Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trách Em Thật Quá Xinh

Trách Em Thật Quá Xinh

Tác giả: Vị Tái

Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015

Lượt xem: 1342346

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2346 lượt.

t cả các ông chủ của các doanh nghiệp lớn trong nước đều muốn phát cho anh giải thưởng cố vấn tuyệt vời nhất.
Mạc Bắc chính là cách tay phải đắc lực mà ông không thể nào thiếu đi được. Thế nhưng, kể từ sau khi nhận vụ nhà máy điện khí, ông dần dần nhận ra cánh tay này của mình càng ngày càng không chịu nghe lời, thường đặt ông vào trạng thái lo lắng, bất an.
Mạc Bắc rất ít khi để Mạc Hướng Vãn phải xắn tay áo vào bếp, bởi vì Mạc Phi thường xuyên nói: “Mẹ con rất bận rộn, khi về nhà còn phải làm đồ ăn, nhiều lúc mệt đến đến mức không đứng thẳng lên được”. “Mệt đến đến mức không đứng thẳng lên được” là phép so sánh mà gần đây Mạc Phi mới học được, thường xuyên đem ra sử dụng, hơn nữa còn nói rất thuận miệng, đến mức khiến Mạc Bắc nghe thấy mà đau lòng, thương xót vô hạn.
Mạc Hướng Vãn thấy Mạc Bắc nhận làm hết các món ăn, lâu dần cũng cảm thấy ngần ngại. Biết anh không thích giặt quần áo, cứ hai ba ngày lại chạy đến tiệm giặt là ở bên ngoài khu ở, thế là cô liền bảo Mạc Phi đem quần áo của anh về bên nhà mình.
Thỉnh thoảng cô cũng kiên quyết giành quyền làm một, hai món ăn.
Mạc Bắc nghĩ, hai người phân chia công việc như vậy rất ổn.
Anh rất thích những món ăn cô nấu, tất cả đều thanh đạm, giản dị, không nhiều dầu mỡ, giống y như con người cô vậy.
Thật ra lúc đầu, anh phản đối cô làm công việc “khai thiên lập địa” cho một công ty mới kiểu này, nhưng sau khi nghe xong phân tích của cô, đành lực bất tòng tâm nói: “Như vậy em sẽ rất bận rộn đấy.”
Cô quay sang nhìn anh, dường như đang định nói câu gì đó, nhưng lại nuốt vào bên trong, sắc mặt hơi ửng hồng, xấu hổ.
Mạc Bắc thầm đoán, phải chăng cô đang định nói những câu dạng như “dù gì cũng có anh rồi”, cho nên anh liều mình đoán ý cô: “Dù gì cũng có anh rồi, em tiếp tục phát triển sự nghiệp đi.”
Mạc Hướng Vãn cúi đầu tiếp tục ăn cơm, thầm mắng anh một câu “đầu óc có vấn đề”.
Lúc cô rửa bát, anh nhất quyết đòi chui vào căn phòng bếp chật hẹp đó, trước khi đi vào còn bảo Mạc Phi vào trong phòng làm bài tập về nhà.
Anh đứng tựa bên thành cửa nhìn cô, nhìn cho đến khi cô phải ngước đầu lên lườm anh một cái, lúc đó anh liền tiến sát lại, vén mái tóc ra sau hai tai cô, rồi nhẹ nhàng đặt nụ hôn lên đó. Đôi tai cô lập tức đỏ hồng thẹn thùng.
Anh thì thầm: “Hướng Vãn, chúng ta hãy làm bạn tốt của nhau trước nhé!”
Mạc Hướng Vãn mở to đôi mắt nhìn chăm chăm vào anh, trong tay vẫn còn cầm một chiếc bát sứ trắng tinh, nước chảy xuống từng giọt một.
Mạc Bắc nói tiếp: “Cùng nhau dạo phố, đến rạp chiếu phim, cùng tới các tòa bách hóa đi từ tầng một đến tầng cao nhất, em thử quần áo còn anh xách túi cho em. Lúc quay về có thể đến khu đất trống ngắm bồ câu trắng..”
Mạc Hướng Vãn lườm anh: “Anh có nhiều thời gian rảnh thế sao?” Thế nhưng giọng điệu lại rất mềm mỏng, dịu dàng.
Anh nhẹ nhàng nói: “Gần đây, anh có nhiều thời gian rảnh, mẹ Phi Phi, anh trịnh trọng mời em đi tận hưởng thế giới hai người cùng với anh.”
Mạc Hướng Vãn quay sang phía khác không thèm để tâm đến anh.
Mạc Bắc nhìn cô, ánh mắt ngập tràn yêu thương.
Mạc Hướng Vãn ko phải là người phụ nữ không biết nói chuyện yêu đương, anh vừa nói mấy lời tình tứ là cô liền đỏ mặt, vừa mới đi vào vấn đề là cô lại hoang mang, thẹn thùng. Thời thanh xuân tươi đẹp nhất cuộc đời cô đã dâng hiến hết cho con trai và công việc.
Mạc Bắc thầm nghĩ, dù thế nào đi nữa thì việc cô rời khỏi Kỳ Lệ chính là một lựa chọn đúng, huống hồ là Kỳ Lệ sắp gặp biến động lớn, còn bản thân cô chưa chắc đã đạt được lợi ích gì. Đã đến lúc cô nên cắt đứt “mối tình đầu” để bắt đầu một cuộc sống hoàn toàn mới.
T¬T
Gần đầy, Vu Trực mời anh ra ngoài dùng bữa với Vu Chính, anh đều thoái thác nói không rảnh, chẳng ngờ Vu Trực lại trực tiếp mang mấy bản hợp đồng cho anh xem để xin ý kiến, đúng vào lúc Mạc Hướng Vãn đem quần áo sang, bản hợp đồng nằm một cách quang minh chính đại trên mặt bàn.
Mạc Bắc biết rằng Mạc Hướng Vãn đã nhìn thấy bởi cô đã đứng lại hỏi: “Lúc nào họ ký hợp đồng?”
Anh liền trả lời: “Vài ngày tới.”
“Tại sao lại trùng hợp vậy.”
“Đúng vậy, rất trùng hợp.”
Từng bộ quần áo của anh, cái cần gấp cô đã gấp gọn gàng, cái cần treo cô cũng treo lên tử tế. Anh đứng chặn ngoài cửa, nhất thiết đòi hôn cô một cái rồi mới chịu cho cô về nhà.
Ngày hôm sau, Mạc Bắc đưa Mạc Phi về nhà bác Thôi, sau đó liền lái xe đến trước tòa nhà công ty của Mạc Hướng Vãn đón cô đi.
Lúc này, cô đã đứng phía dưới công ty, đang nói chuyện với một cậu thanh niên bên đường, vô cùng giản dị, sạch sẽ, gọn gàng, thái độ cũng rất nghiêm túc. Sau khi nói xong, cậu thanh niên liền cúi đầu trước cô một cái, khiến Mạc Hướng Vãn giật mình lùi lại phía sau vài bước.
Khi lên đến xe, cô biết rằng anh đã nhìn thấy tất cả sự việc này liền giải thích: “Đó là em trai của Lâm Tương.”
Mạc Bắc không hề tỏ ra ngạc nhiên, anh hỏi: “Cậu ta đến để cảm ơn em?”
“Đứa trẻ này năm nào cũng giành được học bổng, lấy tiền mua mặt nạ đắp mặt với thuốc bổ cho chị mình, thế nhưng bây giờ Tương Tương chẳng bao giờ dùn


XtGem Forum catalog