Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trái Tim Màu Hổ Phách

Trái Tim Màu Hổ Phách

Tác giả: Nam Lăng

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341863

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1863 lượt.

ất chợt Tiểu Ái nghĩ đến lần trước nghe Tư Nhã nói, chỗ đoàn phim của cô ấy có một người quay cảnh hôn, là bị người khác cưỡng hôn. Vì lần đầu chưa có kinh nghiệm, lại căng thẳng quá nên cuối cùng đã “No good” mười mấy lần, phải hôn đi hôn lại gần một tiếng đồng hồ.
“Tiểu Ái, lát nữa phải biểu hiện được dáng vẻ vừa tức giận kiên quyết lại vừa yêu đến mức không thể từ bỏ được, phải quấn quýt vào.” Đạo diễn đang giải thích cảnh hôn cho hai người: “Minh Phỉ, cậu phải cật lực đẩy cô ấy ra, nhưng phải chú ý không được đẩy thật.” Nói xong, người hoá trang bước đến giúp Tiểu Ái trang điểm thêm một lần nữa, nhân cơ hội đó cô nhổ kẹo cao su, quay đầu lại nhìn thì bất ngờ thấy Minh Phỉ cũng đang xịt nước thơm miệng. Không nén được Tiểu Ái liền phì cười, xem ra ngôi sao nổi tiếng lúc quay cảnh hôn, tâm trạng cũng không khác nhiều so với những người vô danh tiểu tốt như bọn cô.
Bối cảnh là tầng hai của quán bar, phía sau Minh Phỉ là lan can, trong cảnh quay này anh sẽ bị Tiểu Ái đè lên không cựa quậy được trong chốc lát. Hai người nhập vai rất nhanh, những nhân viên vốn vẫn nghĩ “No good” đều đã bị cảnh quay y như thật qua ống kính làm cho chấn động, tất cả nín thở, mở rộng hết cỡ ống kính để quay kĩ càng.
Khi diễn cảnh này, Tiểu Ái nghĩ là sẽ lúng túng, thế nhưng cô lại chỉ có một cảm giác duy nhất là đau. Cảnh cưỡng hôn lãng mạn, nhưng thực chất là cảnh khó diễn nhất, cộng thêm người dồn sức cưỡng hôn là cô, rõ ràng môi và răng va đập rất đau, lại phải hôn mạnh mẽ, đợi tiếng “cắt” của ngài đạo diễn mà thiêng liêng vô cùng.
Đạo diễn còn chưa kịp hô “cắt”, Minh Phỉ đã lùi về phía sau hai bước, không may đụng trúng chân ghế, trọng tâm không vững cộng thêm toàn thân Tiểu Ái đang đè lên người khiến cả hai cùng ngã về phía lan can, gần như sắp rơi xuống dưới. Đám nhân viên đoàn phim la thất thanh vội chạy đến đỡ hai người, Tiểu Ái từ trên người anh bò dậy, vừa sợ vừa tức.
“Ai đặt ghế vậy hả?” Bản thân Minh Phỉ cũng giật mình. Sau khi đỡ anh dậy, những người có mặt ở đó đều cười phá lên.
“Anh Minh! Ngay đến ông trời cũng đã an bài cho hai người hôn lại một lần nữa.” Không biết anh chàng nào to gan hét lên, ngay cả đến đạo diễn cũng trêu chọc: “Minh Phỉ, cậu đừng trách Tiểu Ái, ai bảo cô ấy nhập vai như vậy! Tiểu Ái, có phải hôm qua hai người đã tập riêng với nhau rồi không? Vừa nãy phối hợp vô cùng ăn ý đó!”
“Đạo diễn, ông đùa gì vậy?” Tiểu Ái dựa vào lan can lau miệng, nơi đó còn lưu lại hơi ấm của môi Minh Phỉ. Cô đang bực bội, bất mãn thì nghe thấy tiếng ồn ào truyền tới từ khu nghỉ tầng dưới. 
Mấy cô nàng trẻ tuổi của đoàn làm phim đang vây quanh một người, hào hứng đưa sổ cho đối phương ký tên. Cô đang nghĩ xem là ai nổi tiếng như vậy, không ngờ thoáng thấy một ánh mắt sắc lạnh. Anh đẩy giấy bút của mấy cô nàng đó sang một bên, khuôn mặt đẹp lạnh lùng, lãnh đạm vờ như không thấy gì. Anh không nói một câu nào, chỉ lẳng lặng xoay người bỏ đi, thậm chí còn không thèm ngẩng đầu nhìn Tiểu Ái lấy một lần.
Tại sao Dung Kỳ lại đột ngột đến đoàn phim của cô, hôm nay không phải ứng phó với đám diễn viên xinh đẹp kia sao? Tiểu Ái vẫn đang khó chịu vì chuyện vừa nãy nên cũng không suy nghĩ nhiều về thái độ lạnh lùng của anh. Đạo diễn đứng bên cạnh hô chuẩn bị, cô đáp lại một tiếng rồi bước đến cưỡng hôn nam diễn viên chính.
Vài ngày sau, tâm trạng Tiểu Ái vô cùng khó chịu. Rõ ràng cô và Dung Kỳ ở cùng một thành phố, nhưng anh lại chưa từng đến tìm cô, thậm chí còn không gọi điện cho cô. Hại cô mấy ngày nay ôm điện thoại, có lúc còn tự gọi vào số của mình để kiểm tra xem có bị mất sóng hay không. Chịu đựng đến tối ngày thứ tư, điện thoại cuối cùng cũng bật sáng, cô vui mừng bổ nhào đến, kết quả lại là Thôi Thái Dạ.
“Bé con, nhớ anh không?” Anh vẫn giữ giọng điệu như thường lệ, giống như hồi hai người còn đang yêu. Tiểu Ái nóng lòng chờ điện thoại Dung Kỳ nên cũng không tranh cãi với anh nhiều, nói qua loa đại khái mấy câu rồi tỏ ý muốn cúp điện thoại.
“Hợp tác với Minh Phỉ, cảm giác của em thế nào?” Anh dễ nhận thấy thái độ của cô nhưng vẫn còn muốn nói thêm.
“Anh ấy rất đẹp trai, tính tình lại tốt, vô cùng quyến rũ!” Tiểu Ái biểu hiện ra dáng vẻ háo sắc thay lòng đổi dạ.
Im lặng một lúc, sau đó anh mới chậm rãi nói: “Xem ra, lúc đầu không để Ngô Kỳ San đi cùng em đến đoàn làm phim quả là một quyết định sai lầm. Em nói xem, người quản lý như anh có nên đến để kiểm tra chút không?”
“Minh Phỉ rất đẹp trai, nhưng tuyệt đối không phải là kiểu người em hứng thú.” Tiểu Ái gió chiều nào xuôi theo chiều ấy: “Anh bận như thế, đương nhiên không phải vì em mà bỏ bê công việc chạy đến đây được, có phải vậy không?”
“Ha ha…” Tuy nói chuyện qua điện thoại nhưng cô vẫn có thể tưởng tượng ra vẻ mặt cười gượng gạo của anh: “Trong lòng em hiểu rõ là được rồi, đến lúc bộ phim này quay xong anh sẽ cho em nghỉ phép dài. Bây giờ em hãy làm việc chăm chỉ cho anh, đừng quậy phá làm phiền người khác, hiểu chưa?”
“Em hiểu rồi!” Cô đoán gần đây Thôi Thái Dạ rất bận, bằng không với tính cách đó, anh ta sẽ khôn