XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trách Em Thật Quá Xinh

Trách Em Thật Quá Xinh

Tác giả: Vị Tái

Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015

Lượt xem: 1342421

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2421 lượt.

g Vãn cảm thấy vô cùng đau đầu nhức óc, cô liền tìm cơ hội nói chuyện riêng với Mạc Bắc: “Mạc Phi vẫn còn nhỏ, tôi nghĩ có nhiều chuyện không nên để thằng bé hiểu lầm thì tốt hơn.”
Lúc đó, Mạc Bắc vừa mới tan ca quay trở về tiểu khu, anh vẫn còn ngồi trên xe chưa kịp xuống đã thấy Mạc Hướng Vãn hầm hầm xông tới, nói như vậy với mình. Anh mở cửa đi ra, nhìn thấy khuôn mặt ửng đỏ, đôi mắt lấp lánh bất định của cô đang nhìn mình chăm chăm về phía mình, chẳng có chút tự tin nào cả.
Mỗi khi gặp vấn đề quan trọng, người phụ nữ này vẫn luôn hoảng hốt như thế.
Mạc Bắc phải có trách nhiệm làm cho cô an lòng trở lại, anh nói luôn: “Tôi biết rồi, cô không cần phải lo lắng.”
Sau đó, Mạc Phi thật sự không nhắc đến vấn đề này một lần nào nữa. Mạc Hướng Vãn không biết được Mạc Bắc đã nói gì với Mạc Phi mà lại có hiệu lực ngay tức thì đến vậy.
Thật ra, những gì Mạc Bắc nói với cậu bé rất đơn giản: “Công việc của mẹ cháu rất vất vả, mệt mỏi, bắt mẹ phải suy nghĩ đến những vấn đề rắc rối, mẹ cháu sẽ càng mệt hơn đấy. Vậy nên, nếu thương mẹ thì sau này Phi Phi đừng hỏi mẹ những câu nào quá khó nhé!”






Mạc Phi không mấy hiểu liền hỏi lại anh: “Chú bốn mắt ơi, chú không muốn làm bạn trai của mẹ cháu sao?”
Mạc Bắc mỉm cười nói: “Đương nhiên là không phải.”
Mạc Phi mím môi, vẫn cảm thấy người lớn thật là khó hiểu.
Mạc Bắc không giải thích thêm gì với cậu bé nữa. Sau này, anh nói với Mạc Hướng Vãn: “Mạc Phi là một đứa trẻ có khả năng lý giải vấn đề rất cao, cô cứ an tâm.”
Mạc Hướng Vãn thầm nghĩ, cô có thể an tâm mới gọi là lạ đấy!
Như vậy, Mạc Hướng Vãn chẳng còn lý do gì để tiếp tục cáu kỉnh nữa.
Khi đến công ty, Tống Khiêm và Trâu Nam đang đợi cô cùng tới Cung thiếu nhi tuyển chọn diễn viên nhí.
Kỳ Lệ rất coi trọng chương trình nghệ thuật lần này, đồng thời nhân tiện thông qua dự án để củng cố lại chế độ quản lý trong công ty, nên thành lập một đội ngũ mới từ các phòng ban, các nhân viên đắc lực đều được điều sang đảm nhiệm hoàn thành chương trình lần này.
Ban đầu, Trâu Nam không có nhiệm vụ gì trong tổ chức này, nhưng Quản Huyền đã khuyên Mạc Hướng Vãn: “Lúc nào em cũng một mình quản hết mọi việc, bởi vì Vu Chính toàn cho những người giỏi kinh tế vào Bộ phận Nghệ thuật của em, nhân viên dưới quyền em rất nhiều, Bộ phận Nhân sự cũng chẳng thể bổ sung vào được. Em mà không mau bồi dưỡng, đào tạo Trâu Nam thì sau này sẽ chẳng bao giờ rảnh rang được đâu.”
Có lẽ gần đây, Mạc Bắc xuất hiện trong cuộc sống của Mạc Hướng Vãn và đã trợ sức cô rất nhiều, cho nên khi nghe những lời khuyên của Quản Huyền, cô cũng cảm thấy có lý.
Người xưa thường nói, tướng mạnh không có binh yếu. Trâu Nam cũng rất biết cách đối nhân xử thế, nếu như cô ấy có thể gánh vác được nhiều nhiệm vụ, trọng trách hơn thì thời gian Mạc Hướng Vãn dành cho Mạc Phi sẽ dần nhiều thêm. Đây là một việc tốt, vì thế, cô bắt đầu tiến hành điều chỉnh dần công việc của Trâu Nam.
Hiện nay, thái độ của Quản Huyền với Vu Chính không nguội lạnh mà cũng chẳng nồng thắm, rất ít khi thấy Vu Chính xuất hiện ở More Beautiful. Trong các bữa tiệc gần đây, Chúc Hạ cũng thường xuyên xuất hiện bên Vu Chính hơn.
Quản Huyền không vì thế mà tỏ ra thê thảm, khổ đau, quán bar của chị vẫn đông khách vô cùng. Gần đây, có một ông chủ nổi tiếng ở Hồng Kông thường xuyên đến, các đại minh tinh dưới quyền ông đúng là lấp lánh cả bầu trời đêm. Có không ít các nghệ sỹ trong làng giải trí còn liên hệ với Quản Huyền, hy vọng chị có thể “dẫn đường chỉ lối”.
Quản Huyền chẳng giấu Mạc Hướng Vãn, chị thẳng thắn nói: “Hiện nay, quan hệ chẳng khác gì tài lộc, tài lộc tiền bạc đâu phải là vật ngoài thân, trả xong mấy món nợ tình cảm, coi như nhận được món thưởng hậu hĩnh.”Chị khẽ cốc vào đầu Mạc Hướng Vãn: “Chỉ có mình em là ngốc nghếch thôi.”
Mạc Hướng Vãn cười phụ họa: “Em đã nói từ lâu rồi, quân tử ham tiền, âu cũng là lẽ thường tình.”
Khuôn mặt Quản Huyền bỗng tỏ ra bi thương: “Bây giờ những gì chị còn lại chỉ là tiền bạc mà thôi.”
Mạc Hướng Vãn chỉ biết khuyên chị bằng một câu nói trong sách: “Không có rất nhiều rất nhiều tình, thì vẫn còn có rất nhiều rất nhiều tiền.”
Thế nhưng, Quản Huyền lại mỉm cười chua chát: “Làm tình nhân mà coi câu này là tiêu chuẩn thì chắc chắn sẽ thất bại một cách thê thảm.”
Bỗng nhiên, Mạc Hướng Vãn bỗng cảm thấy vô cùng sửng sốt, cô suy nghĩ một hồi rồi hỏi Quản Huyền: “Chị Quản, vậy chị muốn những gì?”
Quản Huyền cầm trong tay ly rượu Queen Mary có màu đỏ dục vọng dạt dào, chị ngửa đầu uống cạn một hơi, không trả lời. Đáp án của câu hỏi này nằm trong đầu chị, chẳng thể nào tiết lộ cùng ai. Chị hỏi lại Mạc Hướng Vãn: “Vậy em muốn điều gì? Thời gian trôi qua vù vù, chỉ mai đây thôi Phi Phi sẽ trưởng thành, khôn lớn, chẳng thể nào ở mãi bên cạnh em được nữa. Lúc đó, tuổi xuân của em đã trôi qua, hàng ngày cô đơn đối diện với cuộc đời, đó là cuộc sống lý tưởng của em sao?”
Trái tim của Mạc Hướng Vãn khẽ run lên, không biết là sợ hãi hay thấp