XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trách Em Thật Quá Xinh

Trách Em Thật Quá Xinh

Tác giả: Vị Tái

Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015

Lượt xem: 1342349

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2349 lượt.

từ “sợ”, nhưng cô vẫn cứ ngẩng đầu, ưỡn ngực, không hề mất chút tự tin nào.
Mạc Bắc nhanh chóng kể cho cô nghe một câu chuyện.
“Trước đây, anh có một người bạn gái, sau khi chia tay cô ấy, anh đã làm rất nhiều chuyện hoang đường, nông nổi. Có rất nhiều chuyện sai lầm đều đang trừng phạt bản thân anh, hơn nữa lại còn ảnh hưởng đến những người vô tội xung quanh. Hưỡng Vãn, đây chính là một hiệu ứng bươm bướm, bởi vì nó có liên lụy đến em, anh thật sự không phải là một người tốt.”
Anh lại nắm lấy tay cô: “Thế nhưng, nếu không như vậy, có lẽ anh đã không có vận may này, gặp lại em vào một thời điểm thích hợp.”
Mạc Hướng Vãn ngẩng đầu lên nhìn chăm chăm vào anh, đôi mắt tràn ngập tình ý. Anh lại nói: “May mà khoảng thời gian đáng sợ nhất đã qua rồi.”
T¬T
Pháo hoa được bắn lên sáng rực cả bầu trời.
Mạc Phi chạy về phía hai người, cầm tay bố mẹ cùng ngẩng đầu ngắm pháo hoa rực rỡ. Mạc Bắc liền bế cậu bé lên, Mạc Phi nắm lấy tay Mạc Hướng Vãn rồi nói: “Chúng ta là một gia đình hạnh phúc.”
Trong dòng người nghìn nghịt, Mạc Bắc nghe thấy Mạc Hướng Vãn khẽ khàng nói: “Cám ơn anh, Mạc Bắc.”
Giọng hát con trẻ ngây ngô truyền lại từ xa, đó là bàiGiọng hát và nụ cười. Màu sắc rực rỡ của pháo hoa rồi sẽ tan biến, mất đi, nhưng giọng hát và nụ cười sẽ mãi lưu lại chốn nhân gian này.
Mạc Hướng Vãn thấy lòng mình thật thanh thản, cô nói với Mạc Bắc: “Em muốn nhanh chóng làm xong mọi thủ tục, sau khi nhận được nhà, có thể chuyển về hộ khẩu mới rồi.”
Đây sẽ là một khởi đầu hoàn toàn mới.
Mạc Phi đang vỗ tay rất lớn, bởi người bạn thân của cậu bé đang có một khởi đầu mới trên sân khấu kia, Vu Lôi với chất giọng ngây thơ, trong trẻo cất lên giai điệu bài Giọng hát và nụ cười. Ngay tại đây, vào lúc này, trái tim hai người như tỏa sáng, chiếu rọi khắp mọi ngõ ngách xung quanh.
Mạc Hướng Vãn dần dần đắm say trong điệu nhạc, đem theo trái tim chưa từng mở rộng đón chào ai kể từ sau năm mười sáu tuổi, để mặc cho tiếng hát của trẻ thơ quét sạch mọi sầu lo, muộn phiền. Cô tin rằng một thế giới tươi đẹp, hạnh phúc đang chờ đợi cô ở phía trước.
Cô nhìn Mạc Bắc đang đứng bên cạnh mình. Anh bế Mạc Phi, dáng vẻ chẳng khác nào những cặp bố con khác, đứng nhìn cảnh tượng muôn màu muôn sắc diễn ra trên sân khấu. Anh còn kể truyện cười cho con trai nghe, Mạc Phi bật cười hi hi ha ha, trên mặt cậu bé hiện lên niềm vui sướng, mãn nguyện mà từ trước đến nay cô chưa từng thấy.
Đây là những gì cô nhận được từ anh.
Ký ức cô đang dần dần ghép lại thành một tấm hình, không còn đem tối, mờ mịt như trước kia nữa.
Mạc Bắc ôm chặt cô vào lòng, cô hoàn toàn cảm nhận được tình cảm ấm áp của anh, quanh người họ tiếng hát và nụ cười đang tràn ngập.
Chút nhận thức này khiến cho cô hạnh phúc đến mức không dám tin đây là sự thật.
Mọi người lại tiếp tục biểu diễn nhiệt tình trên sân khấu, sức ảnh hưởng lan tỏa rộng khắp.
Sau khi trải qua bao gian truân, khổ ải, Mạc Hướng Vãn có thể nhìn thấy tia sáng rực rỡ hiện lên trước mắt. Người đứng cạnh đưa tay ôm lấy đôi vai cô, trong biển người bao la, gia đình họ hợp lại thành một thể.
T¬T
Cả đêm hôm ấy, Mạc Hướng Vãn nằm ngủ ngon lành, sáng hôm sau cô thức dậy từ sớm, thấy Mạc Phi đang ôm lấy cánh tay của cô ngủ say sưa như một chú mèo con ngoan ngoãn. Cô vuốt nhẹ mái tóc và đôi mắt dày của thằng bé, sau đó khé đặt một nụ hôn lên.
Đột nhiên cảm thấy hoảng hốt như đang hôn một người khác.
Cô cảm thấy vô cùng thẹn thùng, buổi sáng hôm nay, ánh mắt Mạc Bắc nhìn cô không ổn cho lắm. Đôi chút tình ý ẩn sâu trong trong đôi mắt tối qua dường như đã nhận được phép thuật, sau khi cánh cửa trái tim cô mở ra, tình cảm của anh cũng dồi dào tràn ra như nước lũ, đang chuẩn bị cuốn đi tất cả.
Ngay trước cửa tòa nhà, anh ôm hôn cô thắm thiết trong xe rồi nói: “Hãy quên đi quá khứ, Mạc Hướng Vãn, em cần một công việc và đời sống tình cảm hoàn toàn mới.”
Cô cúi đầu xuống thẹn thùng, nhưng vẫn tỏ ra kiên cường nói:
“Em vẫn luôn nhìn về phía trước đấy chứ!”
“Hãy nhìn cả những thứ ở bên cạnh mình nữa.”
Cô liền nhìn vào khung cảnh phía sau anh: “Có một cái cây.”
Mạc Bắc liền đưa tay chạm vào cằm cô, rồi thay đổi hướng nhìn của cô: “Phải nhìn về phía này này.”
Cô đang nhìn chằm chằm vào đôi mắt của anh, một đôi mắt biết cười, kèm theo chút hiền lành, lương thiện. Thì ra cô vẫn luôn ghi nhớ hình ảnh này của anh, thế nhưng bây giờ nhớ lại, cô không còn muốn trốn tránh, cũng chẳng hề sợ hãi như trước nữa.”
Mạc Bắc dùng giọng nói điềm đạm thương lượng với cô: “Hôm nay anh phải đến trường Đại Học Sư Phạm diễn thuyết.”
“Không phải anh không hợp đạo với mấy người họ sao?”
“Có thể kiếm thêm tiền, tại sao anh lại không đi chứ? Không kiếm thêm tiền bên ngoài, cuộc sống sẽ thiếu đi khá nhiều điều thú vị, không phải sao?”
“Anh cần tiền như vậy sao?”
Trong con người cô còn bao nhiêu điều thú vị khác đây? Một khi đã mở cửa trái tim, cô cũng biết dịu dàng, nhẹ nhàng nói chuyện, khiến cho Mạc Bắc vô cùng vui sướng bông đùa lại: “Anh phải kiếm thật nhiều