The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trai Thừ Gái Ế

Trai Thừ Gái Ế

Tác giả: Tưởng Cẩn

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 134954

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/954 lượt.

viện dưỡng lão đấy. Thực ra Ngô Hiểu Quân cũng không tệ, tôi thấy hai người xứng lứa vừa đôi lắm!
***
Trong căn phòng cạnh đó, Ngô Hiểu Quân miệng ngậm thuốc, tay chat với Ngải Lựu Lựu.
Ngô Hiểu Quân:“Ngày mai có việc gì không?”
Ngải Lựu Lựu: “Sao, lại có ý đồ gì hả ?”
Ngô Hiểu Quân: “Muốn hẹn em ra ngoài đi dạo thôi”.
Ngải Lựu Lựu: “Không đi, em không rảnh”.
Ngô Hiểu Quân: “Tại sao?”
Ngải Lựu Lựu: “Anh đã hỏi nhiều lần lắm rồi đấy”.
Ngô Hiểu Quân: “Thế thì em trả lời thêm lần nữa cũng đã sao?”
Ngải Lựu Lựu: “Chúng ta không thích hợp, anh không phải style của em. Hay là em giới thiệu cho anh một cô gái tốt nhé!”
Ngô Hiểu Quân: “Không cần. Tuần này em không rảnh thì tuần sau, chúng ta hẹn trước nhé!”
Ngải Lựu Lựu: “Để nói sau đi.”
Ngô Hiểu Quân còn định lì lợm nói thêm gì nữa nhưng Ngải Lựu Lựu đã out nick rồi. Ngô Hiểu Quân cũng thất vọng tắt máy, anh bắt đầu căm ghét sự nhu nhược, bất tài của mình. Anh nhớ lại những lời mình đã nói với Lương Tranh, có lẽ định hướng tình cảm của mình mới thật sự có vấn đề, dường như từ trước đến giờ mình cứ mãi theo đuổi một mục tiêu sai lầm.
***
Thứ hai. Trong phòng họp lớn có sáu người ngồi, số người ít ỏi càng làm cho không gian thêm rộng rãi. Lâm Cường và giám đốc bộ phận nhân sự cho triệu tập phòng tài chính đến họp, chủ đề của buổi họp là lựa chọn một người phù hợp để đảm nhiệm chức trưởng phòng tài vụ. Giám đốc bộ phận nói với họ, hoặc là chọn một người trong phòng tài vụ, hoặc là thuyên chuyển một người chi nhánh khác của công ty sang. Trước tiên công ty sẽ tham khảo ý kiến của mọi người, sau đó sẽ đánh giá tổng quát.
Tâm trạng của Chu Tường Linh lúc này vô cùng phức tạp. Cô không muốn rời khỏi vị trí công tác quen thuộc của mình, nhưng không muốn cũng không được, hơn nữa cô cũng chẳng thể xác định liệu công ty có gây trở ngại đến vấn đề quyền lợi đáng có của cô không. Một cảm giác lo lắng chưa từng thấy ập đến, cộng thêm với những biểu hiện tâm lí chung của bà bầu khiến cho Chu Tường Linh càng cảm thấy bất an.
Xét một cách công bằng thì Đàm Hiểu Na là người thoải mái nhất. Cô mới tốt nghiệp năm kia, đến công ty làm việc mới hơn một năm mà thôi. Vì vậy xét về kinh nghiệm hay tuổi đời công tác,cái chức vụ này chẳng đến lượt cô. Nhưng cô vẫn hi vọng công ty có thể chọn ra một người trong phòng mình làm trưởng phòng, bởi vì cho dù có là Ngải Lựu Lựu hay là Ngũ Sảnh Sảnh đều có thể chiếu cố cho cô. “Lính nhảy dù” rất đối phó, mà đa phần đều thuộc loại gian xảo.
Ngải Lựu Lựu có hơi bất cần thật, cô nghĩ rằng ai đảm nhiệm chức vụ này cũng được hết, dù gì cô cứ làm tốt bổn phận của mình là được. Có thể cân nhắc lên chức vụ này đương nhiên là tốt, có thể rèn luyện bản thân, lương cũng được tăng lên, ngoài việc có thể mua sắm những thứ mình thích ra còn có thể nâng cao chất lượng cuộc sống. Mà không được thăng chức cũng chẳng sao, như vậy áp lực sẽ bớt đi một chút. Cô vừa không thích quản lí người khác, vừa không thích bị người khác quản lí, bởi vì cô đã quen với cuộc sống thong dong, tự do tự tại.
Lâm Cường thấy Đàm Hiểu Na giơ tay liền nói: “Ừ, cô nói đi!”
Đàm Hiểu Na lên tiếng: “Tôi cảm thấy trình độ của nhân viên trong nội bộ tương đối cao, đều đã quen thuộc với quy trình, hơn nữa mọi người lại hiểu rõ về nhau, dễ nói chuyện hơn...”
Lâm Cường: “Đúng, những điều cô nói chúng tôi đều đã cân nhắc đến, vì vậy tốt nhất nên lựa chọn một người trong nội bộ. Ngũ Sành Sảnh, cô nói xem?”
Ngũ Sành Sảnh: “Tôi chẳng có ý kiến gì cả, tất cả nghe theo sự sắp đặt của công ty!”
Lâm Cường: “Ngải Lựu Lựu, cô thì sao?”
Ngải Lựu Lựu: “Tôi nghĩ Ngũ Sảnh Sảnh là người thích hợp hơn cả, tôi ủng hộ cô ấy!”
Lâm Cường gật đầu, nhìn sang khuôn mặt vô cảm của Chu Tường Linh: “Trưởng phòng Chu, cô thấy sao?”
Chu Tường Linh cười gượng rồi chậm rãi nói: “Công việc ở phòng tài vụ vừa phức tạp, vừa nặng nhọc, vừa hay công ty cần phải mở rộng làm ăn, tôi cảm thấy nên cân nhắc một người trong nội bộ thì hơn. Mấy người bọn họ đều không tồi, chỉ cần đào tạo đôi chút là có thể đảm nhiệm vị trí này, như vậy cũng là để chuẩn bị nguồn nhân lực cho sự phát triển của công ty sau này. Hơn nữa, có vấn đề gì lúc nào cũng có thể hỏi tôi mà... tôi vẫn là một thành viên của công ty, chẳng qua tôi tạm thời nghỉ đẻ chứ đâu phải nghỉ việc ở đây?”
Lâm Cường cười: “Trưởng phòng Chu, suy nghĩ của cô đúng lắm. Yên tâm đi. Công ty sẽ bảo đảm quyền lợi cho cô. Đợi khi nào cô nghỉ đẻ xong, chúng tôi luôn hoan nghênh cô trở lại. Đợi lát nữa giám đốc Vương bên nhân sự sẽ bàn bạc với cô về các tình tiết có liên quan...”






Kết thúc buổi họp, Chu Tường Linh và giám đốc Vương nhân sự ở lại. Ba gái ế về văn phòng, lập tức cởi áo khoác ngoài ra, bắt đầu bàn tán xôn xao. Đàm Hiểu Na lên tiếng trước, nói cho dù là ai được thăng chức cũng phải mời cả lũ đi ăn, hơn nữa phải ăn một bữa hoành tráng. Ngũ Sảnh Sảnh lập tức tán thành, nói không thành vấn đề, ăn khao là điều chắc chắn. Chỉ có Ngải Lựu