Tác giả: Tưởng Cẩn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 134928
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/928 lượt.
ô cùng thanh cao, không một chút dung tục và tầm thường. Hình ảnh này hoàn toàn đối lập với hình ảnh một cô gái với cặp kính che hết khuôn mặt hôm trước, khiến cho Lương Tranh không nén được phải mở to mắt nhìn lại.
“…”
Ngải Lựu Lựu nói xong liền đi trước, Lương Tranh bị rớt lại sau một đoạn rõ xa, trong lòng cảm thấy rất khó chịu. Tạm thời anh vẫn chưa biết được rốt cuộc Ngải Lựu Lựu đang định giở trò gì nhưng có một điều anh có thể khẳng định đó là, Ngải Lựu Lựu không có ý định hẹn hò riêng với anh mà là có ý đồ gì đó. Lương Tranh vừa đến trước quảng trường khu thể thao dưới nước thì phát hiện Ngải Lựu Lựu đi về phía một đôi nam nữ. Người đàn ông đeo kính, trên người phảng phất phong thái trí thức giống như Ngô Hiểu Quân, nhưng dáng người cao, đẹp trai, chỉ có điều da ngâm đen. Người phụ nữ đeo một cặp kính gọng vàng, vốn dĩ trông cũng không tồi nhưng cách ăn mặc phô trương như thể quý bà nhà giàu nên trông không phù hợp với tuổi tác cho lắm.
Lương Tranh thấy bọn họ nói chuyện với nhau, thỉnh thoảng Ngải Lựu Lựu lại ngoảnh đầu lại nhìn mình, sau đó cô từ từ tiến lại chỗ anh. Ngải Lựu Lựu lập tức giới thiệu đôi bên với nhau: “Đây là bạn trai tôi, Lương Tranh. Đây là Nghiêm Chí Kiệt, bạn học đại học của em, còn đây là vợ anh ấy, Tiểu Hiểu”.
Đáp án cuối cùng cũng được hé mở, Lương Tranh cười như mếu. Nhìn thấy Nghiêm Chí Kiệt nhìn mình bằng ánh mắt phán xét và kiêu ngạo, à không, phải nói là đố kị mới chính xác, Lương Tranh liền chìa tay ra: “Rất hân hạnh!”
Khi hai người bắt tay nhau, ai nấy đều dùng sức như ngầm tuyên chiến với nhau.
Thấy Ngải Lựu Lựu và Tiểu Hiểu đứng bên cạnh hàn huyên, ngoài mặt tỏ vẻ nhiệt tình, thân thiết lắm nhưng thực ra bằng mặt mà không bằng lòng, Lương Tranh thấy buồn cười lắm. Mặc dù bị lừa đến đây diễn kịch nhưng anh cũng “phim giả làm thật” luôn. Lương Tranh giơ bàn tay “đen tối” ra ôm choàng lấy eo của Ngải Lựu Lựu, thì thầm vào tai cô: “Mang tình mới đến gặp tình cũ, cô chơi được quá chứ nhỉ!”
Ngải Lựu Lựu giật nảy mình, mặt mày méo mó. Rõ ràng cô không ngờ Lương Tranh lại bạo gan đến thế, nhưng lúc này không tiện từ chối, đành phải lén lườm Lương Tranh một cái, sau đó cười gượng gạo. Lương Tranh chẳng hề có ý định buông tay, thậm chí anh còn siết chặt Ngải Lựu Lựu vào người mình. Đây gọi là mượn gió bẻ măng, không những giải tỏa được nỗi hận mà còn cảm thấy rất kích thích. Mấy người đi về phía trước, Ngải Lựu Lựu cố ý đi chậm lại phía sau, sau đó vùng vằng thoát khỏi móng vuốt ma quỷ của Lương Tranh. Ngải Lựu Lựu trợn mắt lườm Lương Tranh rồi đi thẳng lên trước. Lương Tranh đâu có sợ, anh nghĩ vở kịch vừa mới bắt đầu nên vội vàng đuổi theo.
Ngải Lựu Lựu cố ý duy trì khoảng cách an toàn với Lương Tranh, trong lòng chửi thầm đồ khốn kiếp, đồ sở khanh. Lúc ra đến phía sau sân vận động Tổ Chim, cô chợt nảy ra một ý: “Lương Tranh, anh đi mua cho bọn em mấy cái vé vào cửa Tổ Chim đi!”
Mua vé cũng được, nhưng tiền không thể lấy từ túi tôi. Lương Tranh rất khôn lanh, vội vàng sờ đến ví tiền, ra vẻ giở ví rồi nói: “Bà xã, anh không đủ tiền, em đưa thêm cho anh đi!”
Nghiêm Chí Kiệt nói: “Không cần đâu, chúng tôi đã vào bên trong xem rồi, bây giờ chỉ cần đi quanh phía bên ngoài là được. Mọi người đừng khách sáo, thật đấy!”
Tiểu Hiểu nói: “Nóng quá, chúng ta tìm một chỗ râm mát ngồi nói chuyện nhé!”
***
Nửa tiếng đồng hồ sau, tại một quán ăn. Lương Tranh lì lợm ngồi sát bên cạnh Ngải Lựu Lựu, Ngải Lựu Lựu đã ngồi sát vào tường rồi nhưng vẫn không thể tránh nổi. Cô nhẹ nhàng thò tay tóm lấy chân Lương Tranh, sau đó nghiến răng bẹo cho anh một cái thật đau, cho đến khi anh phải la lên “oai oái” mới thôi.
“Anh sao thế?”, Tiểu Hiểu hỏi.
“Không sao, tại tôi không may bị người đẹp ngồi bên cạnh tôi đây dẫm phải chân thôi”. Lương Tranh cố nhịn đau, nhưng nào có chịu lép vế, lập tức đưa tay lên bẹo má Ngải Lựu Lựu: “Dẫm nát chân anh rồi, sau này lấy ai cõng em hả?”
Ngải Lựu Lựu thấy hai người kia đều hướng mắt nhìn mình nên không dám nổi cáu, đành phải cười gượng gạo: “Thế thì để em cõng anh là được rồi!”
“Ha ha...”, Lương Tranh cười hả hê.
Hai má của Ngải Lựu Lựu bị Lương Tranh bẹo đến hết trắng chuyển sang đỏ. Cũng may là Ngải Lựu Lựu vì tâm trạng biến động, mặt cũng đỏ bừng lên nên mới che đậy được vết đỏ. Ngải Lựu Lựu tức điên lên nhưng sau khi cân nhắc thiệt hơn, cô đành phải cúi đầu uống trà. Bởi vì hành vi lỗ mãng tự hại bản thân chỉ đổi lấy sự cười nhạo của kẻ thù mà thôi.
Hiển nhiên là Lương Tranh chưa chịu bỏ qua cơ hội này, anh nhấc cốc trà lên, nhấp một ngụm rồi lên tiếng: “Ừm, cũng không tồi, mùi rất thơm!”, sau đó quay sang hỏi Nghiêm Chí Kiệt: “Hồi học đại học, anh học chung một lớp với Lựu Lựu nhà tôi ư?”
Nghiêm Chí Kiệt đang ngơ ngơ vội vàng đáp: “Không, chỉ cùng giảng đường thôi! Chúng tôi thường học chung với nhau khi học các môn chung!”
“Hoa khôi của lớp là ai thế?”, Lương Tranh tỏ vẻ nghiêm túc hỏi han những chuyện không mấy nghiêm túc, chẳng hề để ý đến vẻ cuống quýt của Ngải Lựu Lựu ngồi cạnh.
Nghiêm Chí K