Mặt Trời Rực Rỡ Nhất Ngày Đông
Tác giả: Tưởng Cẩn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 134921
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/921 lượt.
hông biết nói gì, trong lòng chửi thầm: Tên khốn, dám liệt tôi vào danh sách ứng cử à!
Buổi trưa, Ngũ Sảnh Sảnh phải thực hiện lời hứa của mình, mời mọi người đi ăn một bữa ở nhà hàng Trùng Khánh. Trình Triệu phú cuối cùng cũng biết được câu chuyện xảy ra ở quán rượu ngày hôm đó, hóa ra sự việc không hề nhẹ nhàng như Lương Tranh từng nói. Rõ ràng Lương Tranh đã bị Ngũ Sảnh Sảnh vàNgải Lựu Lựu chơi xỏ. Nói một cách chính xác là, cuộc hẹn của hai người đã bị kẻ thứ ba là Ngũ Sảnh Sảnh phá hỏng. Lương Tranh không chỉ thất bại trong cuộc xem mặt mà còn mất một món tiền oan.
Nhưng Trình Triệu phú chẳng đồng tình với Lương Tranh chút nào, ngược lại còn cảm thấy rất buồn cười. Chuyện vẫn chưa kết thúc ở đó, ăn cơm xong, anh ta liền vội vàng kể chuyện này cho Ngô Hiểu Quân nghe. Ngô Hiểu Quân nghe xong liền thở dài, nói trong điện thoại rằng mình đã từ chối sự cám dỗ của Lương Tranh như thế nào, lại có khả năng liệu việc như thần như thế nào, anh ta biết ngay đây là một cái bẫy tình, và cuối cùng là tỏ vẻ đắc chí.
***
Cùng lúc ấy, Lương Tranh với chú Hoàng đang ăn mì thịt bò ở một quán mì. Chú Hoàng nói rằng mình đã chuyển ý của Lương Tranh đến Chung Hiểu Huệ, sau đó lại cho Lương Tranh số điện thoại của Chung Hiểu Huệ: “Ha ha... cố thêm chút nữa để sớm rước được mỹ nhân về nhà!”
“Tùy duyên thôi chú ạ, đột nhiên chẳng còn thấy hào hứng như lúc đầu nữa, giờ cháu lại thấy ở một mình cũng dễ chịu!”
Là tin nhắn từ Ngải Lựu Lựu. Ngẫm nghĩ một hồi, Lương Tranh dám khẳng định chính là tên khốn Trình Triệu phú đã để lộ bí mật của mình, đành phải mặt dày gửi tin trả lời: Không phải vậy. Ngải Lựu Lựu đang đúng rảnh rang trên ban công, làm gì có chuyện chịu bỏ qua cho Lương Tranh, cô liền cười khẩy rồi nhắn lại: Là đúng hay là sai, là có hay là không?. Lương Tranh không nhìn thấy vẻ mặt của Ngải Lựu Lựu, cũng không biết cô hỏi ngọn ngành như vậy là để làm gì, đành phải giải thích: Người đẹp là thật nhưng ứng cử viên là giả...
Ngải Lựu Lựu: Anh giỏi chơi ú tim thật đấy!
Lương Tranh: Thực ra tôi đang nằm sấp chống đẩy!
Ngải Lựu Lựu: Tôi phát hiện ra anh dẻo mồm lắm, chẳng đàng hoàng chút nào!
Lương Tranh: Nghe nói cô là người thấu tình đạt lí, xinh đẹp hiền lành, thanh cao nho nhã, vợ hiền mẹ đảm... quả là hữu danh vô thực.
Ngải Lựu Lựu đọc phần đầu tin nhắn, thấy trong lòng ngọt như mía lùi, nhưng đọc đến câu cuối, tâm trạng cực kì khó chịu, chửi thầm Lương Tranh trong bụng, với tí tài lẻ này mà đòi lừa gạt con gái nhà người ta á? Ngải Lựu Lựu về thẳng phòng mình, không thèm gửi tin nhắn đáp lại. Lương Tranh thấy Ngải Lựu Lựu không nhắn lại, tưởng rằng cô ta thấy đúng nên im, phải giơ cờ trắng đầu hàng nên trong bụng vui lắm, rút thuốc lá ra tự thưởng cho mình một điếu. Con ranh, muốn chơi chữ với tôi hả, đúng là tự tìm lấy cái nhục, ai bảo không tự nghĩ xem mình chuyên ngành gì? Lương Tranh chợt nhớ đến số điện thoại mà chú Hoàng cho, hào hứng nhắn tin cho Chung Hiểu Huệ: Em có còn nhớ Lương Sơn Tranh[3'> nổi danh bên hồ không? Nhưng điều khiến Lương Tranh thất vọng là mãi đến tối đi ngủ mà Chung Hiểu Huệ vẫn không hồi âm.
[3'> Lương Tranh đã dùng lối chơi chữ ở đây, tên Tranh trong tiếng Trung được ghép từ hai từ Sơn và từ Tranh.
Sáng hôm sau, Lương Tranh bật điện thoại lên, cuối cùng cũng nhận được tin nhắn của Chung Hiểu Huệ: A, xin lỗi anh, tôi chỉ nhớ Hạ Vũ Hà thôi. Thời gian là lúc 11 giờ 39 phút tối, lúc ấy Lương Tranh đã tắt máy và đi ngủ từ lâu. Kể từ sau khi chia tay với bạn gái, Lương Tranh có thói quen tắt máy trước khi đi ngủ. Trong lòng Lương Tranh trào nên một niềm vui khó tả, vội vàng nhắn tin lại: Lúc ấy tôi đứng dưới cây dương liễu...
Lại là sự chờ đợi dai dẵng, đây chẳng khác gì một sự giày vò đối với những người có tác phong làm việc nhanh nhẹn như LươngTranh. Chờ đợi cho dù là cái gì cũng đều là một quá trình khổ sở. Cho dù có mang tâm lí hưởng thụ thì đó cũng vẫn là sự hưởng thụ trong giày vò. Lương Tranh phải đợi đến tận trưa mới nhận được tin nhắn hồi âm của Chung Hiểu Huệ: Xin lỗi nhé, tôi bận quá, anh ăn cơm chưa?Lương Tranh vội vàng nhắn lại, nói rằng mình đang ăn trưa, sau đó đối phương lại không nhắn lại nữa. Lương Tranh muốn gọi điện, nói chuyện với Chung Hiểu Huệ một lúc, nhưng lại chẳng biết phải nói cái gì.
Giữa hai người có cái rãnh ngăn cách rất sâu, Lương Tranh không hiểu tại sao ở trước mặt Chung Hiểu Huệ, anh lại cảm thấy căng thẳng, thậm chí có phần rụt rè. Không phải bởi vì bản thân anh không đủ kiên cường, không đủ tự tin, mà là anh bị chèn ép bởi hiện thực của cuộc sống, đến nỗi mà nó trở thành quán tính, khiến anh luôn có cái nhìn khát khao và sợ sệt đối với những món đồ hay con người quyền quý. Cũng giống như nhìn thấy một chiếc xe hơi sang trọng lướt như bay trên đường, lòng thầm ao ước có một ngày mình được ngồi vào bên trong, đi đến chân trời góc biển. Đây là một trạng thái tâm lí vừa khao khát vừa có gắng kiềm chế.
***
Thời gian thấm thoát thoi đưa, chớp mắt đã đế