Tác giả: Mộc Vô Giới
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342011
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2011 lượt.
gười duy nhất nói sự thật với tôi:
- Đô Đô, chẳng phải con nói muốn đi Disney Land sao?
Con trai nghe thấy thế thì hào hứng hẳn lên:
- Dạ vâng, bao giờ?
- Ừm, qua Tết dương lịch, được không?
Đô Đô nghe tôi nói thế co chân chạy đi, tôi túm nó lại:
- Con làm gì thế?
- Con ra xem lịch để đếm ngày. – Con trai mở lớn mắt nhìn tôi, tôi thở dài, nghĩ bụng, chuyện này thì tích cực lắm, nói là lát nữa hãy đi, bố hỏi con một câu, bạn bè của mẹ con có khỏe không? Con trai chu mỏ:
- Khỏe ạ!
Thấy con như thế, tôi không hỏi rõ không được:
- Có chú nào đến nhà tìm mẹ con không?
- Nếu thế bố phải trả lời một câu hỏi của con trước, lần này bố không lừa con nữa chứ? – Đô Đô chớp mắt.
Tôi nói:
- Đâu dám, lần này chắc chắn sẽ đưa con đi.
- Thế bố mua pin cho con trước đã, xe hết pin rồi.
Tôi cố ghìm lại tâm trạng nóng nảy của mình:
- Được rồi, lát nữa đưa con đi mua được không?
Con trai mỉm cười:
- Có mấy chú đến, còn có rất nhiều cô nữa.
- Trong đó có chú nào mặc quân phục không? Là kiểu quần áo như chú cảnh sát, đội cái mũ ấy? – Tôi ngồi xuống nắm chặt tay con trai. Hai mắt Đô Đô đảo tròn như suy nghĩ:
- Dạ có, chú ấy còn mua cho con rất nhiều đồ chơi nữa. – Tôi chậm rãi đứng lên, quả không nằm ngoài dự liệu, tình cũ không rủ cũng đến, xem ra tôi đã nghĩ quá tốt về Châu Thanh Thanh.
Tôi không nói lời nào, đưa Đô Đô ra siêu thị gần nhà, dọc đường cứ ngơ ngẩn như kẻ mất hồn. Lúc đi lên gian hàng đồ chơi ở tầng hai, Đô Đô kéo áo tôi:
- Bố, bố phải mua cho con máy bay điều khiển từ xa, con sẽ nói cho bố nghe một chuyện.
Tôi cúi xuống sầm mặt lại:
- Ai dạy con trò này, còn dám ra điều kiện với bố, nói mau, chuyện gì?
Thằng bé hơi giật mình:
- Thì là cái chú đội mũ cảnh sát mà bố nói đó, chú ấy đến với một cô nữa, bảo là tết này cô chú sẽ làm đám cưới.
LỜI THỀ SINH TỬ
Lần đầu tiên tôi tới Thanh Đảo là vào đầu tháng tám, trong một kỳ nghỉ hè. So với Thượng Hải, khí hậu của Thanh Đảo ôn hòa hơn nhiều, nhất là buổi chiều tối, gió mát thổi vi vu, đi trên con đường nhỏ, ngoài xa là tiếng sóng vỗ bờ, bên đường là những bụi hoa nhiều màu sắc, tử vi, hải đường, liên kiều, rồi những cây phong, cây ngân hạnh, hồ đào, dương liễu, tất cả đều tạo nên một Thanh Đảo vô cùng quyến rũ khiến người ta ra đi vẫn còn lưu luyến. Khắp nơi, trên những con đường nhỏ là những cặp tình nhân sóng vai nhau bước đi, tạo thành một cảnh tượng tràn ngập niềm hạnh phúc. Tôi nói đùa với Thanh Thanh rằng:
- Một phong cảnh tuyệt sắc như vậy, chẳng trách ở thanh Đảo có nhiều mỹ nữ!
Thanh Thanh nhéo tôi:
- Cảnh cáo anh nhé, chỉ được nhìn em, không được nhìn người khác say đắm!
Tôi vội vàng thề thốt:
- Đương nhiên, đương nhiên, nếu muốn nhìn họ, anh phải nhìn bằng ánh mắt nghệ thuật.
Đêm hôm đó, chúng tôi đi từ Bát Đại Quan đến quảng trường Ngũ Tứ, trên con đường đông Hải vắt ngang quảng trường, xe cộ đi lại nườm nượp, tốc độ rất nhanh, bất chấp đoàn người đang đứng chờ qua đường. Ở ngã tư, tôi nắm chặt tay Thanh Thanh, nhìn kỹ hai bên đường. Thanh Thanh bẩm sinh đã sợ qua đường, cứ có xe tới là cô ấy căng thẳng, tôi ôm vai Thanh Thanh:
- Đừng sợ, có anh đây…
Khi chỉ còn một chiếc xe ở tít đằng xa, tôi đưa tay ra dấu hiệu là đi chậm lại, sau đó đỡ thanh Thanh qua ngã tư. Ai ngờ chiếc xe đó không đếm xỉa gì đến tôi, vẫn lái nhanh như bay, mọi người xung quanh sợ hãi hét lên, giây phút đó tóc tai tôi dựng đứng, đầu óc tê liệt, bản năng khiến tôi kéo mạnh Thanh Thanh, sau đó tôi mất thăng bằng, ngã xuống đường, đúng vào lúc chiếc xe vẫn ra sức bấm còi và lách qua người tôi, tôi co chân mình lên trước ngực, tại ngay vị trí đó, một vệt xe rõ ràng hằn lên đường. Khoảnh khắc đó Thanh Thanh hãi hùng, thần trí như mê đi, tôi bò dậy chửi vài câu, rồi thản nhiên nắm tay Thanh Thanh đi tới vòng lan can của quãng trường Ngọn Đuốc, khi đó cơn gió nhẹ thổi tới, mặt biển mênh mông trước mắt, một lớp sương phủ mờ, sóng biển vỗ bờ để lại những bông hoa trắng xóa:
- Thanh Thanh, hôm nay anh sẽ thề với em, có biển làm chứng.
Đầu Thanh Thanh ngả trên vai tôi, thì thầm:
- Em không cần mấy lời thề lưu manh của anh.
Tôi cười ha ha rồi ghé sát miệng vào trán cô:
- Em yêu, anh thề cả đời này sẽ bảo vệ em như hôm nay!
Đôi tay Thanh Thanh ôm chặt thắt lưng tôi, đầu áp vào ngực tôi, mái tóc rối bị cơn gió thổi tung vướng trước mặt tôi, tôi cảm nhận được cơ thể cô ấy đang run rẩy, miệng lẩm bẩm:
- Vừa nãy em sợ chết khiếp, sợ lắm!
Khí khái anh hùng của tôi trỗi dậy, vô cùng đắc ý, dang hai tay lên cao hô lớn:
- Anh sẽ khiến em thành người phụ nữ hạnh phúc nhất trái đất!
Mọi người xung quanh quét mắt về phía chúng tôi, có vẻ khinh bỉ, tôi mặc kệ họ, càng đắc ý hơn, hai tay nắm chặt, vung lên trời một nắm đất:
- Dù cho sông cạn đá mòn, anh yêu Thanh Thanh không bao giờ thay đổi.
Bên cạnh có một cô bé kéo áo mẹ mình:
- Chú này có phải bị điên không mẹ?
Mẹ cô bé vội vàng bịt miệng con:
- Đừng nói linh tinh.
Tôi đắc ý nhìn Thanh Thanh:
- Em yêu, có