Tác giả: Nam Lăng
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341889
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1889 lượt.
h. Vào giây phút tất cả đạt tới cao trào, cô hung hăng cắn lấy vai anh, cổ họng anh phát ra tiếng rên. Trái tim cô run rẩy bởi lúc này cô mới phát hiện, hai tay mình không biết từ lúc nào đã bám chặt lấy lưng anh.
Đỉnh cao của dục vọng khiến thân thể cả hai đều tê dại, hơi thở hỗn loạn quấn quýt lấy nhau.
Vào lúc này, Tiểu Ái không thể nào phủ nhận được rằng, thân thể cô không hề ghét bỏ Dung Kỳ. Bất kể quan hệ của họ là như thế nào, bất kể trái tim cô có bao nhiêu phần kháng cự và bài xích, bất kể lúc này cô căm ghét bản thân đến nhường nào, thì cô vẫn không thể nào phủ nhận sự thật phũ phàng đó.
Cô không biết vì sao lại như vậy. Có thể, là vì lần gặp gỡ đầu tiên, khuôn mặt và đôi mắt của anh quá đẹp. Cũng có thể, vì nhiều năm như vậy, anh chưa từng yêu chiều, bảo vệ cô giống như một người anh trai bình thường. Hoặc có lẽ, anh luôn duy trì sự lạnh nhạt của mình, ở trên một vị trí xa vời vợi…
Cô không biết, và thật sự cái gì cô cũng không biết!
“Tiểu Ái!” Anh bám vào đầu giường, khuôn mặt thấm đẫm mồ hôi hơi ngẩng lên, đôi môi mềm mại hoàn mĩ gọi tên cô. Trong đáy mắt màu trà, tràn đầy dục vọng.
Cô không nhìn anh, rất lâu, rất lâu sau… đột nhiên cô ôm lấy cổ anh, hôn anh điên cuồng. Đầu lưỡi linh hoạt tiến sâu vào trong miệng anh, cùng với lưỡi anh quấn quýt cứ như đó là nụ hôn tuyệt vọng vào ngày tận thế.
“Tiểu Ái!” Anh dồn sức đẩy cô ra, cô đang khóc, nhưng vẫn ngang bướng nâng người lên hôn anh. Một lần nữa anh rời khỏi môi cô: “Tiểu Ái, em làm sao vậy?”
“Không phải anh muốn như vậy với tôi sao? Bây giờ thì anh vui rồi chứ? Hại tôi trở thành bộ dạng như vậy. Tôi giúp anh toại nguyện không được sao?” Nước mắt Tiểu Ái không ngừng tuôn trào. Đều là lỗi của anh. Tại sao phải làm như vậy với cô? Tại sao phải khiến cô cảm thấy nhục nhã? Tại sao?…
Đầu ngón tay mát lạnh của Dung Kỳ lau những giọt nước mắt trên má cô, thế nhưng nước mắt cô lại càng tuôn ra nhiều hơn. Anh ôm chặt cô, nhẹ nhàng vuốt mái tóc mềm mại. Anh không ngờ mình lại mất kiểm soát để thành ra như vậy, càng không ngờ đây lại là lần đầu tiên của cô.
“Tiểu Ái… Đừng khóc nữa, đừng khóc…”
Bên ngoài thuyền, giông tố đang dần dần ngừng lại. Mặt biển trở về sự yên tĩnh ban đầu. Trái ngược với ngày hôm qua, giờ đây biển cả mênh mông đang từ từ nghênh đón bình minh lấp ló sau những đám mây.
Thế nhưng, đối với hai người trên du thuyền, mọi thứ lúc này đều đã thay đổi.
Gần trong giây lát
Lúc Thôi Thái Dạ gặp Tiểu Ái, đã là ba ngày sau khi cô quay về.
Trong ba ngày đó, bất kể anh liên lạc như thế nào, cũng không thể tìm được cô. Ngoài tức giận, thì anh lo lắng nhiều hơn, sợ sẽ xảy ra chuyện với cô. Nghĩ lại thật nực cười, một người xưa nay luôn phóng khoáng, chỉ coi phụ nữ là thú cưng, lại có ngày bị một người con gái nắm được chỗ hiểm, lần nào tâm trạng thấp thỏm cũng đều do cô.
Tại tầng sáu của công ty Sun, Châu An và Ngô Kỳ San trải qua mấy ngày kinh hồn bạt vía cuối cùng cũng gặp được vị cứu tinh ngày đêm mong đợi. Hai người chẳng kịp tra hỏi, lập tức đẩy cô vào phòng nghỉ ngơi của ông chủ Thôi Thái Dạ.
Căn phòng này rất lớn, phân thành hai phòng, phòng ngoài là quầy bar và ghế sô-pha, phòng trong gồm có giường ngủ và nhà tắm, để Thôi Thái Dạ dùng mỗi khi thức đêm làm việc. Một không gian rộng lớn với ba tông màu chính bạc, trắng, đen, đan xen trong đó là gương lập thể và thủy tinh mờ. Vào buổi tối ánh đèn thạch anh khoan thai mà cao quý, tràn ngập phòng cách thượng lưu. Đặc biệt là bức tường kính ở phía nam khiến cảnh đêm hoa lệ náo nhiệt bên ngoài thành phố càng hiện lên rõ rệt.
Đúng vậy, cô hi vọng tất cả mọi thứ đều chưa từng xảy ra, hoặc ít nhất, giả vờ như chưa từng xảy ra bất cứ điều gì.
Tiểu Ái thở dài, không giải thích vết thương trước trán, mà chỉ ngẩng đầu lên quan sát tỉ mỉ khuôn mặt người đối diện.
Thiếu gia giới thượng lưu, khuôn mặt mê người, tính cách khoáng đãng, có khí chất, có phẩm vị, đối xử với cô cũng tốt. Có thể nói là rất được, hoàn toàn phù hợp với tiêu chuẩn người đàn ông xuất sắc mà Tư Nhã đã từng nói.
“Sao vậy?” Thôi Thái Dạ nghi hoặc chau mày, Tiêu Ái đột nhiên lại ôm chặt lấy anh, anh không nhịn được bật cười: “Chủ động như vậy sao? Chẳng lẽ em muốn dùng bản thân để chuộc tội sao?”
“Sao anh lại biết?” Tiểu Ái kiễng chân lên, đặt má lên hõm cổ nóng rực của anh, ra sức hít lấy hơi ấm ở đó.
“Em… không có chuyện gì đấy chứ?” Cô chủ động sà vào lòng là chuyện rất tốt, nhưng anh luôn cảm thấy kì lạ, Điều này không giống với cô của mọi khi, lẽ nào đầu đã bị đụng đến mức chập mạch rồi.
“Thôi Thái Dạ, trước kia rốt cuộc anh đã có bao nhiêu bạn gái vậy?” Anh hỏi một đằng cô trả lời một nẻo.
“…” Trong nụ cười của anh hơi có chút lúng túng.
“Đừng có lừa em, thành thật mà trả lời đi, trước kia, rốt cuộc anh đã có bao nhiêu người bạn gái hả?”
Thôi Thái Dạ bất lực không biết phải làm sao: “Cũng không được coi là nhiều lắm! Em biết mà, nhiều lúc đều là họ chủ động, đương nhiên anh cũng