Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trái Tim Màu Hổ Phách

Trái Tim Màu Hổ Phách

Tác giả: Nam Lăng

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341890

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1890 lượt.

hư bóc ra viên kẹo ẩn chứa độc dược chết người. Anh hoàn toàn không có cách nào nhìn thằng vào cơ thể tuyệt đẹp và mềm mại đó. Huống hồ hiện giờ, anh đang ôm chặt lấy cơ thể ấy, đôi môi của cô gần ngay gang tấc, đôi mắt đen nháy dù tràn ngập tức giận lẫn xấu hổ nhưng vẫn không đủ để thức tỉnh được lý trí anh.
Tiểu Ái không nghe lời cảnh báo của anh, vẫn tiếp tục giãy giụa, thân hình gợi cảm đang sát vào anh. Anh cứng đơ người không dám cựa quậy, chỉ sợ một khi hành động sẽ lập tức kéo cô xuống địa ngục không đáy kia mất. Trong sự giãy giụa của Tiểu Ái, hơi thở Dung Kỳ trở nên gấp gáp, thân hình cao ráo, thanh nhã như ngọc dần bừng lên sức nóng như lửa đốt.
Tiểu Ái cảm nhận được sự biến đổi của thân thể anh, trên khuôn mặt điển trai trắng ngần đảo điên đất trời đó, đang từ từ hiện lên sự thống khổ kìm nén.
“Tiểu Ái… nghe lời anh, đừng cựa quậy…” Anh dường như dồn toàn bộ sức lực để nói câu đó, giọng nói trong trẻo đã sớm trở nên khản đặc, nặng nề, bất lực, tựa như nó đang bị quấn bởi vô số những sợi bông.
Nếu như hiểu được, cô nên nghe lời anh và nếu như đổi lại là một người đàn ông khác đang đè trên người như vậy, cô còn có thể suy nghĩ cách giải quyết. Nhưng đối phương lại là Dung Kỳ, là anh trai cô, không phải là người đàn ông khác. Tuy nhiên, khi thấy phản ứng của anh như vậy, lòng cô lại rối như tơ vò. Cô không muốn nghe bất cứ điều gì, không muốn nhìn thấy gì cả, chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi người anh.
Màu sắc của đôi mắt màu trà kia bỗng nhiên trở lên đậm hơn. “Tiểu Ái…” Môi anh chạm vào môi cô, mang theo sự đòi hỏi và khát khao khiến người ta kinh ngạc, đầu lưỡi anh quấn chặt lấy đầu lưỡi mềm mại đang trốn tránh của cô. Cổ tay cô bị nắm chặt, không thể nào giãy giụa nổi, ngoài việc phát ra tiếng ú ớ ra, cô chẳng làm được gì khác nữa.
Thân thể vốn bị cương cứng của anh trong phút chốc như được đốt cháy, khát vọng với cô là một chặng đường gian nan không có kết cục. Từ tâm hồn đến thể xác, tất cả mọi thứ, không có lấy một cái gì thuộc về anh. Sau khi kìm nén rồi lại kìm nén, khi sự kiềm chế đã đến mức đường cùng, anh nghĩ rằng mình có thể buông tay. Nhưng hóa ra, anh chẳng thể nào làm được. Một trận mưa to không do con người tạo nên, ở một nơi bên ngoài thế giới văn minh mà anh quen thuộc và vùng biển đêm nơi họ gặp nạn đã khiến anh không kiềm chế được bản thân kéo cô cùng rơi xuống địa ngục.
Hơi thở mê loạn của anh ma sát vào vành tai cô, rồi nhanh chóng di chuyển xuống vùng cổ, những ngón tay thon dài của anh vuốt ve từng chút phần bụng và eo, rồi lưu luyến ở trước ngực cô. Những động tác đó kích thích cơ thể, làm cô dấy lên từng đợt run rẩy và tê dại, kèm theo đó là những hơi thở sa đọa, trụy lạc đang lan tỏa khiến cô không thể nào kìm nén nổi.
Dưới ánh đèn yếu ớt, Tiểu Ái không nhìn rõ mặt anh, chỉ nghe thấy tiếng thở gấp gáp nặng nề, ngoài anh ra còn có cả tiếng thở của cô.
Tiểu Ái không thể nào tin được phản ứng của chính mình. Rõ ràng phải căm ghét, nhưng thân thể cô lại đang nóng bừng, run rẩy. Cô lại… lại có thể vô liêm sỉ đến mức có cảm giác với anh ư? Nhất định là do cô sốt đến mụ mị cả đầu óc. Tuyệt đối là như thế rồi!
Du thuyền vẫn đang lắc lư, anh hôn cô không rời, thân thể hai người quấn lấy nhau. Giờ đây sự khát khao đã đẩy anh càng lún sâu hơn, cả tinh thần và thể xác đều bị giác quan khống chế, sự gấp gáp và mãnh liệt kia khiến anh không thể nào dừng lại được nữa.
Biết rõ là sai lầm và chẳng có kết cục tốt đẹp, nhưng anh vẫn như con thiêu thân lao vào lửa. Hiểu rõ cuối cùng sẽ bị thiêu đốt hoàn toàn, nhưng vẫn ước ao những tia sáng đó, thà rằng bị đốt đến thương tích đầy mình, thà rằng đau như cắt, dù có thể một khắc sau sẽ chết, song anh cũng không dừng lại.
Vẫn chưa bắt đầu mà Dung Kỳ ướt đẫm mồ hôi, Tiểu Ái thì không ngừng giãy giụa dưới thân anh. Anh nhẹ nhàng vuốt ve má cô, trong mơ màng gọi tên cô, khi đầu lông mày chau lại, anh lấy hết can đảm thâm nhập vào bên trong người cô.
Trong thời khắc anh tiến vào cũng là lúc cảm giác đau đớn như xé rách từ thân dưới truyền đến, cô khẽ kêu lên. Lúc này đây, trong lòng cô ngoài cảm giác chán ghét còn có cả sự nhục nhã, tội lỗi xâm chiếm. Cô rốt cuộc đang làm gì vậy?
Cô…cô lại có thể cùng với anh trai mình làm ra những chuyện như thế này sao?
Đầu ngón tay run rẩy đẩy bả vai cường tráng của anh, cô lắc đầu, nước mắt tuôn rơi, từng giọt từng giọt ướt đẫm hai gò má.
“Tiểu Ái…” Dung Kỳ đau khổ hôn lấy môi cô, ma sát bên tai cô, động tác sau so với động tác trước lại càng kịch liệt hơn.
Đã không thể dừng nổi nữa, dù cô có khóc lóc cầu xin, cũng không thể dừng lại được nữa…
Lưng Tiểu Ái bị Dung Kỳ giữ chặt, mỗi động tác gần như khiến cô ngất đi, sự giãy giụa chỉ như cuộc đánh lộn yếu ớt của một đứa trẻ, dưới thân anh hết thảy đều hóa thành run rẩy… Cái đau đớn ban đầu được thay thế bằng một cảm giác khác, cô bắt đầu sợ hãi, muốn làm mình phân tâm, nhưng ý thức giác quan vẫn mãnh liệt.
“Đừng! Đừng…” Tiểu Ái bật khóc to, không biết là vì sự bức bách của anh hay là vì cảm giác của chính mìn