Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trai Thừ Gái Ế

Trai Thừ Gái Ế

Tác giả: Tưởng Cẩn

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 134952

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/952 lượt.

chỉ vào Lương Tranh mà mắng: “Xem đi, cậu ta đúng là đồ khốn!”
Lương Tranh nói: “Tôi không thích nghe câu này đâu, chẳng qua chỉ ôm người cậu thích thôi mà? Có cần phải chửi rủa tôi thế không?”
“Tôi cứ chửi đấy, cậu là cái thá gì chứ?”
“Không là cái thá gì, nhưng tôi không quen với thái độ lầm lì này của cậu. Tôi ôm cô ta đấy, thì đã sao nào? Cậu ăn thịt tôi chắc?”
Ngô Hiểu Quân tức tới tím mặt: “Cút cha mày đi!”
“Biến cụ mày đi!”
Cung đã giương lên. Ngô Hiểu Quân tức tối xắn cao tay áo, nhưng bởi vì tay áo của anh ta ngắn nên không thể xắn lên được. Nhìn bộ dạng của Ngô Hiểu Quân cứ như thể chuẩn bị đánh nhau với Lương Tranh đến nơi. Lương Tranh chẳng hề e dè, đi thẳng đến trước mặt Ngô Hiểu Quân, nhìn thẳng vào mặt anh ta. Trình Triệu phú vội vàng lên tiếng hòa giải: “Hai người anh em của tôi ơi, hai người muốn đánh nhau, cãi nhau thì thiếu gì cơ hội. Hôm nay nể mặt vợ tôi một chút được không? Khó khăn lắm cô ấy mới chịu đến đây một chuyến! Đợi chúng tôi đi khỏi đây rồi hai người từ từ mà giải quyết, tôi sẽ giúp hai người dọn xác...”






Ngô Hiểu Quân đang tức giận, nghe Trình Triệu phú nói vậy lại thấy buồn cười: “Chuyện dọn xác quan trọng như vậy giao cho cậu tôi chẳng yên tâm tẹo nào!”
“Người đẹp, anh phải nói thực cho em biết, cái thằng Trình Triệu phú này không đáng tin đâu, sau này bớt đi lại với nó, cẩn thận không bị nó làm hư đấy...”, Lương Tranh cũng công kích Trình Triệu phú.
Trình Triệu phú biết hai người này đã chỉa mũi nhọn về phía mình: “Lưu Du Hà, em nghe thấy chưa? Anh chàng đẹp trai này đã để ý đến em rồi đấy!”
Lưu Du Hà vuốt vuốt tóc, ra vẻ lẳng lơ nhìn Lương Tranh: “Rảnh rỗi chúng ta nói chuyện riêng nhé...”
“Có cần tôi đặt một phòng Vip cho hai người không?”, Trình Triệu phú nói móc.
***
Mấy cốc Nhị Oa Đầu vào bụng xong, Lương Tranh bắt đầu nói nhiều, luôn miệng nói xin lỗi Ngô Hiểu Quân, nói rằng anh chẳng qua chỉ nhất thời đùa vui chứ không định ôm Ngải Lựu Lựu thật. Ngô Hiểu Quân chẳng buồn đếm xỉa đến Lương Tranh, chỉ chăm chú uống rượu, ăn thịt. Trình Triệu phú rất hào hứng với chuyện này, bắt Lương Tranh phải kể lại cho bằng hết chuyện ngày hôm ấy. Lưu Du Hà ngồi bên cạnh chẳng nói năng gì, tâm trạng có vẻ rất buồn chán. Rõ ràng cô đang canh cánh trong lòng chuyện Trình Triệu phú năm lần bảy lượt từ chối cưới xin.
Ba người uống hết hai chai Nhị Oa Đầu. Ngô Hiểu Quân tửu lượng rất tốt, vì vậy anh là người tỉnh táo nhất, Lương Tranh và Trình Triệu phú về cơ bản đều đã tây tây. Lưu Du Hà dìu Trình Triệu phú ra khỏi nhà hàng, anh ta đảo mắt nhìn quanh, sau đó bắt đầu lè nhè: “Khách sạn nào thoải mái nhất, anh muốn ngủ với vợ anh!”, khiến cho Lưu Du Hà tức tới mức chỉ biết dậm chân thình thịch, vội vàng bịt miệng anh ta lại.
Thế mà Lương Tranh lại bám theo, cố ý hỏi Ngô Hiểu Quân: “Ban nãy ai nói muốn đi ngủ ấy nhỉ?”
“Tôi! Tôi nói đấy, thế thì sao?”, Trình Triệu phú chỉ thẳng ngón tay cái vào mặt mình, cứ như sợ người khác không biết vậy.
“Nói đúng lắm! Trong đời đàn ông chỉ có hai việc lớn, cậu có biết là gì không?”
“Thành gia, lập nghiệp?”, Trình Triệu phú đáp.
“Không phải! Ngô Hiểu Quân, cậu biết không? Thôi để tôi nói cho các cậu biết nhé: Make money và make love!”
“Chân lí!”
“Còn đúng hơn cả chân lí...”
Dòng người qua lại trên đường đều hướng mắt về phía bọn họ. Ba người đàn ông đều tỏ vẻ thản nhiên như không, chỉ có Lưu Du Hà là đỏ mặt vì ngượng, cúi gằm mặt xuống không dám ngẩng đầu lên. Trình Triệu phú chạy đến trước cột điện, nôn thóc nôn tháo. Lương Tranh đi về phía Lưu Du Hà, sau đó thì thầm vào tai cô: “Người đẹp... đi thẳng về phía trước, đến chỗ đèn xanh đèn đỏ thì rẽ trái! Có một cái khách sạn bốn sao và một nhà nghỉ ba sao...”
***
Trên đường về nhà, Lương Tranh nhân lúc Ngô Hiểu Quân đi siêu thị mua thuốc với rượu liền gọi điện cho Chung Hiểu Huệ, nhưng di động của cô tắt máy. Dạ dày Lương Tranh như cuộn lên, cảm giác rất khó chịu, anh một mình đi ra ngoài, đi mãi đi mãi, cuối cùng lại đi đến cầu thang. Lương Tranh vẫn còn nhớ như in chuyện lần trước ở nhà Ngải Lựu Lựu. Lương Tranh lại sờ đến điện thoại, định gọi cho Ngải Lựu Lựu, nhưng cuối cùng anh lại quyết định nhắn tin cho Chung Hiểu Huệ:Em đang làm gì thế? Có nhớ anh không?
Trở về phòng, Lương Tranh liền vào nhà vệ sinh, móc họng nôn hết rượu trong dạ dày ra, sau đó nằm ra ghế... đến lúc Lương Tranh tỉnh lại đã là hơn mười một giờ. Lương Tranh cảm thấy đầu óc nặng trịch, mở điện thoại ra nhìn, thấy có tin nhắn. Nhưng tin nhắn không phải từ Chung Hiểu Huệ mà là từ Ngải Lựu Lựu. Nội dung tin nhắn là: Xin lỗi, tôi không nhớ anh, đang nhớ người khác rồi! Lương Tranh cười như mếu, nhắn tin lại: Xin lỗi, tôi nhằn nhầm. Cô tiếp tục nhớ đi!
Ngải Lựu Lựu: Ai mà tin được, nhớ tôi thì cứ nói thẳng ra!
Lương Tranh: Cô ngần đấy tuổi rồi, sao mà ngây thơ đến thế hả?
Ngải Lựu Lựu: Anh thì trẻ lắm đấy!
Lương Tranh: Cô mau mau xử lí bản thân cho sớm đi, cẩn thận không sau phải vào