Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trái Tim Màu Hổ Phách

Trái Tim Màu Hổ Phách

Tác giả: Nam Lăng

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341893

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1893 lượt.

ổi. Lần đầu tiên, cô cảm nhận được mình đang cận kề với cái chết.
Ngay lúc không còn sức vùng vẫy, một cánh tay mạnh mẽ bỗng quấn chặt Tiểu Ái, dùng lực kéo cô lên mặt biển. Phổi được tiếp nhận không khí, ý chí khao khát sống thúc giục cô, một lần nữa cô giãy dụa. Cuối cùng, tay của cô cũng chạm tới boong thuyền, cô được đẩy mạnh lên trên. Trong cơn mê man cô mở mắt thấy Dung Kỳ đang lay lay người mình, vẻ mặt rất lo lắng, liên tục gọi tên cô, nhưng cô lại không nghe rõ giọng nói của anh. Khó chịu, đau đầu, buồn nôn, người rất lạnh, cô túm lấy anh, muốn nói với anh, nhưng không thể nào thốt lên được.
Cô được bế vào khoang trước, cánh cửa kính đã ngăn cách cơn giông bão ở bên ngoài, chỉ có mặt thuyền không ngừng lắc lư mạnh.
Tiểu Ái nằm co ro trên giường, người mỗi lúc một lạnh hơn. Chân tay cô đều mất đi cảm giác, cứ như đã rời khỏi cơ thể. Trong ánh nhìn mơ hồ, cô có cảm giác được bế khỏi giường, đưa vào phòng vệ sinh, cô nghĩ là sẽ có nước nóng, nhưng nước chảy lên người vẫn rất lạnh. Lẽ nào Dung Kỳ đến lúc này vẫn muốn trừng phạt cô sao? Đúng! Là do cô không tốt, cố tình chơi đùa ác ý, khăng khăng làm theo ý mình, kết quả lại xảy ra cơ sự này. Nhưng hiện giờ cô đau đớn, khó chịu như vậy, tại sao anh không thể tha thứ cho cô?
Tiểu Ái lại được đặt lên giường, trên sàn khoang giờ đây gần như cũng toàn nước, xung quanh lạnh không thể tưởng tượng được, cả người cô run lên cầm cập. Cô muốn dựa vào anh lấy hơi ấm nhưng anh lại đẩy mạnh cô ra, rốt cuộc cô bật khóc, nhưng ngay cả sức để khóc to cũng không còn nữa. Trên trán cô có chất lỏng gì đó mang mùi tanh chảy xuống, dường như cô bị chảy máu.
Tiểu Ái yếu ớt nhắm mắt lại, bên tai là tiếng bước chân hoảng loạn của anh, ra ra vào vào không biết đang làm gì. Một lúc sau, mùi máu tanh trên trán không còn nữa, cô mở mắt ra, trong đôi mắt màu trà chất chứa sự hoảng loạn và run rẩy trước nay chưa từng thấy.
“Tiểu Ái, Tiểu Ái! Em không được ngủ!” Anh dùng chiếc khăn bông khô dày lau chân tay cô, sự lo lắng trong giọng nói dường như muốn nhấn chìm cô.
Tiểu Ái cảm thấy nặng nề, ngay cả tim cũng bắt đầu khó chịu. Đã gắng sức mở miệng, nhưng cô chỉ có thể thốt ra một chữ: “Lạnh…” Lời nói vừa dứt, ngay lập tức cô được bao chặt bởi một chiếc chăn mỏng nhưng thân thể vẫn không ngừng run lên cầm cập. Không biết bao lâu sau, lớp vải lạnh băng đang dán chặt trên người cô như bị ai đó cởi ra.
Tiểu Ái cố gắng mở mắt, qua bóng đèn cứu hộ vàng nhạt yếu ớt, cô chỉ có thể thấy bả vai rộng đề trần từ từ lại gần, tuy nhìn không rõ, nhưng cô có thể cảm nhận được, dưới lớp chăn mỏng kia cô không mặc gì cả. Tiểu Ái yếu ớt đẩy anh ra: “Không muốn…” Tuy nhiên, sự cự tuyệt của cô chẳng thấm vào đâu. Dung Kỳ nhanh chóng ôm cô vào lòng, cảm giác tiếp xúc với thân nhiệt truyền đến, cô không còn run lấy bẩy vì lạnh nữa.
Trong lúc ý thức miên man, cô nghe thấy anh nói: “Anh biết em ghét, nhưng mà hiện giờ không được… hệ thống điện trên thuyền đã hỏng, nước nóng không có, điều hòa cũng không thể sử dụng được… còn thuốc phân nửa đã bị nước biển làm cho ướt sạch rồi… Tiểu Ái, anh không còn cách nào khác, thật sự không có cách nào khác… em chịu khó một chút, cứ tạm thời chịu khó một chút thôi…”
Cuối cùng Tiểu Ái hoàn toàn mất đi ý thức…
Sau khi tỉnh dậy, khoang trước vẫn tối tăm, dưới ánh đèn cứu hộ Tiểu Ái chỉ có thể lờ mờ nhìn rõ cảnh vật xunh quanh. Xuyên qua ô cửa sổ hình tròn, cô thấy trời vẫn đang mưa to. Ý thức vừa hồi phục được một chút, thì cô lập tức khựng người lại, cảm nhận có một thân thể cường tráng đang dán chặt lấy người mình – là Dung Kỳ. Cô vô thức cựa quậy làm vết thương trở nên đau đớn đến nghẹt thở, đồng thời cũng khiến Dung Kỳ bất ngờ thở gấp. Đó rõ ràng chỉ là tiếng thở gấp bình thường, nhưng vào lúc này, hiển nhiên lại toát lên tín hiệu cảnh báo đầy ám muội.
“Tiểu Ái… đừng cựa quậy loạn xạ!” Dung Kỳ nghiến răng, hai hàng lông mày khẽ chau lại.
Thân thể hồi phục chút ít, Tiểu Ái cảm thấy họ lúc này đang quấn cùng một chiếc chăn mỏng, trên giường còn rải rác quần áo của cô và anh. Cả anh và cô đều không mặc gì cả. Cổ họng Tiểu Ái phút chốc nghẹn lại, sự xấu hổ lẫn căm giận khôn cùng từ trong lòng trỗi dậy. Sao cô lại có thể như thế này? Cô muốn giãy ra nhưng mỗi khi động đậy, cơn đau ở trán dường như càng choáng váng hơn.
“Tiểu Ái! Đừng cựa quậy…” Những ngón tay anh giữ chặt lấy cô, khớp xương phát ra tiếng kêu rắc rắc. Anh đích thực có khả năng kiềm chế hơn so với người bình thường, nhưng không có nghĩa trong lòng không khát vọng.
Rõ ràng biết rằng như thế này chẳng khác gì đặt anh và cô vào tình cảnh nguy hiểm, nhưng vào lúc đó anh thật sự đã rơi vào trạng thái khủng hoảng, tuyệt vọng. Thấy cô run cầm cập, chảy máu, nhiệt độ cơ thể thì ngày càng hạ xuống, không thể làm gì được, cảm giác đó khiến anh vô cùng đau khổ. Thà rằng anh bị ghét bỏ chứ nhất định không thể bỏ mặc cô được.
Thế nhưng… thế nhưng anh dường như đã đánh giá thấp sức hấp dẫn của cô đối với mình.
Khi anh cởi chiếc áo sơ mi ướt sũng đang bao lấy cô, cũng giống n