Tác giả: Vị Tái
Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015
Lượt xem: 1342350
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2350 lượt.
áo di dời”, trong lòng cảm thấy hơi kinh ngạc, thế nhưng Mạc Hướng Vãn nhanh chóng cất thư đi rồi nói lời cảm ơn.
Cô hoàn toàn không muốn để Mạc Bắc nhìn thấy bức thư này.
Thật ra, Mạc Bắc rất mẫn cảm trước hành động đó của cô, trong lòng anh cảm thấy vừa chua chát vừa bực bội, khuôn mặt đột nhiên sựng lại.
Mạc Hướng Vãn cũng để ý thấy điều này, từ sau khi lên xe, anh không nói gì nữa, Mạc Phi ngồi phía sau hỏi Đông hỏi Tây, anh trả lời mà chẳng để tâm chút nào. Cô hơi do dự, không muốn làm hỏng quan hệ đang tốt đẹp của hai người. Vì cậy, khi chiếc xe đi được nửa đường, cô quyết định nói với anh: “Căn nhà cũ của ông bà nội em chuẩn bị di dời.”
Thần thái của Mạc Bắc nhanh chóng trở nên thoải mái hẳn, anh quay sang hỏi: “Anh có thể giúp được chuyện gì không?”
Mạc Hướng Vãn im lặng một lúc rồi nói: “Em sẽ chuyển hộ khẩu của Phi Phi từ chỗ chị Quản Huyền đi chỗ khác.”
Đây là lần đầu tiên hai người bàn đến vấn đề nhạy cảm có liên quan đến Mạc Phi, thế nhưng Mạc Phi đang ngồi phía sau, thế nên hai người rất hiểu ý không bàn bạc thêm gì, mãi cho tới khi đến nơi, Mạc Phi đi tìm bạn học của mình nói chuyện, hai người mới tiếp tục đề tài này.
Mạc Bắc nói: “Phi Phi có thể cùng em xin một căn hộ mới.”
Tình hình hiện nay của cô, anh đã nắm được khá rành rọt, bao gồm cả vấn đề hộ khẩu cho Mạc Phi. Đây cũng là vấn đề mà mẹ anh đang ép anh phải giải quyết cho bằng được.
Bà Mạc dạo này rất vội vàng, tha thiết muốn gặp cháu nội, thực lòng bà chẳng thể nào chịu nổi việc cứ phải đứng từ phía xa nhìn Mạc Phi ở trường học. Có hôm Mạc Bắc còn nhìn thấy cả bố và mẹ anh đứng lẫn trong rất nhiều phụ huynh chờ con, cháu tan học ở bên ngoài cổng trường của Mạc Phi.
Mạc Hạo Nhiên nhìn thấy Mạc Phi nhanh nhẹn, hoạt bát, lém lỉnh, xung quanh có rất nhiều bạn học, trong lòng cảm thấy vô cùng hân hoan, nói thẳng với Mạc Bắc rằng: “Người phụ nữ đơn thân mà có thể nuôi dưỡng, dạy dỗ con cái hoạt bát, nhí nhảnh thế này không phải chuyện dễ dàng đâu.”
Bà Mạc lại càng vội vã: “Chúng ta lại gần nói chuyện với cháu nó vài câu, hay chỉ một câu thôi cũng được.”
Mạc Hạo Nhiên bèn ngăn lại: “Đừng có làm cho đứa trẻ sợ hãi, nếu như Mạc Bắc chưa thể đưa lời giải thích hợp ý cho con trẻ, chúng ta biết dùng thân phận gì để đứng trước mặt thằng bé chứ?”
Bà Mạc mong muốn đến mức sắp bật khóc, cú mắng chồng mình là “cứng nhắc, nguyên tắc quá đỗi”, rồi nắm lấy tay Mạc Bắc nói: “Mau lo liệu chuyện hộ khẩu cho thằng bé đi, rồi chuyển về nhà chúng ta ở, sau này khi thi lên cấp hai, thằng bé có thể thi vào trường gần đây luôn.”
Anh bật cười: “Mẹ à, mẹ suy nghĩ xa thế!”
Bà Mạc thật sự lo nghĩ quá xa, nhìn thấy Mạc Phi nhanh nhẹn, hoạt bát xuất hiện trước mặt, lại chẳng thể nào lại gần được, trong lòng thấy khó chịu vô cùng, quay đầu lại ấm ức lườm chồng mình một cái.
Mạc Bắc đã suy nghĩ ký lưỡng việc mẹ mình nêu ra, anh tra tìm hộ khẩu của Mạc Phi thì thấy đang được đăng ý dưới tên của anh họ của Quản Huyền, mục đăng ký thể hiện là nhận nuôi. Ngay cả bản thân Quản Huyền cũng thuộc trong hộ khẩu đó.
Anh bất giác hiểu được tại sao Mạc Hướng Vãn lại tri ân, cảm kích Quản Huyền với Vu Chính đến mức độ đó. Những gì họ làm cho một cô gái mười tám tuổi chưa chồng đã có con đúng thực là ân nghĩa tái tạo, mà tất cả những việc này vốn dĩ thuộc về phần trách nhiệm của anh.
Bản thân anh hoàn toàn không có tư cách hay quyền gì để chuyển hộ khẩu của Mạc Phi về gia đình mình được.
T¬T
Mạc Hướng Vãn nghe thấy quyết định của Mạc Bắc không phải không cảm thấy ngạc nhiên. Mạc Bắc đã nhượng bộ đến mức cho cô sự tôn trọng cực kỳ to lớn.
Anh thực sự đã làm như những gì đã nói, không can thiệp vào quyền giám hộ nuôi nấng Mạc Phi.
Mạc Bắc cười nói: “Chuyển hộ khẩu dễ mà cũng khó lắm, nếu cần anh giúp đỡ thì đừng khách khí”. Rồi anh lại hỏi thêm: “Tại sao bao năm nay em không ở nhà cùng ông bà?”
T¬T
Sân khấu của chương trình khai mạc được chờ đợi bấy lâu đang hiện ra trước mắt, khung cảnh trang hoàn hoa lệ, hoành tráng, trang phục của các diễn viên đẹp mắt, tạo ra một thế giới rực rỡ muôn màu muôn vẻ. Vu Chính đã dốc toàn lực để hoàn thành tốt chương trình lần này. Tất cả các diễn viên, nghệ sỹ đều đã bỏ ra rất nhiều thời gian để luyện tập, ghép chương trình mới có thể tạo ra một sân khấu tráng lệ, tưng bừng đến thế.
Mạc Hướng Vãn biết, để có buổi trình diễn hôm nay, những nghệ sỹ này đã phải đổ biết bao mồ hôi, công sức. Biểu hiện huy hoàng, tuyệt đẹp bên ngoài được đánh đổ bằng trăm ngàn nỗi vất vả, gian khổ trong quá trình tập luyện. Khi được sự chào đón nồng nhiệt của khán giả, tất cả những nỗi nhọc nhằn đó sẽ lập tức được hóa giải hết trong niềm vui ngập tràn.
Cô thầm nghĩ, nếu như anh biết được, sẽ không để cho cô gánh vác một gánh nặng lớn lao đến vậy.
Cô tỏ ra thấp thỏm bất an, nhưng vẫn dũng cảm nói: “Em sợ ông bà sẽ không chấp nhận hai mẹ con em.”
Chỉ một câu nói đơn giản nhưng đã biểu lộ hết những nỗi sợ hãi trong lòng của cô. Đi qua một đoạn đường dài như vậy, lần đầu tiên Mạc Hướng Vãn nói ra