pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trai Thừ Gái Ế

Trai Thừ Gái Ế

Tác giả: Tưởng Cẩn

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 134906

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/906 lượt.

nhất định là tốt nhất, cứ như trước đây, cãi nhau ỏm tỏi, chẳng ai coi ai ra gì, thế lại hay. Chúng ta cứ làm bạn bè bình thường đi, có được không?”
Lương Tranh xoay người lại, cười nhạt: “Xem ra em cũng coi trọng tình bạn gớm!”
Ngải Lựu Lựu phản bác: “Có gì không đúng ư?”
“Anh thừa nhận hiện giờ anh không thể cho em cảm giác mà em muốn, chúng ta chỉ lạnh nhạt ở bên nhau, chẳng có cái cảm giác thuần khiết và rung động, cũng chẳng có sự nồng nhiệt và điên cuồng của tình yêu, nhưng nó rất thực, rất ấm áp, rất ngọt ngào, không lơ lửng, anh cảm thấy tình cảm thế này mới thực sự có sức sống, cũng càng có thể đảm bảo cho chúng ta bước vào lễ đường và sống lâu dài với nhau. Anh biết, ở cái thành phố phồn hoa này, mỗi ngày chúng ta đều phải đối mặt với vô vàn những cám dỗ và áp lực, mỗi ngày chúng ta đều phải quyết định. Mà mỗi lần quyết định đều sẽ ảnh hưởng đến cuộc đời của chúng ta, nhưng lựa chọn của anh tuyệt đối không phải là sai lầm. Bởi vì anh đủ tỉnh táo để nhận thức được rằng em chính là người mà anh cần tìm. Em tao nhã, em hiền lành, em chân thật, em cô độc... tất cả những gì thuộc về em đều khiến anh say đắm. Anh không thể bỏ lỡ em, cũng có thể mục đích đến thành phố này của anh là tìm kiếm em, ở bên em. Thật đấy, anh muốn chúng ta sống bên nhau...”
“Xin lỗi, tôi không biết anh lại quan tâm đến tôi như vậy. Cảm ơn anh đã đối xử tốt với tôi như vậy. Hãy để tôi suy nghĩ, có được không?”
“Ok! Anh cũng cần bình tĩnh suy nghĩ một thời gian, cứ bám riết lấy em thế này cũng không thích hợp cho lắm!” Lương Tranh xoay người, vẫy tay tạm biệt rồi bước đi dứt khoát.
Ngải Lựu Lựu đứng ngây ra đó, cô chăm chú nhìn theo bóng dáng của anh, cho đến khi cái bóng ấy tan vào trong màn đêm. Ngải Lựu Lựu khẽ thở dài, bỗng nhiên có cảm giác rối bời và hụt hẫng. “Anh muốn chúng ta sống bên nhau...”, cô lẩm bẩm hai lần rồi đi lên nhà.
***
Thứ bảy, Ngô Hiểu Quân và Lương Tranh đi đến bệnh viện Tích Thủy Đàm. Trình Triệu phú hình như đã béo ra, da hồng hào, căng mịn, nhưng vẻ mặt hình như càng thêm ủ rũ. Anh ta đang cầm mấy chơi điện tử. Lưu Du Hà ở bên cạnh, mệt mỏi như đang thiếu ngủ. Trình Triệu phú thấy bọn Lương Tranh đến liền đặt mấy điện tử xuống: “Mấy người bận cái gì mà không thấy đến thăm tôi thế?”
Ngô Hiểu Quân chỉ Lương Tranh: “Cậu ta bận thôi, mấy hôm nay bận thân mật với Ngải Lựu Lựu. Lần nào gọi cậu ta đi cậu ta cũng kêu bận!”
Lương Tranh: “Tôi với Ngải Lựu Lựu chỉ là gặp dịp thì mua vui, chán chán tìm đến nhau nói chuyện cho có bạn thôi. Mỗi lần tôi gọi cậu đến cậu đều nói gì, cậu bảo cậu phải đóng cửa viết tiểu thuyết mà. Đấy, giờ còn lớn tiếng trách móc tôi chứ!”
Trình Triệu phú nhìn Lưu Du Hà: “Cái gì mà gặp dịp thì mua vui? Thấy thích hợp thì cưới đi, đừng có dây dưa mãi thế. Dạo này ngày nào cũng phải nằm trong này, tôi đã nghĩ rất nhiều, trước đây tôi chơi bời nhiều quá, cứ sống bình yên qua ngày là quan trọng nhất, đúng không bà xã ngoan của anh?”
Lưu Du Hà trợn mắt lườm Trình Triệu phú rồi đi ra khỏi phòng bệnh. Mấy người đàn ông nhìn nhau cười. Ngô Hiểu Quân cầm cái mấy điện tử lên nhìn: “Đây có phải là PSP GO mới ra không? Cậu mua khi nào thế?”
“Mấy hôm trước Lưu Du Hà đến thôn Trung Quan mua cho tôi đấy, bảo là tôi suốt ngày nằm trên giường sẽ chán, có cái này có thể xem phim, nghe nhạc, chơi điện tử, coi như giết thời gian...”
Lương Tranh bùi ngùi: “Tôi vô cùng ngưỡng mộ cậu đấy, có được một cô vợ như thế còn gì bằng? Muốn tìm con gái bây giờ rất đơn giản, nhưng để tìm một người con gái tốt thì khó hơn lên trời!”
Trình Triệu phú cười: “Đấy là bởi vì cái số vợ con của cậu không tốt, trước đây vớ được một cô bình thường, yêu lâu rồi thành ra chẳng còn cảm giác, hai người chia tay trong vui vẻ. Giờ khó khăn lắm mới tìm được hai cô gái tốt, thế mà chẳng tán được cô nào. Tôi chẳng hiểu cậu làm kinh doanh kiểu gì mà chẳng biết PR bản thân thế?”
Ngô Hiểu Quân tiếp lời: “Không phải cậu ta không biết PR bản thân, mà là PR quá đà. Suốt ngày ra vẻ ta đây rất cool, rất hài hước, rất thông minh... đùa bỡn nhiều quá đâm ra người ta chán rồi. Phụ nữ đều mong lấy được một người đàn ông có chí hướng, có trách nhiệm chứ không phải là một chú hề chỉ biết đùa bỡn với đời.”
Lương Tranh liền phản bác: “Chú hề á? Dù sao vẫn hơn cậu, cơm đã dọn đến tận miệng rồi còn để thằng khác cướp mất!”
Ngô Hiểu Quân mặt biến sắc: “Lương Tranh, cậu cố tình moi móc gây chuyện phải không?”
Lương Tranh: “Cậu chỉ biết bới móc người khác mà không cho người khác bới móc mình à?”






Ngô Hiểu Quân nhìn Lương Tranh hồi lâu, ánh mắt tràn đầy sự tuyệt vọng. Anh xoay người đi, trầm ngâm nhìn ra ngoài cửa sổ. Không khí trong phòng trở nên ngột ngạt vô cùng, Trình Triệu phú đành phải lên giọng xoa dịu: “Thôi các cậu đừng cãi nhau nữa, nếu nói là chú hề chắc phải nói đến tôi đây này. Chuyện hôn nhân đại sự không thể nóng vội, thôi cứ thuận theo lẽ tự nhiên đi, đợi khi nào tôi hồi phục, tôi sẽ giới thiệu cho hai người vài cô. Này,