Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Tác giả: Mộc Vô Giới

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341943

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1943 lượt.

hắt lên vẻ xanh mướt, từng chiếc xe đi qua đi lại, ánh đèn neon của những tòa nhà hai bên đường hắt ra, biến con đường như trở thành một bản giao hưởng sắc màu. Mỗi khi đèn xanh ở ngã tư sáng lên, những chiếc xe sẽ đi theo nhiều hướng khác nhau, họ đang trên đường đi tới một buổi yến tiệc linh đình hay đang trở về với gia đình? Tôi thẫn thờ ngắm nhìn ánh đèn đỏ đi xa dần, nghĩ tới câu hỏi kỳ lạ này. Qua ánh đèn phản quang của cửa kính, tôi thấy Lâm Thăng đang cầm ly rượu, nhấc lên ngang trán, nghiêng đầu nhìn ánh đèn chùm trên trần nhà qua ly rượu, tôi quay đầu hỏi hắn:
- Anh đang xem có tạp chất hay không sao?
Lâm Thăng dừng chuyển động, vẫn nhìn chằm chằm vào ly rượu:
- Tôi đang đối thoại tinh thần, tôi muốn nhìn thấy lịch sử văn hóa ẩn chứa trong đó.
Miệng tôi bật ra một tiếng hừ:
- Chỉ là một chai rượu thôi, việc gì phải thần bí như thế, nếu là tôi, tôi đã uống cạn từ lâu rồi.
Lâm Thăng lắc đầu, dường như đang lẩm bẩm một mình:
- Còn thô tục lắm, vô lý lắm.
Tôi sững người nhìn hắn, thấy hắn đặt ly rượu lên mũi, nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, sau đó hắt ra một tiếng thở dài, nói:
- Ly rượu này làm tôi nhớ tới “Đêm phỉ thúy” của Từ Chí Ma, ý thơ hay biết bao.
Tôi hỏi Lâm Thăng một vấn đề, hỏi xong tôi mới thấy mình vừa ấu trĩ vừa ngu xuẩn:
- Vì sao anh không kết hôn?
Lâm Thăng không ngờ một người từng lăn lộn trường đời như tôi bao nhiêu năm mà còn hỏi một câu chỉ có những bà hàng xóm mới hỏi này, khựng lại một chút rồi nói:
- Nếu dùng quan điểm của xã hội thì tôi không muốn treo cổ chết trên một cái cây, nói theo góc độ kinh tế thì tôi thích những vụ mua bán không mất tiền, không thích mua cả lô hàng, còn theo quan điểm Pháp luật học, kết hôn hay không chỉ khác nhau về một tờ giấy, huống hồ bây giờ tình yêu và tình dục có thể tách riêng. Bổ sung thêm một ý, nếu nói theo chính trị quốc tế thì sao? Anh nghĩ thử xem, anh chỉ muốn liên minh với một quốc gia hay muốn thiết lập quan hệ đa phương?
Lúc đi ra cửa, Lâm Thăng nói:
- Bên phía nhà cung ứng có động tĩnh, Hoàng Chính Long chính xác sẽ tới Châu Hải vào thứ bảy để ký hợp đồng.
Tôi nói:
- Được thôi, đón tiếp theo quy cách cao nhất, bên nào say là nghỉ.
Lâm Thăng nghe vậy, mặt hắn tươi rói, tôi biết là mình đã nói đúng ý hắn, chắc chắn hắn sẽ giữ được thể diện trước mặt Hoàng Chính Long. Nhưng hắn không ngờ trong ý của tôi còn có ý khác, hôm đó tôi phải chuốc cho hắn say, sau đó nghe hắn rượu say nói thật lòng, thừa nhận cú điện thoại đó là do hắn gọi.
Mấy hôm nay quá nhiều việc nên cảm thấy cơ thể hơi mệt mỏi, tôi định về nhà sớm nghỉ ngoi, nửa đường chợt nhận được điện thoại của Lộ Cường, hỏi tôi làm xong việc chưa, tôi hỏi có chuyện gì, bên đó chẳng phải đủ người rồi sao? Lộ Cường bắt đầu chửi:
- Đủ cái mẹ gì, vợ Dương Hồng Năng gọi điện bắt hắn về nhà, nói là con bị sốt cao.
Tôi nói tôi thua hết tiền rồi. Lộ Cường vẫn không buông tha cho tôi:
- Không sao. T + 1, mau lên.
T + 1 là câu chúng tôi dẫn từ thị trường cổ phiếu, ý là nợ tiền cũng được, nhưng trước sáu giờ sáng hôm sau phải thanh toán hết. Nhưng không có tiền đương nhiên là không thể đi chơi, đó không phải là tính cách của tôi, cũng không phù hợp với thân phận ông chủ của tôi, thế là tôi gọi điện cho Cảnh Phú Quý, bảo hắn mang mười nghìn tệ tới khách sạn Hoa Tuấn cho tôi.
SỰ KIỆN QQ CỦA CẢNH PHÚ QUÝ
Chín rưỡi sáng, tôi vừa mới vào văn phòng và ngồi xuống, bỗng dưng một khối thịt màu tím lướt vào, đập một tờ giấy lên bàn tôi:
- Cảnh Phú Quý đang bao vợ bé!
Tôi ngẩng đầu lên, là Dương Huệ, vợ của Cảnh Phú Quý, lời của cô ta không làm tôi giật mình, nhưng đoạn trò chuyện trên QQ đã được in ra khiến tôi chú ý:
Đạp tuyết không dấu: Chat webcam không?
Người Đông Bắc: No.
Đạp tuyết không dấu: Thi thoảng muốn ngắm em.
Người Đông Bắc: Chồng em ở đằng sau, anh không sợ anh ta giết chết anh à?
Đạp tuyết không dấu: Ha ha, trước khi hắn làm anh chết, anh đã chết vì say mê em rồi.

Không lời: Nhớ không?
Đạp tuyết không dấu: Yes!
Không lời: Nhớ ở đâu?
Đạp tuyết không dấu: Nhớ trong lòng, cơ thể càng nhớ hơn.
Không lời: Lưu manh!...
Có hai bản. Tôi muốn phì cười nhưng cố nén lại, một luồng khí nóng dồn lên yết hầu, không có chỗ nào giải phóng mà lại không thể không giải phóng, tôi cố nhịn cúi đầu xuống, ho khù khụ mấy tiếng. Lúc ho tôi nghĩ, cái thằng cha tốt nghiệp trung cấp, ăn uống, cờ bạc, rượu chè, gái gú, không gì không biết này nói năng tài thật, lại còn lấy nickname rất oách trên mạng để tán con gái nhà lành. Nhưng bây giờ không phải là Đạp tuyết không dấu nữa, mà đã chứng cứ rành rành ra rồi.
Hắng giọng xong, tôi cố làm ra vẻ bình thản:
- Chuyện này ấy mà… cũng không chứng minh được điều gì cả, đúng không? Cậu ấy chỉ đùa trên mạng thôi.
Thái độ của tôi khiến Dương Huệ tỏ ra bất ngờ, giậm chân hét lên:
- Không thể nào! Thời gian này hắn không bình thường, không những về nhà muộn mà ở nhà cũng không yên ổn, cứ đóng cửa một mình trong thư phòng lên mạng, đến tận hai, ba giờ sá


Polaroid