Tác giả: Vị Tái
Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015
Lượt xem: 1342426
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2426 lượt.
họ đi vaò phòng Spa, Mai Phạm Phạm cố ý đi chậm lại vài bước, nói thì thầm một câu bên tai cô.
“Vãn Vãn, vị Vu phu nhân này là một người phụ nữ có khả năng thông thiên đấy.”
Mạc Hướng Vãn hoàn toàn kinh ngạc trước quan hệ của Chúc Hạ và Mai Phạm Phạm. Spa này là do Chu Địch Thần giới thiệu, nên chắc hẳn cũng là nơi những người trong ngành thường xuyên lui tới. Vậy mà, hai người họ chạy tới đây làm chị em thân thiết, chẳng sợ người khác phát hiện.
Bộ dạng của Chúc Hạ hòan toàn quang minh chính đại, bình thản và điềm tĩnh, trước hay sau lưng đều xứng đáng là một người phụ nữ có bản lĩnh, tài giỏi.
Chỉ cần như vậy thôi, Quản Huyền đã chẳng thể nào sánh kịp rồi. Hầu hết mọi việc làm ăn của Vu Chính đều phụ thuộc vào một câu nói, điệu cười của người phụ nữ này.
Mạc Hướng Vãn toát mồ hôi lạnh, hoàn toàn không muốn suy nghĩ sâu thêm nữa. Cô đi theo nhân viên Spa vào trong phòng làm dịch vụ. Bên trong có hai người đang làm dịch vụ giảm stress nói chuyện phiếm với nhau.
Đúng lúc Mạc Hướng Vãn trao đổi với nhân viên xem có loại tinh dầu nào thích hợp thì một trong hai vị phu nhân kia nói: “Tôi chẳng cần biết vị đại soái ca nhà cậu ra sao, suốt ngày mỏi mệt. Trong công việc, trong gia đình cũng chẳng thiếu thốn gì, ra ngoài chơi đùa cùng với mấy cô minh tinh thì đã sao? Món tiền này chẳng qua chỉ bằng một lần đến Bắc Âu trượt tuyết thôi mà.”
Người kia lại đáp: “Đúng thế, đây cũng chỉ là mấy trò trong ngành giải trí. Đứa con trai nhà họ Giang bao một cô ở Bắc Kinh lâu lắm rồi. Mỗi tháng chẳng qua mất khoảng một vạn đồng, một năm mất hai trăm ngàn để cho bản thân được thỏai mái, đối với tôi đó chẳng qua chỉ là tiền giải tỏa tâm trạng mà thôi. Đáng cười là có nhiều cô gái còn miễn phí tìm đến nhà, diễn vai một cô bé Lọ Lem phiên bản hiện đại, mang theo giấc mơ ngớ ngẩn giữa ban ngày, khiến cho người khác chẳng thể nào chịu nổi.”
Ngữ khí của hai người này vô cùng bình thản, nhưng lại khiến Mạc Hướng Vãn cảm thấy khó chịu, cô khẽ nhún vai. May mà bọn họ cũng làm sắp xong, khi Mạc Hướng Vãn nằm xuống để nhân viên thoa tinh dầu lên người thì căn phòng này đã yên tĩnh trở lại.
Cô nhân viên lướt nhẹ bàn tay mát lạnh trên đôi vai Mạc Hướng Vãn, ấn hai cái rồi nói: “Phần vai chị hơi cứng, kinh mạch khó có thể thông suốt được.”
Mạc Hướng Vãn nói đùa một câu: “Mỗi ngày làm việc hơn mười tiếng, bận đến mức tối mắt tối mũi, không ngờ kinh mạch còn khó lưu thông, đúng là cơ thể chẳng nể mặt chủ nhân chút nào.”
Cô nhân viên cũng bật cười: “Bởi vì, áp lực lớn quá nên cơ thể đang đưa lời cảnh báo cho chị đấy. Phụ nữ phải đối xử với bản thân mình tốt một chút, chị xem, hai vị khách vừa nãy, ý nghĩ thông thoáng biết bao!”
Ha ha! Không ngờ nhân viên Spa cũng là những bà tám thứ thiệt, có điều sau câu đó, cô ấy liền kéo chuyện về đúng đề tài chăm sóc bản thân. Bọn họ cũng có đạo đức nghề nghiệp đấy chứ!
Mạc Hướng Vãn cũng không suy nghĩ nhiều về những chuyện đã gặp phải lúc nãy. Cô nhân viên ngày càng gia tăng thêm lực ở tay, cô cảm thấy vô cùng thỏai mái.
Ngày hôm nay thật sự kỳ quái, cô không kịp về nhà, nhưng lại chẳng phải lo lắng đến Mạc Phi. Cậu bé đã có một người đáng tin cậy lo liệu cho, vậy nên cô cũng yên tâm mà chăm sóc bản thân.
Hoặc có lẽ chính quan hệ huyết thống giữa con trai với Mạc Bắc đã ảnh hưởng đến cô. Thậm chí, Mạc Hướng Vãn còn cảm thấy quyết định sáng nay của mình là vô cùng sáng suốt. Lúc bước ra khỏi phòng Spa, cô bất ngờ gặp lại vị Mạc phu nhân ban nãy, bà liền gọi cô: “Tiểu cô nương, thật trùng hợp quá!”
Câu chào hỏi này khiến Mạc Hướng Vãn giật nảy mình, ngoài Quản Huyền ra, không hề có ai xưng hô với cô như vậy hết. Cô đột nhiên bừng tỉnh, thì ra vì bản thân đang lo lắng cho Quản Huyền nên mới phản ứng như vậy.
Cô liền đáp lại Mạc phu nhân: “Bác Mạc, chào bác.”
Mạc phu nhân mỉm cười: “Trí nhớ của cô đúng là rất tốt, con người cũng vậy.”
Đúng lúc ấy, một chiếc taxi tiến lại gần, Mạc Hướng Vãn liền vẫy rồi mở cửa cho Mạc phu nhân. Bà Mạc nhìn thấy cô lễ phép, ngoan hiền như vậy nên rất có thiện cảm: “Hôm nay, thật sự cảm ơn cô.”
Mạc Hướng Vãn cũng vui vẻ đáp lại: “Bác Mạc, bác khách khí quá, cháu có làm gì đâu ạ.”
Bà Mạc liền hỏi: “Hai người đó đều là người quen của cô sao?”
Mạc Hướng Vãn không muốn nói chuyện riêng tư của mình cho người xa lạ, nên chỉ khẽ gật đầu. Bà Mạc nhìn thấu được tâm tư của cô, trong lòng thầm nghĩ, cô gái nhỏ này cư xử rất chừng mực, tuy rằng bề ngoài có vẻ lạnh lùng nhưng trái tim lại ấm áp, nhiệt tình, đúng là hiếm có.
Bà còn muốn hỏi thêm một vài câu nữa, nhưng chỗ này thật sự không thích hợp. Cô gái kia cũng không có vẻ sẵn lòng cho lắm, nên đành kìm nén những thắc mắc đang hiện lên trong đầu mình, ngồi vào trong taxi và nói lời tạm biệt cô gái trẻ tốt bụng.
Mạc Hướng Vãn tiễn chân bà Mạc xong liền vội vàng đi tới trạm tàu điện ngầm, lúc về nhà, cô nhìn thấy Mạc Bắc đang ngồi đọc văn kiện trên bàn làm việc của cô. Mạc Hướng Vãn liếc nhìn đồng hồ treo tường, bây giờ mới tầm chín rưỡi, bất giác cảm thấy yên tâm hơn