Tác giả: Tưởng Cẩn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 134902
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/902 lượt.
h lên vẻ hạnh phúc: “Đâu có, bạn trai tôi cũng là người Hồ Bắc, tôi chỉ đi theo thôi. Anh ấy tên Tưởng, anh có quen không?”
Ngô Hiểu Quân lắc đầu: “Không quen, tôi là người Tứ Xuyên, cũng chỉ là đi ăn theo thôi...”
Hồ San San tiễn Ngô Hiểu Quân ra tận cầu thang, Ngô Hiểu Quân nhiệt tình mời Hồ San San và bạn trai đến khu đô thị Quốc Mỹ chơi. Hồ San San mỉm cười đồng ý, cô nói với Ngô Hiểu Quân nếu có cơ hội sẽ giới thiệu tác phẩm của anh với công ty điện ảnh, biết đâu sau này tác phẩm của anh có cơ hội chuyển thể thành phim. Hai người nói thêm vài câu khách sáo rồi Ngô Hiểu Quân đi vào thang máy.
Ngô Hiểu Quân vui vẻ ra khỏi nhà xuất bản, sau đó ngồi vào một chiếc taxi. Hôm nay là một ngày đáng kỉ niệm, anh phải quan sát cho kĩ cái thành phố mộng mơ này. Trong cái thành phố khiến anh vừa yêu vừa hận này, cuối cùng Ngô Hiểu Quân đã tìm thấy mục tiêu cuộc đời của mình.
***
Công ty Ngải Lựu Lựu tụ tập ăn uống tất niên, đầu tiên là ăn cơm, sau đó đi hát. Mỗi bộ phận một gian nhỏ, các lãnh đạo ngồi trong phòng Vip. Mọi người ai nấy đều thả sức vui chơi, thả lỏng bản thân, giải tỏa áp lực. Mấy cô gái ở phòng tài vụ hào hứng lạ thường, ai cũng mặc sức ăn uống, hát hò. Trước đây ở phòng tài vụ, Đàm Hiểu Na là đầu trò, đi hát ở đâu cô cũng giành mic, hát cho đã đời thì thôi. Giờ Đàm Hiểu Na lại bị Trâu Huệ lấn át. Trâu Huệ không chỉ thích hát mà thỉnh thoảng máu lên cô cònvừa nhảy vừa hát, thậm chí ngay cả bàn ghế cũng trở thành sân khấu của cô.
Chu Tường Linh nhìn Trâu Huệ vừa hát vừa nhảy ở trước mặt, thở dài: “Mỗi lần nhìn con ranh này là mình lại thấy mình già rồi...”
Đàm Hiểu Na cũng thở dài: “Đúng thế, tuổi tác không đợi người mà!”
Chu Tường Linh: “Đi, chọn cho tôi bàiKhông đơn giản như vậy của Hoàng Tiếu Hồ để tôi giải sầu!”
Đàm Hiểu Na: “Ok, vậy thì cả tập thể cùng giải sầu đi, chọn cho tôi bài Cao chạy xa bay nhé!”
Ngải Lựu Lựu ngồi một mình một góc, nhớ lại cảnh tượng lần đầu gặp mặt Lương Tranh. Tất cả mọi thứ như mới chỉ xảy ra ngày hôm qua, nhưng cũng dường như đã xa xôi lắm rồi...
Đàm Hiểu Na huých Chu Tường Linh, chỉ sang Ngải Lựu Lựu, nói: “Trưởng phòng, nhìn cô ấy kìa, gần đây cứ như người mất hồn, giờ còn ngồi cười ngô nghê nữa chứ?”
Chu Tường Linh liếc Ngải Lựu Lựu: “Hài, hồng nhan bạc phận. Em đoán xem hôm trước ở Vương Phủ Tỉnh, chị nhìn thấy phó tổng Lâm với ai?”
Đàm Hiểu Na: “Ngải Lựu Lựu à?”
Chu Tưởng Linh lắc đầu nguầy nguậy: “Không phải, là Ngũ Sảnh Sảnh, hai người nắm tay nhau đi dạo phố đấy!”
Đàm Hiểu Na trợn mắt ngạc nhiên: “Sao bọn họ lại đi với nhau chứ?”
Ngải Lựu Lựu nhìn Bành Thao đang ngồi lái xe ở phía trước rồi lại nhìn Đàm Hiểu Na, cười: “Không đi câu làm sao biết được cái thú của người đi câu?”
Đàm Hiểu Na ngơ ngác: “Thế là ý gì?”
“Ý là em không phải là anh ấy, làm sao mà biết được anh ấy yêu ghét cái gì?”, Bành Thao lạnh lùng xen vào.
Đàm Hiểu Na liền gắt lên: “Này anh kia, mau chuyên tâm lái xe đi, không được nghe lén chuyện của bọn em!”
Bành Thao ngoảnh đầu lại cười với Đàm Hiểu Na, sau đó tiếp tục lái xe. Đàm Hiểu Na và Ngải Lựu Lựu nhìn nhau cười. Màn đêm yên tĩnh và dịu dàng bao trùm thành phố. Ngải Lựu Lựu lặng lẽ ngắm nhìn thành phố ngập ánh đèn, nghĩ lại những chuyện xưa khẽ nhắm đôi mắt lại.
***
Mùa xuân đang đến, những người phải về quê ăn tết đang đua nhau đi đặt vé tàu xe. Lương Tranh là một trong số đó, anh phải đến Nghị Xương trước rồi từ Nghị Xương về quê mình, đó là một cái huyện nhỏ. Mà tàu hỏa đến Nghị Xương mỗi ngày chỉ có một chuyến, hơn nữa còn là tàu chậm. Mặc dù là tàu chậm nhưng muốn đặt vé cũng chẳng đơn giản. Lương Tranh không đủ kiên nhẫn, cũng chẳng có thời gian để đi xếp hàng mua vé, anh chuẩn bị mua vé chợ đen, thêm chút tiền cũng được, kiếm tiền chẳng phải là để tiêu hay sao? Muốn về nhà tận hưởng cái cảm giác thân thiết gia đình, có phải trả giá cũng xứng đáng. Lương Tranh liên hệ được với một phe vé ở trên mạng, đã thương lượng được là thêm 200 tệ rồi, thế mà đến hôm sau đối phương lại thay đổi ý kiến, đòi 250 tệ. Lương Tranh chẳng buồn chửi bới cãi cọ làm gì, thẳng thừng xóa ngay QQ của hắn luôn.
Lương Tranh đến phòng khách, thấy Ngô Hiểu Quân đang an nhàn ngồi xem tivi, trong lòng thấy rất bực bội. Trước tiên là chửi thằng phe vé chợ đen thất đức, sau đó phê phán sang chuyện dân số đông đúc... Ngô Hiểu Quân ban đầu còn ngồi im nghe, đến khi thấy Lương Tranh nói đến hiện tượng giao thông quá tải liền tiếp lời: “Hiện tượng giao thông quá tải là do nhiều yếu tố tổng hợp quyết định, bao gồm: văn hóa truyền thống, nguyên nhân lịch sử và vị trí địa lí... Hiện tượng này có tồn tại cũng không phải chuyện hiếm, cậu đừng ca cẩm làm gì. Muốn về thì phải chịu tốn kém, còn nếu không muốn tốn kém thì cứ ở lại Bắc Kinh, thế là chẳng ai chém được cậu hết!”
Lương Tranh thở dài: “Có khổ có khó đến mấy cũng phải về thăm nhà chứ. Cả năm bán mạng kiếm tiền chẳng phải chỉ vì những chuyện thế này hay sao?”
“Nếu cậu đã biết th