Tác giả: Vị Tái
Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015
Lượt xem: 1342566
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2566 lượt.
hình đều sang Hàn Quốc.”
Mạc Bắc thầm nghĩ, ngành giải trí đúng là quá nhiều thị phi, ngay cả đứa nhóc mới vài tuổi ranh cũng nắm rõ tình hình như vậy.
Anh không thể nào tiếp tục nói chuyện về đề tài thiếu lành mạnh này với cậu bé được, cái này gọi là làm đen tối đầu óc con trẻ. Mạc Bắc bắt đầu dạy bảo tiểu Mạc Phi: “Sau này cháu muốn đá bóng thì không được ra nơi nguy hiểm như thế, có hiểu không?”
“Bọn cháu cũng không muốn đâu, nhưng trường học bọn cháu thường không mở cửa mỗi khi nghỉ hè. Nếu đá bóng ở trong khu nhà thì các bà sẽ mắng. Bọn cháu cũng chẳng còn cách nào khác, trường trung học bên cạnh thì các anh lớp lớn hơn đá mất rồi, bọn cháu đánh không lại họ, nên đành chịu thiệt.”
Mạc Bắc liền hỏi cậu bé học trường tiểu học nào, Mạc Phi vừa nói là anh biết ngay đó là trường điểm của khu, thảo nào mà mùa hè lại quản lý chặt như vậy. Mạc Bắc nghiêm nghị nói với tiểu Mạc Phi: “Không cần biết là có chỗ đá bóng hay không thì cháu vẫn phải đặt an toàn lên hàng đầu. Nếu như cháu bị thương, bố mẹ cháu nhất định sẽ buồn lắm.”
Mạc Phi cúi đầu xuống, dường như đang suy nghĩ tình nghiêm trọng của vấn đề. Thế nhưng khi ngẩng đầu lên, ánh mắt cậu bé chất chứa đầy nỗi buồn và uất ức: “Cháu không có bố.”
Mạc Bắc ngây người ra, ngay cả cô y tá đang băng thuốc cho anh cũng ngây người thờ thẫn.
Mạc Phi chu miệng ra, đôi mắt dường như đang long lanh đầy nước: “Cháu không có bố để quản lý cháu”. Vừa nói xong, nước tràn mi, nhanh chóng đến mức Mạc Bắc hoàn toàn không kịp phản ứng.
Cô y tá hiểu ngay cậu bé xuất thân từ gia đình đơn thân. Cô xót xa nhìn đứa trẻ đáng yêu này rồi đưa tay xoa đầu cậu bé: “Em là con trai mà, khóc thế này mất mặt lắm.”
Mạc Phi vừa nghe thấy câu nói này, bản thân cũng cảm thấy như vậy nên lập tức nín ngay, nhưng nỗi uất ức vì sự lạc lõng ngay từ khi mới ra đời cứ chất chứa trong lòng khiến cậu bé không ngừng thút thít, sụt sịt.
Đây là cảnh tượng mà Mạc Bắc chưa bao giờ chứng kiến. Đứa trẻ trước mặt anh lúc này mới khoảng chừng bảy, tám tuổi, cũng không phải đứa trẻ dễ dàng xúc động, vậy mà chỉ có một câu nói của anh đã nước mắt lưng tròng. Trong lòng anh bỗng vô cùng áy náy.
Đây là thứ tình cảm trước đây chưa từng có, cảm xúc này khiến anh vô thức đưa tay lên lau đi những dòng lệ đang tuôn ra trên khuôn mặt của tiểu Mạc Phi. Anh trêu đùa: “Ngay cả cô y tá cũng cười cháu kìa, nhìn xem, khóc ướt hết cả má rồi.”
Mồ hôi đọng lại trên trán Mạc Phi vẫn chưa khô, vậy nên vừa mới khóc một cái là khuôn mặt đã trở nên nhễ nhại, ướt đẫm, chỗ trắng chỗ đen.
Mạc Bắc liền hỏi: “Mạc Phi, cháu mấy tuổi rồi?”
Mạc Phi ngoan ngoãn trả lời: “Tám tuổi ạ.”
Mạc Bắc liền gật đầu: “Chỉ còn hai năm nữa là tròn mười tuổi rồi, tiểu nam tử hán sao có thể dễ dàng rơi nước mặt giữa chốn đông người được chứ?”
Mạc Phi “ừm” một tiếng rất lớn, cô y tá liền nắm lấy tay cậu bé nói: “Chị đưa em đi rửa mặt nhé!” Mạc Phi nghiêng nghiêng đầu nhìn cô y tá, sau đó sán lại thì thầm bên tai Mạc Bắc: “Chú bốn mắt, cháu vốn định gọi cô ấy là cô y tá, bây giờ nên gọi là chị y tá thôi đúng không ạ?”
Mạc Bắc chẳng biết trả lời ra sao? Anh quay sang nhìn cô y tá, cô không hề nghe thấy lời thì thầm của Mạc Phi, vẫn còn đang cười tươi tắn nhìn cậu bé. Mạc Bắc tự nhận thấy rằng, cho cô y tá lương thiện này trở thành chị y tá trẻ trung là một việc làm mang tính nhân đạo, vậy nên nghiêm nghị “ừm” một tiếng với cậu bé.
T¬T
Ngày hôm đó, Mạc Hướng Vãn liên tục bị nháy mắt, cô quay sang hỏi Trâu Nam: “Máy mắt phải tai máy mắt trái tài hay ngược lại mới đúng nhỉ?”
Trâu Nam liền đáp: “Chắc là máy mắt trái tai máy mắt phải tài.”
Mạc Hướng Vãn thấp thỏm bất an, lắc đầu: “Không đúng, cả hai nên mắt của chỉ đều đang máy.”
Trâu Nam lập tức lên mạng tìm lời giải đáp cho cô, tốc độ làm việc của cô trợ lý này phải nói là rất nhanh, bất kể đó là việc công hay việc riêng của cấp trên. Mạc Hướng Vãn liền mỉm cười ngăn cản: “Thôi đừng tra nữa, chắc là do tối qua chị ngủ không ngon thôi.”
Cô đứng dậy đi vào phòng uống nước, liền nghe thấy tiếng người khóc lóc ai oán bên trong. Mạc Hướng Vãn bước vào, thì ra là dì Phùng chuyên trách việc dọn dẹp vệ sinh. Thấy cô, dì Phùng có vẻ ngại ngùng, vội lau nước mắt chào một tiếng “Giám đốc Mạc” rồi định đi ra ngoài.
Mạc Hướng Vãn nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe, dáng vẻ ai oán liền quan tâm hỏi han: “Dì Phùng, phải chăng dì đang có chuyện buồn?”
Bị hỏi trúng tâm sự, dì Phùng liền gật đầu, rồi bắt đầu than thở với Mạc Hướng Vãn.
Trong thời kỳ Cách mạng Văn hóa, vợ chồng dì Phùng bị điều lên vùng đất phương Bắc hoang vu, lạnh lẽo, nhờ sự giúp đỡ của họ hàng nên đã xây một căn phòng tầm chín mét vuông trên phần đất của tổ tiên. Năm nay, khu đất nhà họ thuộc vào diện đất cũ cần cải tạo, tất cả người dân ở đó đều được xét đền bù ngôi nhà mới. Không ngờ, một hộ thân thích đã mua chuộc người trong tổ di dời dân, cầm hết tất cả số tiền di dời trước, khiến những người khác đều vô cùng bất mãn, kiện người kia ra tòa. Kết quả, tòa xử đem số tiền đó chia đều theo đúng nhữn