Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Tác giả: Mộc Vô Giới

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341994

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1994 lượt.

nặng lớn! - Cú điện thoại rất đột ngột, tôi chưa kịp chuẩn bị chút gì về tư tưởng, nội dung cũng rất mơ ám, tôi chỉ có thể ấp úng đối phó:
- Ha ha, chuyện này... ăn cơm à, được thôi, lúc nào cũng được.
Bỏ điện thoại xuống, tôi cảm thấy không bình thường, nghĩ mãi mới phát hiện ra mọi việc thật quá trùng hợp! Đây chắc chắn là một âm mưu!
Cảnh Phú Quý thông qua một người bạn ảo trên mạng để có được hóa đơn điện thoại của nhân viên nghiệp vụ kia, phát hiện trong đó có một cú điện thoại là liên hệ với hai vị khách hàng nọ, thời gian là mười hai giờ đêm, kéo dài hơn mười phút. Lẽ ra họ không quen biết nhau, nhưng chỉ cú điện thoại duy nhất đã để lộ dấu vết: Bọn chúng cùng một giuộc, trong ngoài kết hợp, đã lên âm mưu từ trước, cú điện thoại của ông chủ Tạ bên Cảng Đạt không gọi sớm, không gọi muộn, đúng vào lúc sau khi nhân viên tạp vụ kia bỏ đi, như vậy người thao túng sau lưng chắc chắn là ông ta. Gã họ Tạ đó vừa xả được hận lại vớ được món hời, chơi đùa chúng tôi trong lòng bàn tay, tôi lại còn phải cảm ơn hắn, chiêu này thật quá hiểm độc, Lâm Thăng nói phải gọi 110 nhưng tôi ngăn lại, 110 tới giải quyết được chuyện gì? Ba người bọn họ đã sớm bốc hơi khỏi tầm mắt của chúng tôi rồi, có gì để chứng minh rằng Cảng Đạt là kẻ chủ mưu sau lưng? Chúng đã lên kế hoạch mọi thứ một cách kín kẽ, không chút sơ hở, làm gì còn cơ hội bắt chúng nữa?
Cú lừa lần này khiến tôi bị đả kích nghiêm trọng, như rơi xuống mười tám tầng địa ngục, không những khoản tiền đã vào đến tay bị lọt ra ngoài mà đến cả nhà cũng bị ngân hàng tịch thu, nhà xưởng không thể không đóng cửa, giấc mơ to lớn là lọt vào Top 500 chỉ chưa đầy ba tháng đã phải chết yểu. Điều khiến tôi đau lòng nhất là người khác sau khi đi một quãng đường vòng rất dài đã lừa tôi tới mức có khổ không thể kể, có oan không thể kêu, lòng tự tin của tôi bị sụp đổ nghiêm trọng, trong đêm tối vô bờ, tôi đứng trên đỉnh núi, nhìn lên bầu trời than:
- Mẹ ơi, tất cả đều là báo ứng sao?






Thanh Đảo
CHUYẾN ĐI THANH ĐẢO
Tôi không nói với Thanh Thanh là hôm nào sẽ tới Thanh Đảo, tôi muốn dành cho cô ấy một sự ngạc nhiên, đồng thời tôi còn muốn xác nhận lại một nghi vấn trong lòng, tôi không biết cô ấy và gã sĩ quan kia có quay về với nhau không, tôi phải đột kích để tìm chứng cứ, cô ấy không nên phản bội tôi, nếu phản bội, sự việc sẽ bày ra trước mặt bố mẹ cô ấy, để hai người già chỉ trích cô ấy!
Trên máy bay, tôi luôn nghĩ những lời Thanh Thanh nói là trong lúc tức giận hay thật lòng, nhưng tôi vẫn thầm thấy may mắn, cô ấy từng nói ly hôn không dưới mười lần, nếu ly hôn thật sự, người đàn ông như con chim bay lên tới Niết bàn, còn người đàn bà chỉ như một ngọn đèn tàn rơi dưới đất.
Sau chuyến bay dài hai tiếng rưỡi, máy bay hạ cánh xuống sân bay Lưu Đình, đi ra khỏi đại sảnh, một cơn gió lạnh ập tới như dao cắt vào da thịt, tôi vội vàng khép chặt vạt áo, chui vào tắc-xi rồi đi thẳng tới đường Phúc Châu. Lúc này màn đêm vừa buông xuống, ánh đèn thưa thớt trên đường trở nên cô đơn, lạc lõng, chiếu sáng từng chiếc xe chạy trên đường, hai bên đường, ngọn đèn vàng từ cửa sổ những ngôi nhà bên đường hắt ra, qua những cánh cửa kính, tôi cảm nhận được sự ấm áp và an lành từ nơi đó, giống như mùa đông của tôi khi còn nhỏ, mọi người ngồi quây quần bên bếp lửa, ông nội hút một điếu tẩu rất dài, trầm tư suy nghĩ, mẹ cùng các cô, các chị đan áo len, kể chuyện gia đình, bọn trẻ con chúng tôi ngồi trên sàn nhà, nhìn những đốm lửa đỏ đang tí tách nướng khoai, nước bọt tứa ra đầy miệng. Đó là khung cảnh của rất nhiều năm trước, xa xôi, ấm áp nhưng lại khiến người ta đau thắt tim, từ sau khi tới Quảng Đông, từ sau khi làm ông chủ, tôi đã không còn cảm nhận được sự ấm áp đó nữa.
- Không sao, con không lạnh.
Chưa chờ tôi nói thêm, bố vợ đã tự đi vào phòng của Tiểu Quân. Mẹ vợ lại nói:
- Để mẹ hâm canh gà cho con dùng, gà này là cậu của Thanh Thanh mua ở một nhà dân trong núi.
Tôi nói:
- Bố mẹ không phải lo cho con, lát nữa con tự làm.
Đô Đô còn đang lục lọi hành lý của tôi:
- Bố, bố có mang quà về cho con không?
Khi mọi người trong nhà đều đang bận rộn với sự trở về đột xuất của tôi thì chỉ Thanh Thanh ngồi một mình trên ghế, không động đậy, mi mắt cụp xuống, sắc mặt bất thường. Tôi đi tới bên cạnh cô ấy và ngồi xuống:
- Chân em đỡ hơn chưa? Để anh xem nào! – Sau đó tôi cúi người xuống.
Chân Thanh Thanh co hai chân lại, không cho tôi xem, tôi cố giằng ra, cô càng khép chặt hơn, tôi ngượng ngùng đứng lên. Bố vợ đứng cạnh giải vây:
- Giờ không sao rồi, nào, con mặc áo len của Tiểu Quân vào, mau ngồi xuống ăn chút gì đi!
Tôi mở va-li ra lấy quà, đặt vào tay mọi người, nói là trà Phổ Nhĩ tặng cho bố, Hoa Kỳ Sâm để mẹ bồi bổ sức khỏe. Đô Đô không chờ được nữa, tôi lôi ra một chiếc xe điều khiển từ xa đưa cho con, thằng bé cười toe toét, lập tức chạy đi tìm pin. Tôi lại lấy một cái hộp đưa cho Thanh Thanh, cô ấy không nhận, tôi ấn cái hộp vào tay cô ấy:
- Tặng em đó.
Thanh Tha