Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trai Thừ Gái Ế

Trai Thừ Gái Ế

Tác giả: Tưởng Cẩn

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 134929

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/929 lượt.

iệt cười cười nói: “Chính là người đang ngồi cạnh anh đấy...”
“Thế thì chắc chắn anh từng tán tỉnh cô ngốc nhà tôi rồi phải không?”
Lương Tranh nói xong liền cười ha ha, mặt Nghiêm Chí Kiệt lúc xanh lúc trắng, miệng cố nở nụ cười, không biết đối đáp ra sao. Còn Tiểu Hiểu ngồi bên cạnh mặt dài đuỗn ra, rõ ràng câu này đã chạm đúng nỗi đau của cô ta. Ngải Lựu Lựu ngồi bên cạnh vô cùng ái ngại, liền thò tay sang, nhưng Lương Tranh đã có sự đề phòng, vội vàng tóm chặt lấy tay cô, rồi kéo lại, nắm thật chặt: “Haha, thực ra hồi còn học đại học tôi cũng là hot boy của trường đấy! Thật đấy, tôi không nói điêu đâu!”
“Hot boy với hoa khôi của trường quả là xứng đôi!”, Nghiêm Chí Kiệt giả bộ vui vẻ nói đùa.
Lương Tranh đắc chí: “Đâu, cô ấy chỉ là hoa khôi của lớp thôi...”
“Ha ha...”, Tiểu Hiểu không nhịn được bật cười, dường như họ đang cười nhạo Ngải Lựu Lựu chỉ là một hoa khôi trong lớp chứ không phải của trường.
Một sự im lặng tạm thời, mọi người đều đang uống trà, đưa mắt nhìn quanh, thực ra trong lòng ai cũng có suy nghĩ riêng. Khách trong nhà hàng mỗi lúc một đông. Lương Tranh đột nhiên nhớ đến một câu trong blog của Ngải Lựu Lựu, suy đoán “anh Nghiêm”, người gửi sách mới cho cô chính là người đàn ông này, liền mạnh bạo hỏi: “Cuốn sách anh gửi cho Lựu Lựu tôi đã đọc rồi, cũng không tồi!”
“Bạn bè gửi cho tôi tận mấy cuốn, tôi liền gửi cho mọi người cùng đọc thôi mà. À phải rồi, hai người định bao giờ cưới đây?”, Nghiêm Chí Kiệt chuyển chủ đề.
“Dù gì chúng tôi hiện giờ cũng đang sống chung rồi, kết hôn chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi. Chẳng qua chỉ là một tờ giấy, có quan trọng gì đâu!”
Tiểu Hiểu tỏ vẻ hứng thú, cười nói: “Thế thì chẳng phải hai người lái xe mà không có giấy phép ư?”
Có người chịu phối hợp với mình, Lương Tranh đương nhiên không bỏ qua cơ hội: “Dù gì cũng còn hơn là không người lái!”
“Vậy thì vẫn nên lấy cái bằng, an toàn là trên hết mà!”, giọng nói của Tiểu Hiểu có vẻ là lạ, nói xong cô ta còn liếc mắt nhìn Ngải Lựu Lựu.
“Nghe thấy chưa vợ yêu? Mọi người đều có ý kiến rồi đấy!”
“…”
Tiểu Hiểu cảm thấy vô cùng hả hê trước lời nói châm chọc của mình, cố ý khoe ra chiếc nhẫn kim cương rất to trên tay, còn cố tình nhìn Ngải Lựu Lựu khích bác. Nghiêm Chí Kiệt ngồi khép nép bên cạnh vợ, lông mày hơi nhíu lại. Điều này khiến cho Lương Tranh nghĩ đến những khách hàng có vẻ ngoài đạo mạo của mình. Một mặt bọn họ vung những đồng tiền mồ hôi nước mắt của nhân dân, mặt khác lại hô hào vì dân phục vụ, kĩ năng diễn xuất quả là số một.
Lúc ăn cơm, Ngải Lựu Lựu và Lương Tranh vẫn không ngừng chành chọe nhau. Lương Tranh cố ý gắp thịt mỡ vào bát Ngải Lựu Lựu, sau đó nói với vợ chồng Nghiêm Chí Kiệt rằng gần đây Ngải Lựu Lựu rất thích ăn thịt mỡ, đến mức mà bụng toàn là mỡ thừa, bẹo vào mềm lắm, mềm như bẹo má trẻ con vậy. Ngải Lựu Lựu ngượng chín mặt, phải cắm mặt xuống bát thức ăn. Cô chỉ mong bây giờ nhà hàng này đột nhiên bị đánh cướp hay xảy ra hỏa hoạn, tốt nhất là có băng nhóm khủng bố nào đó cầm AK47 nhằm thẳng vào chỗ bọn cô mà bắn.
Có thể thấy, Ngải Lựu Lựu lúc này đã phẫn nộ tột cùng, sẵn sàng chấp nhận chết chung với kẻ thù.
Tất cả những thứ này Nghiêm Chí Kiệt đều nhìn ra, nghe ra, cảm giác trong lòng như bị giày vò, hụt hẫng và chua xót. Anh cảm thấy Ngải Lựu Lựu còn xinh đẹp hơn nhiều so với trước đây, lại còn điềm đạm và thanh tao hơn xưa. So ra vợ anh vừa tầm thường, vừa hẹp hòi, kém xa. Nhưng Ngải Lựu Lựu lại yêu một người đàn ông ngạo ngược như thế này, thật là đáng tiếc thay! Nghiêm Chí Kiệt quyết định sau này sẽ không gửi sách cho Ngải Lựu Lựu nữa, việc này đã chẳng còn ý nghĩa gì nữa rồi. Tiểu Hiểu cũng cảm thấy hơi sốc, cô ta cảm thấy hành động chành chọe của Lương Tranh và Ngải Lựu Lựu rất thú vị. Đây là những cảnh tượng ngọt ngào và lãng mạn thường gặp trên phim tình cảm, các cặp tình nhân nên sống như vậy. Cô ta cảm thấy Ngải Lựu Lựu sống hạnh phúc hơn mình, bởi vì Lương Tranh rõ ràng là lãng mạn hơn người chồng cứ như khúc gỗ của mình.
Từ đó có thể thấy, âm mưu li gián của Ngũ Sảnh Sảnh đã thành công một nửa. Đương nhiên công lao chủ yếu là nhờ vào Lương Tranh. Chính nhờ có sự diễn xuất tuyệt vời của anh mà cô đã có được thành quả không ngờ đến.






Trên đường về nhà, Ngải Lựu Lựu ngồi ở sau xe, im lìm không nói nửa lời, đầu ngoảnh ra ngoài cửa sổ. Còn Lương Tranh thì buôn dưa lê hết chuyện nọ đến chuyện kia với lái xe, thỉnh thoảng còn cười đùa ầm ĩ. Xe dừng lại ở khu đô thị Quốc Mỹ, hai người vừa xuống xe, Ngải Lựu Lựu đã dang tay cho Lương Tranh một bạt tai trời giáng.
Cái tát đột ngột của Ngải Lựu Lựu khiến cho Lương Tranh thẩn người ra, vội vàng đưa tay lên xoa cái má nóng ran, mắt đờ đẫn nhìn cô. Thấy người đi đường đều đang nhìn mình, anh chỉ muốn chui xuống đất cho đỡ ngượng. Ngải Lựu Lựu đã hậm hực bỏ đi trước, Lương Tranh vội vàng đuổi theo: “Có đến mức như vậy không, chê tôi không còn giá trị lợi dụng nữa nên giơ chân đạp đi phải không? Cô là điển hình của l