm công việc ở bên ngoài, làm mấy chương trình hội diễn văn nghệ hoặc quay phim quảng cáo.”
“Cho nên, ngay đến lễ tang của nghệ sỹ trong công ty cũng đến lượt Sử Tinh bên Bộ phận Hành chính đảm nhiệm?”
“Lão đại, chị có biết Sử Tinh với Hứa Hoài Mẫn là nguyên lão nhà ai không?”
“Ừm, chị biết rồi. Trước kia, em cho rằng chị với Tống Khiêm chính là nguyên lão của bên còn lại đúng không nào?”
Khuôn mặt Trâu Nam bỗng đỏ bừng lên, mặc nhiên thừa nhận điều đó. Tất cả những gì Trâu Nam làm đều để phối hợp nhịp nhàng với con đường của cấp trên đi. Mạc Hướng Vãn hòa nhã nói: “Hôm nay, chị sẽ phê chuẩn Đơn xin nghỉ việc của em trên hệ thống eHR[1'>, lập tức có hiệu lực ngay”. Cô nghĩ một hồi rồi nói tiếp: “Em vẫn định làm ngành này sao?”
[1'> Phần mềm quản lý nhân sự.
Trâu Nam do dự một hồi rồi nói: “Em vừa mới tốt nghiệp đã làm công việc này, nếu như chuyển qua ngành khác có lẽ sẽ khó khăn”.
Rõ ràng, biết rằng trước mắt sẽ gặp nhiều trở ngại, vậy mà cô bé vẫn lấy hết dũng khí đến đây nộp Đơn xin thôi việc, đủbiết Trâu Nam đã không thể nào chịu nổi áp lực của công việc này.
Con người một khi đã tỉnh ngộ, biết rằng đạo không hợp thì chẳng thể nào cùng nhau làm việc được, vẫn có thể giữ được bản tính lương thiện. Vào thời khắc khó khăn, nguy nan nhất vẫn đưa ra lựa chọn rõ ràng, điều này không hề đơn giản, dễ dàng chút nào.
Sau khi Trâu Nam đi, Mạc Hướng Vãn liền gọi điện thoại cho Mạc Bắc hỏi: “Lần trước, anh nói có công ty đang tìm một người có chức vị như em đúng không?”
“Em quyết định rồi sao?”
“Em giới thiệu một người sang thử được không?”
Mạc Bắc thở dài, dù đang nói chuyện qua điện thoại nhưng vẫn có thể nghe thấy tiếng anh lẩm bẩm: “Em đúng là...”
Mạc Hướng Vãn khẽ khàng thỉnh cầu: “Em đảm bảo người đó hoàn toàn thích hợp với công việc này”. Cô thầm nghĩ, anh sẽ cảm thấy rất khó xử, nhưng chắc hẳn sẽ thấu hiểu cho cô.
Quả nhiên, Mạc Bắc nói: “Anh hoàn toàn tin tưởng em.”
Không biết vì sao, cô cảm thấy đôi chút đắc ý, vui vẻ, lại nói thêm: “Hôm nay, em đã nhận được lời mời phỏng vấn của một công ty khác.”
Mạc Bắc cũng cảm thấy hân hoan: “Chúc em mã đáo thành công, mộng ước thành thật.”
Cô thầm nghĩ, được gặp và yêu anh cũng có thể coi như mộng ước thành thật rồi chăng? Thế nhưng cô vẫn cầm điện thoại không nói gì thêm, dần dần tận hưởng lời chúc tụng của anh, trong lòng trào dâng một cảm xúc khó tả khiến cả người cô như đang ở trong mùa xuân ấm áp, dịu dàng.
Gần đây, Mạc Bắc để quá nửa tâm sức, thời gian vào việc đưa đón và giáo dục Mạc Phi.
Công việc ở phòng luật sư không phải là nhàn nhã, thời thế thay đổi, cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu khiến cho nhiều công ty chao đảo, nghĩ ra mọi cách để giảm bớt nhân viên, các ràng buộc hợp đồng lao động cũng nhiều lên. Khách hàng cũ của chủ nhiệm Giang đều vì nỗi muộn phiền này mà tìm tới sự giúp đỡ của pháp luật, nói trắng ra thì làm sao có thể dùng pháp luật giải quyết được. Vì vậy, công việc ở văn phòng dạo này cũng khá bận rộn.
Mạc Bắc nhìn thấy đã đến giờ, đang chuẩn bị đi về thì nhìn thấy chủ nhiệm Giang gọi lại: “Tiểu Mạc, gần đây cậu chẳng chăm chỉ chút nào.”
Mạc Bắc mà ông coi trọng, vốn dĩ sức lực hơn người, tinh thần chăm chỉ, nỗ lực làm việc không thua kém một bất cứ một doanh nhân nổi tiếng nào trên thế giới. Khẩu hiệu trong công việc của Mạc Bắc chính là: “Tranh đoạt từng phút từng giây thì mới có thể nhanh hơn người khác một bước được.” Tinh thần làm việc mấy năm nay của anh hoàn toàn có thể làm tấm gương trên toàn thế giới, tấ