Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trai Thừ Gái Ế

Trai Thừ Gái Ế

Tác giả: Tưởng Cẩn

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 134908

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/908 lượt.

còn đau tẹo nào, người cũng tỉnh táo hơn nhiều,tôi sẽ không u mê như trước nữa, tôi đã hồi sinh! Tôi vẫn sẽ là Trình Chí Huy như xưa, chỉ có điều sẽ trở nên tốt hơn... Cảm ơn mọi người, lúc bị đâm xe, tôi cứ nghĩ chẳng thể nào đi chơi bida cùng các cậu nữa, không bao giờ được nghe các cậu giáo huấn nữa, thế là tôi thấy vô cùng cô độc, không thoải mái chút nào. Cũng may trời thương tôi, ông trời chê tôi đẹp trai quá nên không nhận tôi. Quãng đời sau này còn rất dài, chúng ta sẽ nắm tay nhau đi tiếp, các cậu thấy thế nào? Tôi nghiêm túc đấy, mọi người đừng có cười...”
“Ha ha ha...”






Lưu Du Hà tiễn mọi người xuống tận dưới lầu, mấy cô gái lại líu ríu nói thêm dăm ba câu rồi mới chia tay nhau trong lưu luyến. Trâu Huệ sống ở Hải Điện, không cùng đường với nhóm Lương Tranh nên một mình đi trước. Mấy người còn lại đều xuống bến tàu điện ngầm, bắt tàu điện số hai. Đàm Hiểu Na phải về Thiên Thông Uyển, còn bọn Lương Tranh về khu đô thị Quốc Mỹ. Ngồi cùng xe được mấy bến thì Đàm Hiểu Na phải chuyển xe. Ngô Hiểu Quân nhìn theo cái bóng gầy guộc của Đàm Hiểu Na khuất dần trong sân ga, tâm trạng vô cùng hụt hẫng, phức tạp, giống hệt như lần chia tay đó. Hóa ra có những người mãi mãi không thể lãng quên, thời gian chỉ có thể làm nhạt nhòa đau thương chứ không thể xóa nhòa kí ức.
***
Về đến khu đô thị Quốc Mỹ, Lương Tranh mời mọi người đi ăn. Nào ngờ một người thích được ăn không có người khác như Ngô Hiểu Quân lại từ chối, nói phải về viết nốt tiểu thuyết. Anh chào hai người rồi đi về. Lương Tranh nhìn Ngải Lựu Lựu, đợi cô trả lời. Ngải Lựu Lựu cười nói: “Muốn ăn gì, hôm nay tôi mời!”
“Đột nhiên đối xử với anh tốt thế, anh thấy hơi không quen. Có thể duy trì được mấy hôm? Nói cho anh biết đề anh còn hạnh phúc!”
“Hơ, còn thích làm mình làm mẩy phải không? Anh có ăn không, ăn thì mau theo tôi!”, Ngải Lựu Lựu nói rồi thoăn thoắt bước đi, chẳng buồn ngoảnh đầu lại. Lương Tranh vội vã đuổi theo.
Lúc này, Ngải Lựu Lựu và Lương Tranh đang ngồi trong góc của một nhà hàng. Lương Tranh đón lấy tờ menu trên tay nhân viên phục vụ, gọi vài món và một chai rượu vang. Trên bàn có cắm một bông hoa hồng đỏ tươi thắm, Lương Tranh lấy tay chạm vào, ngạc nhiên nói: “Ơ, cứ tưởng là giả cơ đấy!”
“Hôm nay là ngày gì mà có nhã hứng gớm, còn gọi cả rượu vang nữa chứ? Có chuyện vui gì hả?“, Ngải Lựu Lựu hỏi.
“Ngày nào ở bên em cũng đều là ngày vui hết. Đương nhiên, tiền thưởng tết năm nay tăng lên cũng là một trong những nguyên nhân!”
“Chẳng trách mà mời mình uống rượu vang đắt thế!”
“Hình như lần đầu gặp nhau anh hơi hào phóng quá, khiến cho ai đấy còn uống say bí tỉ cơ mà!”
Ngải Lựu Lựu trợn mắt nạt: “Im ngay! Không được nhắc đến chuyện hôm ấy nữa, nếu không tối đi về liền cho anh biết mặt!”
Lương Tranh cười giả lả: “Khi nào bọn em nghỉ?”
“Sắp rồi. Cứ nghĩ đến về nhà là thấy đau đầu...”
“Vì về nhà phải tiêu nhiều tiền hay là bởi vì về nhà phải đi xem mặt?”
“Cả hai. Đợt trước tôi có nói với bố mẹ là tết sẽ dẫn bạn trai về nhà ăn tết...”
Lương Tranh ngồi thẳng dậy: “Là cái tên họ Lâm kia chứ gì?”
Ngải Lựu Lựu: “Liên quan gì đến anh?”
Lương Tranh nhìn thẳng vào mắt Ngải Lựu Lựu, nghiêm túc nói: “Nếu anh ta đã out rồi, anh nghĩ đã đến lúc em cân nhắc đến anh rồi đấy, anh nguyện theo em về nhà!”
Ngải Lựu Lựu nhìn Lương Tranh, lắc đầu: “Không, chúng ta còn chưa phát triển đến mức ấy! Thực sự không được, để tôi thuê một anh chàng nào đó cũng được!”
“Đây cũng là một cách, tuy có hơi ngu xuẩn!”
“Thế vẫn còn hơn là dẫn anh về!”
“Cũng có thể...”
Nhân viên phục vụ bê đồ ăn lên, hai người tạm thời ngừng cuộc nói chuyện. Sau đó Lương Tranh chỉ ăn mà không nói năng gì. Rõ ràng câu nói ban nãy của Ngải Lựu Lựu đã động chạm vào dây thần kinh “mềm yếu” nhất của Lương Tranh, khiến cho tâm trạng anh trở nên u uất. Hai người ăn cơm xong liền đi về khu đô thị.
Đến trước chung cư của Ngải Lựu Lựu, Lương Tranh liền dừng lại nói: “Nghỉ sớm đi, anh cũng về đây!”
Ngải Lựu Lựu biết Lương Tranh đang giận liền cố ý hỏi: “Chung Hiểu Huệ đã quay lại Bắc Kinh rồi, anh có muốn lên thăm cô ấy không, nhân tiện tiễn tôi luôn!”
“Để hôm khác đi, anh hơi đau đầu, chắc là do uống nhiều rượu...”, Lương Tranh nói xong liền quay người bỏ đi.
Ngải Lựu Lựu liền đuổi theo: “Anh giận đấy à?”
“Đâu có, anh đâu có nhỏ nhen thế?”
“Thực ra tôi không dẫn anh về nhà là có lí do đấy!”
“Nói ra anh nghe xem nào!”
“Tôi cảm thấy anh không thực lòng thích tôi, chỉ là vì chuyện kết hôn thôi. Ban đầu anh đã có người để chọn nên đối xử với tôi chẳng ngọt chẳng nhạt, hay nói cách khác là thường xuyên châm chọc, mỉa mai tôi. Giờ một thân một mình, anh mới nghĩ đến tôi. Vì lẽ đó bây giờ anh tìm mọi cách lấy lòng tôi, nhẫn nhịn tôi, chỉ là để tìm một đối tượng kết hôn. Thái độ của anh với chuyện hôn nhân khiến tôi không thể chấp nhận được, tôi cũng không thíchcái thái độ của anh đối với tôi hiện nay. Tôi cảm thấy chúng ta cứ duy trì một khoảng cách


pacman, rainbows, and roller s