XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Tác giả: Mộc Vô Giới

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1342120

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2120 lượt.

ng, lại còn lắp webcam với tai nghe nữa, nói là để chơi điện tử, em đã nghi ngờ hắn có đàn bà ở ngoài từ lâu rồi, giờ cuối cùng cũng tóm được chứng cứ.
Năm năm trước Cảnh Phú Quý theo tôi bán hàng ở thị trường Hoa Đông, tôi đã biết hắn có sở thích quái đản là lên mạng trò chuyện tán gái. Trước khi tới một nơi nào đó, hắn sẽ lên mạng nói chuyện tán gái mấy đêm liền để khi nào tới nơi, hắn tìm được một người bạn ảo chơi trò tình một đêm, những nickname hắn chọn cũng rất kêu, ví dụ như “Đàn ông số một”, biến mình thành đế vương vùng Giang Nam, gọi gái đẹp đất Ngô tới nghênh giá, rồi còn “Đàn ông BMW”, “ Ở khách sạn 5 sao, rảnh rỗi”… khiến rất nhiều cô gái tham vọng làm giàu bằng thân xác nhìn thấy là chỉ muốn chui ngay vào xe hắn, lao ngay vào phòng hắn. Gặp mặt xong, nếu đúng ý Cảnh Phú Quý, hắn sẽ lôi cái máy cạo râu Philips hoặc một món đồ trang điểm của châu u đã chuẩn bị trước ra:
- Người đẹp, đây là chút quà gặp mặt, xin hãy nhận lấy.
Chiêu này sử dụng nhiều lần, bọn đàn bà giả vờ đẩy đưa vài câu là sẵn sàng cùng hắn lên giường vui cuộc mây mưa, nghe như thống kê không hoàn chỉnh thì tỉ lệ thành công lên tới chín mươi phần trăm… Thời gian đó Cảnh Phú Quý thường xuyên thoát khỏi tầm mắt của tôi, đã mấy lần nửa đêm tôi đang ngủ ngon thì bị điện thoại đánh thức dậy:
- Tránh mặt ngay, mười lăm phút nữa tôi về tới khách sạn. – Đến nỗi tôi không thể không bò dậy lúc canh ba nửa đêm, ngồi uống rượu bên ngoài khách sạn chờ hắn “làm việc” xong. Nhưng thằng cha này cũng không ngược đãi tôi, sau đó thường ném cho tôi hai bao thuốc ngon, còn sẵn sàng kể cho tôi nghe chuyện gặp người đẹp của hắn để làm thỏa mãn tâm lý tò mò của tôi.
Nhưng cũng có lúc hắn thất bại, đó là ở Vũ Ba, người hắn quen là một huấn luyện viên thể dục thẩm mĩ. Hai người hẹn gặp nhau tại quán cà phê Thượng Đảo ở quảng trường Thiên Nhất, cô gái đó thân hình đầy đặn, cân đối, ngực to mông nở, đúng tuýp người Cảnh Phú Quý thích, uống cà phê xong, cô gái đề nghị đi dạo phố, bình thường không bao giờ đưa vợ đi shoping, giờ Cảnh Phú Quý vui vẻ đồng ý, mua một bộ thể thao của Kappa, mua một đôi giày cao gót của Belle, cuối cùng cô gái cũng đồng ý theo Cảnh Phú Quý về khách sạn. Cảnh Phú Quý đề nghị tắm chung, cô gái xấu hổ không đồng ý, kiên quyết đòi tắm riêng, khi Cảnh Phú Quý sung sướng từ phòng tắm đi ra, cô gái đã mất tăm mất tích, chỉ có một tin nhắn trong di động: Anh, em xin lỗi, em nghĩ không thông, lần sau sẽ đi với anh.
Cảnh Phú Quý thở dài ngã xuống giường. Sau việc đó tôi an ủi hắn:
- Nghĩ thoáng một chút, cô gái này cũng có lương tâm, không mang ví với điện thoại của cậu đi, coi như may mắn lắm rồi.
Sau đó chuyện này đồn tới tai Lâm Thăng, hắn hừ mũi một cái rồi làm một bài đồng dao chế giễu Cảnh Phú Quý:
- Bỏ ra hơn một nghìn, tay cũng không được sờ. Anh nói giống cái gì, chỉ như một con heo! Nếu mà là Lâm mỗ, chỉ vài phút vào tay. Tặng cho anh một câu, cầu chất đừng cầu lượng.
Tôi vội vàng uống mấy ngụm nước cho ướt họng, cố nuốt cái cảm giác buồn cười xuống, nhân tiện suy nghĩ đối sách. Đầu óc tôi tập trung nhanh chóng vào câu hỏi của Dương Huệ: Cảnh Phú Quý ngày nào cũng ở với tôi, nói là không biết thì vô lý quá, thừa nhận chuyện này chỉ có thể bình tĩnh xử lý, chuyện to hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không có. Nghĩ xong đối sách, tôi nhẹ nhàng thả lỏng cơ thể:
- Chuyện này chắc chắn chỉ là đùa thôi, công ty nhiều người cũng thế, không tin em chờ anh gọi người vào hỏi cho xem. – Lôi kéo người khác làm tấm đệm là chiêu tôi thường dùng, một người phạm lỗi trăm người chửi mắng, nhiều người phạm lỗi chẳng ai trách nửa lời, tuy rằng không hay lắm, nhưng vào lúc quan trọng áp dụng nó là hợp lý nhất. Không chờ Dương Huệ trả lời, tôi đứng lên đi ra ngoài cửa, gọi:
- Vương Diệu, Bành Tiền Tiến, hai cậu vào đây một chút!
Hai gã này đã lấp ló ngoài cửa nghe trộm từ lâu, vừa nghe tôi gọi là lập tức vào ngay, chưa chờ hai người hỏi, tôi đã lên tiếng hỏi trước:
- Có phải các cậu cũng thường xuyên lên mạng tán gái không?
Hai người có vẻ hoảng hốt, Vương Diệu nói:
- Dạ… đâu dám ạ! Giờ làm việc…
Đây không phải là đáp án mà tôi muốn có, miệng tôi khẽ “ừ” một cái thật dài rồi quay sang Bành Tiền Tiến, nháy mắt với hắn, hắn nhìn tôi, rồi nhìn Dương Huệ, trong lòng đã hiểu bảy, tám phần, lập tức nói:
- Dạ vâng, dạ vâng, em còn lên mạng lấy vợ nữa cơ, cưới ba bà vợ, sinh được mười đứa con!
Tôi lập tức có ý định thăng quan tăng lương cho thằng nhóc này, vội vã nói với Dương Huệ:
- Nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa? Nó còn cưới ba người vợ, còn sinh mười đứa con! Thằng Quý đã là gì, chỉ là đùa với mấy đứa con gái thôi mà, em buồn cười quá!
Sắc mặt Dương Huệ chuyển sang bán tính bán nghi, nhưng vẫn chưa hết lo lắng:
- Gần đây lúc nào anh ấy cũng giữ rịt điện thoại bên người, cả lúc đi tắm hay đi vệ sinh cũng mang theo, tối qua ra ngoài rồi là đi cả đêm không về, điện thoại cũng tắt máy!
Tôi nghe thấy thế thì giật mình, sự việc ngày càng phức tạp, không còn đơn giản như tưởng tượng. Lần trước trong bữ